Tại vùng Scandinavia, có là một Sinh Dạng chó được sản xuất nội địa tên là Henke, nhân viên một phòng khám ở Malmö. Bệnh nhân đến khám sẽ được một bác sĩ mới ra trường hoặc y tá tiếp đón, hỏi han về tình trạng cũng như các triệu chứng của bản thân. Trong suốt quá trình này, Henke sẽ lẳng lặng ngồi ngay gần và phân tích mùi hương của họ. Khi xưa, ngay cả chó thường cũng có thể phát hiện một số chứng bệnh như ung thư, song chúng lại không đủ năng lực truyền đạt súc tích điều ấy cho các đồng nghiệp con người. Henke hiện đang không ngừng giúp mở mang ngành khoa học của mình. Cô so sánh kết quả cảm quan mình thu được với tiền sử người bệnh và đưa ra các đề xuất để nghiên cứu thêm. Tỷ lệ thành công của cô rất cao: ngay cả khi không xác định được cụ thể vấn đề, cô nhìn chung vẫn có thể cung cấp cho đồng nghiệp đủ thông tin để họ cáng đáng nốt phần còn lại một cách hiệu quả mà không cần thực hiện những xét nghiệm với chụp quét thừa thãi.
Một trong những hạn chế nghiêm trọng của Henke là thứ ngôn ngữ cô đã được con người ban tặng. Khi cô phải mô tả những dữ liệu giác quan mình thu được, kiểu ngôn ngữ ấy sẽ không ăn thua. Không như nhiều Sinh Dạng chó khác, cô cần phải truyền đạt thật chuẩn xác những gì mình nhận thấy. Cô đã gia nhập một mạng lưới chó y khoa trải khắp toàn cầu, và bọn họ đang chung tay xây dựng một hệ thống tốc ký mới, chuyên miêu tả thế giới khứu giác, lấy hình dạng của các phân tử và cường độ phóng điện của thần kinh làm gốc rễ phát triển cho bộ chữ cái và ký hiệu mình sử dụng.
Không chỉ cứu sống rất nhiều mạng người, Henke còn là một cứu tinh đối với dòng tiền. Ngày nay, mọi bệnh viện và tất cả các cơ sở y tế lớn ở Thụy Điển và Đan Mạch đều thuê tuyển chó - các Sinh Dạng chuyên dụng là một khoản đầu tư kếch xù, song lại hoàn vốn rất hiệu quả. Các quốc gia khác đã thử chế tạo máy khứu giác để đảm đương nhiệm vụ tương tự, nhưng rốt cuộc, sức mạnh tính toán thuần túy vẫn chưa có cơ bì nổi với năng lực phân tích mùi hương hình thành nhờ sức ép tiến hóa suốt hàng triệu năm ròng.
Ong vẫn chưa đóng góp gì cho khoa học y tế cả. Cô ta có muôn vàn ý tưởng để ứng dụng trong lĩnh vực này, nhưng thiết nghĩ tốt hơn hết, ta nên khuyên can cô ta rằng dân tình chưa sẵn sàng cho côn trùng có tri giác chui vào người. Tuy nhiên, Ong lấy làm hứng thú với khả năng chế tạo trí tuệ phân tán ở cấp thậm chí còn nhỏ hơn. Cô ta - tức một số thành viên thuộc bầy cô ta - hiện đang phối hợp với các doanh nghiệp công nghệ nano. Mơ ước của Ong là có thể nhào nặn lại thực tế bằng cách thao túng từng phân tử một, lần lượt loại bỏ từng tế bào ung thư riêng rẽ, in 3D mà không cần đến máy in, cho phép con người tăng cường và các Sinh Dạng tức thời tái thiết thân xác, thậm chí còn chuyển hóa được chì thành vàng... Nếu đánh giá từ bất kỳ góc độ nào khác, đây chỉ toàn là những mục tiêu khùng điên; nhưng các đối tác con người của Ong lại thuộc diện biết nhìn xa trông rộng, hầu bao rủng rỉnh, và đủ gàn dở để bỏ ngoài tai định nghĩa về điều bất khả thi của người đời. Vả chăng, Ong về cơ bản có thể sống bất tử. Nếu những thiên tài kia không thể hiện thực hóa mong muốn của cô ta, cô ta sẽ chờ đợi lớp người theo sau nghiên cứu tiếp dựa trên công trình nền tảng của bậc đàn anh.
Henke cùng tham dự buổi khám của một bệnh nhân tên Ole Aesmundsen. Ole được chăm sóc tại gia bởi Janicke, một trong những chị em của Henke. Janicke là một chuyên viên; cô nắm tường tận tình trạng sức khỏe của bệnh nhân mình phụ trách, và đã đưa cụ Aesmundsen vào viện vì cô phát hiện ra nhịp tim ông cụ đập bất thường. Bản thân Ole thì không nhận thấy gì cả. Nhờ sự cảnh giác của Janicke, chứng bệnh vừa khởi phát của cụ sẽ được điều trị trước khi cụ lại lên cơn nhồi máu cơ tim. Henke và Janicke trao đổi thông tin với nhau, thế rồi, bằng thứ ngôn ngữ y học chuyên mô tả cảm quan chó, Henke sẽ viết báo cáo và kẹp vào hồ sơ của Ole.
Ở Cleveland, Ohio, Bác sĩ Lucy Sung đã trở thành con người đầu tiên được cấy thêm một trung tâm khứu giác tăng cường vào não, cho phép bà kết nối với các Sinh Dạng y tế như Henke và hiểu chính xác ý bọn họ. Quy trình ấy hãy còn chưa hoàn hảo, song nó vẫn đủ thành công để bắt đầu có lác đác một số người khác nộp đơn xin cấy ghép. Ảo diệu thay các cuộc phỏng vấn Bác sĩ Sung, khi bà phải chật vật tìm cách diễn đạt về cái thế giới vốn trước nay chỉ mình loài chó mới biết bằng ngôn từ con người.