Mọi thứ đều loạn, loạn hết hết rồi. Bọn tôi đã bỏ bạn bè lại và đang tiến về phía địch. Tiến một mình, một mình, chỉ một mình. Đó không phải là kế hoạch đã được gửi cho tôi. Nhưng Hart đã bảo tôi vậy. Tôi thích Hart. Tôi thích Ông Chủ. Hart không thích Ông Chủ. Giờ đây, tôi đang bị nhiều điều làm cho không vui, nhiều lắm lắm, và đó là một trong số chúng.
Mật cứ liên tục thúc bọn tôi đi nhanh nữa, nhanh nữa. Tất cả bọn tôi, kể cả Rồng, kể cả Ong, đều nhanh hơn mọi con người. Ong ở quanh bọn tôi và trước bọn tôi và sau bọn tôi và lưu lại ở trại, mặc dù càng đi xa, tín hiệu của chị sẽ càng suy yếu.
Kênh của Ong: Họ đang đánh nhau.
Tôi tiếp tục chạy. Tôi muốn quay lại. Tôi không muốn bạn bè bọn tôi đánh nhau. Không đâu, không đâu. Tôi tiếp tục chạy.
Kênh của Ong: Ông Chủ đang giận lắm.
Kênh của tôi: Ta nên quay lại.
Kênh của Mật: Không.
Kênh của Rồng: Nếu Ông Chủ đang giận thì không.
Tôi thấy ngạc nhiên. Ngay cả Rồng cũng quan tâm đến Ông Chủ, dù chỉ vì muốn tránh né cơn giận của Ông Chủ. Tôi muốn tránh né cơn giận của Ông Chủ. Tôi muốn ở đó để giúp Ông Chủ. Tôi muốn giúp Ông Chủ hết giận. Tôi không muốn Ông Chủ giận tôi. Muốn, muốn, không muốn.
Tôi đã ngừng chạy. Tôi có thể cảm thấy cơ thể mình run run vì do dự: Những người còn lại trong đội nhìn tôi. Họ sẽ nghe lời tôi, nếu tôi bảo họ. Tôi phải nghe lời Ông Chủ, nếu ông ấy bảo tôi.
Kênh của Mật: Mệnh lệnh cuối cùng anh nhận được là gì vậy, Đại Ca?
Kênh của tôi: Hart bảo cứ đi đi.
Kênh của Mật: Vậy thì ta nên làm thế.
Tôi biết Mật không nói hết mọi thứ. Con bé hành động vì nó có lý do riêng. Vì muốn tôi hành động, nó đưa ra những lý do tôi thấy ổn. Nhưng tôi tin Mật. Mật thông minh hơn tôi mà. Đôi khi tôi nghĩ ai cũng thông minh hơn tôi. Đôi khi tôi nghĩ ngay cả Hart cũng không hiểu Mật và Ong và Rồng thông minh cỡ nào. Không đâu, không đâu.
Thế rồi tôi nhận được một tín hiệu. Tôi bảo những người khác đợi. Là Hart, là tín hiệu từ Hart. Hart là bạn tôi. Hart sẽ biết phải làm gì.
Chào cu, giọng Hart vang lên. Đây là một thông điệp ghi âm, chứ không phải anh đang nói với tôi. Bất kể chú mày có đang ở đâu, anh cũng hy vọng chú mày vẫn ổn. Nghe nhé, ờm, ghi lại điều này cũng xương xẩu phết đấy, hiểu chứ? Trời ạ... Một khoảng lặng, và tôi có thể hình dung ra cảnh Hart đang uống cái chai mang mùi nồng của anh - hay như tôi vẫn thầm gọi là cái chai mang mùi Hart. Nó mang mùi Hart, Hart mang mùi nó.
Rồi, thế này nhé, nếu chú mày nghe được lời nhắn nho nhỏ này từ anh, thì chắc là anh đã gặp chuyện chẳng lành và không còn trên đời nữa đâu.
Tôi ư ử rên, không biết nghĩ sao.
Có lẽ, và anh tin đây hẳn chính là điều đã xảy ra, Murray đã trừ khử anh vì... ôi trời, Đại Ca à, anh biết đủ chuyện. Mày không hiểu nổi những chuyện anh biết đâu, cu ạ, và mày nên lấy làm mừng về điều đó đi. Nhưng anh biết hết. Anh biết đám đấy đã tung ra những gì ở Campeche, vũ khí hóa học và bao thứ khác nữa. Mày và đội của mày chưa nhằm nhò gì đâu. Nhưng nếu chúng cần tốt thí, chính bọn mày sẽ là kẻ bị chúng vu tội. Hoặc... phiên bản dành cho chó là gì nhỉ? Chó thí à? Trời đất, bị lan man mất rồi. Lại thêm khoảng lặng, và mẩu ký ức về Hart trong đầu tôi lại uống tiếp.
Mà thôi, nếu chú mày nghe thấy lời nhắn này thì anh đã chết rồi, cu ạ. Và anh xót lắm ấy. Ý anh là, hiển nhiên anh xót cho số phận của mình rồi, nhưng anh còn đau xót vì bọn chúng cũng sẽ phải trừ khử nốt mày nữa. Có thể chương trình Đa mẫu dạng sẽ được tuyên bố là đã thành công, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng sẽ cần mọi Sinh Dạng riêng lẻ. Chắc chúng sẽ để mày hy sinh anh dũng hay gì đó. Nhưng mày biết gì không, Đại Ca? Hy sinh cái cục cứt ấy, nhất trí chứ? Cứ cho Murray và lũ chó má nuôi béo cả lão lẫn anh bốc cứt hết đi.
Vậy nên nghe nhé, anh sẽ tặng mày một món quà. Bởi vì mày là một Chú Chó Ngoan. Anh cóc biết thứ mả mẹ nào gây ngắt đường truyền, nhưng anh hiểu đủ rõ để tái tạo nó. Và anh sẽ ra cho mày những mệnh lệnh cuối cùng cũng như gỡ bỏ xiềng xích khỏi người mày. Anh sẽ hủy hệ thống thứ bậc của mày. Giờ chỉ còn mình chú mày thôi, Đại Ca ạ: mày và đội của mày.
Tận hưởng tự do đi nhé, cu. Nhớ tránh xa mọi thứ mang biểu tượng Redmark. Tận hưởng cuộc đời chút đi, trước ngày phải hóa cát bụi.
Chạy đi, Đại Ca, chạy ngay đi.
Tôi đứng đấy, trơ trơ, trơ trơ một hồi, gắng sức diễn giải ý nghĩa mọi điều mình vừa nghe. Hart đã không còn nữa. Chính anh đã bảo tôi vậy. Tôi không thấy thông tin này chứa đựng gì mâu thuẫn cả. Nhưng còn Ông Chủ thì sao? Bọn tôi nên về với Ông Chủ. Bọn tôi cần lệnh.
Kênh của Mật: Ta có lệnh rồi mà. Con bé cũng đã nghe lời nhắn của Hart.
Kênh của Rồng: Ta tự do rồi. Rồng nghe khác khác. Cậu ta vốn luôn là người kém vui vẻ nhất khi phải nhận lệnh.
Kênh của Ong: Đang chờ chỉ dẫn. Đã rút các đơn vị khỏi trại. Không có liên lạc ngoại đội nào.
Kênh của Rồng: Không hề.
Kênh của Mật: Đại Ca? Bởi vì tôi là thủ lĩnh. Tôi kém thông minh, kém nhất nhất, nhưng tôi là người phải quyết định.
Hart bảo chạy.
Bọn tôi chạy.