Chào mày, Đại Ca.
Sắp chìm, sắp chìm hẳn rồi. Con thuyền tâm trí nhỏ nhoi của tôi đang sắp chìm đến nơi. Tôi nghe thấy ông ta trong đầu mình, hệt như ngày xưa vậy. Tôi không thể kiểm soát được việc mình vui, giận, buồn, sợ ra sao nữa. Không đâu, không đâu. Xung quanh tôi, Sellars và Ong vẫn tất bật làm việc. Họ không thể nghe thấy ông ta. Hẳn là ông ta chỉ đang nói cho mỗi tôi nghe thôi.
Kênh của tôi: Ông Chủ. Tôi không thể gọi ông ta bằng cái tên con người của ông ta. Sao được, sao gọi thế được?
Kênh ông chủ: Đại Ca, Đại Ca à, đã có chuyện gì thế? Ta đã phạm phải sai lầm nào vậy, cu?
Tôi muốn kể cho ông ta về Hart, về Retorna, về tòa án, về Thảo Cầm Viên. Tôi muốn kể cho ông ta về các báo cáo xoay quanh những sự kiện tại Campeche của Liên hợp quốc mà mình đã đọc. Tôi có thể lần ra dấu tích bản thân cũng như bầy của Ông Chủ khắp trong những báo cáo đó. Họ đã tả đấy là Hành động tàn ác. Tội ác chiến tranh. Và chúng là tội ác của tôi, của chính tôi, bởi vì tôi đã tuân lệnh Ông Chủ. Người ta không cho phép binh lính con người sử dụng cái cớ đấy, nhưng họ lại chấp nhận để các Sinh Dạng làm vậy, bởi vì bọn tôi bị gắn hệ thống thứ bậc. Nhưng giờ thì tôi chẳng biết nữa. Tôi nằm đây và cứ thế chết dần, chết chậm chậm, chậm chậm, và tôi chẳng biết liệu hồi ở Campeche, mình có thực sự không thể làm được gì hơn để giúp kìm tay Ông Chủ phần nào không. Chẳng biết, chẳng biết đâu.
Và phải chăng đấy chính là lý do người ta gắn hệ thống thứ bậc cho con người? Phải chăng làm vậy là để họ cũng có thể dùng được cái cớ kia?
Nào, Đại Ca, cho tao nhìn mặt mày phát đi. Tao ở ngay phòng kế bên thôi.
Tôi nghĩ về các Sinh Dạng ưu việt tại đây, về các Bầy Đa mẫu dạng, và về cách chúng được triển khai. Đây hiển nhiên phải là Ông Chủ rồi. Ông ta đã sống sót sau vụ ở Thảo Cầm Viên, và đã quay trở lại với công việc quen thuộc. Ông ta quay lại chuồng và kiếm lấy những con chó mới.
Kênh của tôi: Phòng bên có gì thế?
Kênh của Sellars: Phòng bên nào cơ, Đại Ca?
Tôi cố xác định xem chỗ Ông Chủ bảo là đâu, và khi tôi vươn ra tìm hiểu, mọi thông tin đều nằm ngay đấy, có sẵn cho tôi. Không hiểu, không hiểu gì cả. Tôi không thể hiểu được thế là sao, vậy nên tôi chia sẻ mớ thông tin cho Sellars.
Kênh của Ông Chủ: Cho tao xem đầu đuôi cơ sự đi, Đại Ca. Lúc chuyện xảy ra, mày có đó chứ?
Tôi không hiểu.
Kênh của Ông Chủ: Cho tao xem cái kết của tao đi.
Tôi không thể cho ông ta xem được. Không đâu, không đầu. Những ký ức dữ dội của tôi không thể được nén thành một định dạng phù hợp để gửi đi. Nhưng tôi vẫn có thể kể lại mà. Tôi để những giây phút cuối cùng ở Thảo Cầm Viên nhấn chìm mình, hệt như cách làn nước đã nhấn chìm ông ta. Tôi sống lại chúng, và một phần khác trong tôi kể lại chúng cho ông ta nghe. Tôi kể cho ông ta nghe những chuyện ông ta đã nếm trải từ điểm nhìn của tôi.
Kênh của Ông Chủ: Con mẹ mày, Đại Ca. Nhưng ông ta nghe chừng không tức giận gì hết. Mày giết tao rồi à?
Rối quá, rối quá. Tôi bị rối mất rồi.
Kênh của Sellars: Tôi nghĩ đây là lỗi máy tính chính của chúng. Đằng đấy không có “phòng” nào đâu.
Kênh của Mật: (tín hiệu chập chờn vì phải truyền đến từ chỗ Mật, bấy giờ đang ở trên đại lục Mỹ): Đại Ca ơi, tình hình đang thế nào vậy?
Kênh của tôi: Mật, Ông Chủ có ở đây. Em biết từ trước rồi.
Kênh của Mật: Căn cứ vào những dữ liệu ta đã nhận được về dự án Moreau, đấy cũng là một khả năng...
Kênh của tôi: Em giấu anh.
Kênh của Mật: Em không rõ anh sẽ phản ứng ra sao. Và điều này khiến tôi thấy đau nhói, đau chẳng kém gì những ký ức kia, bởi vì Mật đáng lẽ phải hiểu tôi hơn ai hết. Phải thế, phải thế chứ. Nhưng rồi con bé nói, Nhưng nếu đó là sự thật, quyền lựa chọn nên thuộc về anh chứ không phải ai khác hết.
Kênh của Ông Chủ: Mày đã giết tao. Tao cứ tưởng mình đang lảng vảng đâu đó quanh đây cơ. Nhưng tao xuống lỗ mất rồi.
Tôi thuật lại lời ông ta cho Mật và Sellars, bởi vì tôi không hiểu.
Kênh của Sellars: Jonas Murray không có ở đây đâu, Đại Ca ạ, nhưng trong cuộc chạm trán cuối cùng giữa ông và lão, thiết bị cấy của lão đã truyền tín hiệu ra ngoài. Theo giả thuyết của phía ta, lão đã thiết lập cho bản thân tự lưu dữ liệu, dễ chừng là lưu ký ức, nhưng tôi đồ rằng lão đã tham gia một chương trình sao lưu nhân cách nào đấy. Về mặt lý thuyết thì chuyện ấy cũng khả thi thôi, nhưng ta cứ đinh ninh sẽ chẳng có cơ sở nào...
Kênh của Ông Chủ: Tao nghe được chúng mày đấy.
Sellars im bặt. Sợ kìa, sợ kìa. Tôi có thể ngửi thấy rằng nó đang sợ.
Kênh của Mật: Murray hả?
Kênh của Ông Chủ: Chào mày, Mật.
Mật nhất trí với tôi rằng điều này giúp lý giải đặc tính của hệ thống phòng thủ. Nó giải thích rằng thứ tôi đang trò chuyện cùng hẳn phải là một bản sao không hoàn hảo của Ông Chủ, lưu trên một chiếc máy tính.
Kênh của Sellars: Vậy ra người đứng đầu cái hệ thống thứ bậc này là ông. Thật hiển nhiên quá mà. Như tôi nhớ thì AiDOS và Ông Chủ chưa bao giờ ưa nhau cả, chắc bởi vì ông ta cứ liên tục giết cô ta, giết suốt, giết suốt. Các ký ức một lần nữa trồi lên, đe dọa sẽ nuốt chửng tôi, nhưng rồi Ong chen ngang.
Kênh của Ong: Không không không phải người đứng đầu hệ thống thứ bậc đâu chỉ là thành viên trong hệ thống thôi. Mật, tôi đang gửi cho cô toàn bộ sơ đồ cấu trúc tổ chức tại đây đấy.
Và tôi nghĩ về điều đó: Mèo Rừng miền Campeche không còn là Ông Chủ nữa rồi, mà chỉ là một nô lệ thôi, hệt như tất cả những con người này, hệt như tất cả những Sinh Dạng mà chúng đã ép bọn tôi phải đánh lại và giết chết. Tôi nghĩ về cảnh ông ta ở bên trong chiếc máy tính, quanh đi quẩn lại như con thú đã được Hart mượn tên để đặt cho ông ta, đập mình vào thành chuồng.
Kênh của Mật: Không hay rồi. UNAT cần biết về vụ này. Ta cần phải có động thái xử lý nó. Không thể để hệ thống thứ bậc được tái đưa vào sử dụng, bất kể nạn nhân có là ai.
Kênh của tôi: Ai là Ông Chủ của hệ thống thứ bậc ở đây thế?
Mật cho tôi biết, thế rồi con bé phải giải thích lại với tôi một cách đơn giản hơn, bởi vì tôi chẳng hiểu tí gì. Không hề, không hề đâu. Nó nói rằng trên đời có một loại thực thể nhân tạo, và con người đã chung sống với chúng suốt hơn một thế kỷ nay. Không giống như bọn tôi, những thực thể ấy đã ngay lập tức được con người trao quyền. Họ cho phép chúng sở hữu tài sản, từ tận hồi họ còn không bằng lòng để cho những con người khác sở hữu tài sản nữa kia, và tòa án con người công nhận chúng là những thực thể độc lập, tách bạch với những người đã tạo ra chúng.
Ông Chủ của hệ thống thứ bậc trong phòng thí nghiệm Moreau là Tập đoàn Moreau. Đấy là thứ tất cả bọn họ đều phải tuân lệnh: chính bản thân cái thực thể trên, chứ không phải giám đốc hay cổ đông hay sĩ quan nào hết. Hệ thống đã được thiết lập như thế để những chuyện diễn ra tại đây không làm liên lụy đến cái tên con người nào cả. Và tôi biết các tập đoàn thực ra cũng tốt, cũng hữu ích đấy chứ: mọi Sinh Dạng trên đời đều do một tập đoàn chế ra mà. Nhưng chúng chỉ là những người hầu tốt. Còn làm Ông Chủ thì chúng chắc chắn sẽ rất tồi. Các nhà khoa học, những người lính gác, và cái ông Mèo Rừng đã bị bắt làm nô lệ cho thứ gì nào? Nó là một thực thể không có trí thông minh, không phân biệt được giữa đúng và sai. Không đâu, không đâu.
Ông Chủ không phải là ông chủ của tôi. Ông Chủ thậm chí không phải là ông chủ của chính mình nữa kia.
Tôi nằm đó, nằm và cảm thấy mình chết đi chút chút, chút chút. Tôi cất tiếng gọi, Ông Chủ.
Kênh của Ông Chủ: Chào mày, Đại Ca. Ông ta nói câu đấy theo kiểu y hệt ban nãy. Tôi nhớ lại cái lúc ông ta hỏi tôi xem đã có chuyện gì xảy ra. Hẳn là đợt sao lưu dữ liệu chót đã được ông ta thực hiện trước khi bị rơi xuống sông. Tôi hỏi ông ta, Ông nhớ những gì?
Kênh của Ông Chủ: Tao nhớ mày giết tao, Đại Ca ạ. Nhưng ông ta có nhớ thật đâu, thế nên tôi hỏi ông ta về chuyện ở Campeche, về tòa án Nhân Quyền. Vừa hỏi han, tôi vừa lắng nghe Mật, Sellars, và đơn vị chuột trinh sát tranh cãi về hoạt động của hệ thống Moreau. Bọn họ đang tải thông tin xuống từ nó để dùng làm bằng chứng, nhưng nó cứ chống cự, chống cự, và còn đang làm gì đó khác nữa. Ong cố giúp họ một tay, nhưng cả các đơn vị của chị lẫn kết nối giữa chúng đều đã bị thiệt hại, gây giảm sút độ toàn vẹn bầy. Phần bầy này của chị đang yếu dần, yếu dần.
Nhà khoa học con người đầu tiên ngã quỵ. Tôi tưởng anh ta bị sốc, không thì chắc cũng là do anh ta đã bị thương giữa lúc chiến sự còn đang ác liệt. Tôi lắng nghe giọng nói của Ông Chủ mình, cứ thế lắng nghe, lắng nghe.
Kênh của Mật: Không, khoan đã, giờ nó lại làm cái gì vậy kìa? Nó đang tìm cách tải giả lập Murray lên nơi khác.
Kênh của Sellars: Tôi đang chặn nó đây, nhưng nó vẫn cứ cố lách qua tôi để tuồn thông tin đi. Nó còn làm gì nữa thế?
Dòng hồi tưởng của Ông Chủ đang chậm lại, chậm lại. Nghe giọng ông ta có vẻ thiếu chắc chắn. Quá nửa những điều ông ta nói ra là các bản tin thời sự hoặc bài viết trên Wiki về chiến dịch Campeche, không lệch chữ nào. Đôi khi ông ta tự gọi mình là “hắn”, chứ không xưng “tao”. Mật đã gọi đây là giả lập Murray, ấy nhưng vẫn có một bóng hình ẩn trong đó. Có mà, có mà. Đội kỹ thuật viên của Moreau đã xây dựng giả lập tốt đến mức bên trong nó chứa cả ông ta thật, nhưng chỉ chứa vừa đủ để ông ta biết mình ít còn là mình đến mức nào thôi.
Một tràng liên lạc bát nháo chợt rộ lên giữa kênh của đội đột kích, đường truyền từ xa của Mật, và kênh của Sellars. Các nhà khoa học đang ngã rạp, hết người này đến người kia: họ không chết, nhưng lại lịm đi cho đến khi não bộ của họ chỉ còn hoạt động ngang mức một bệnh nhân hôn mê. Là Moreau, chính là Moreau đấy. Đó là nỗ lực che đậy bằng chứng cuối cùng của Moreau. Nó đang cho một lệnh hủy lan truyền khắp hệ thống thứ bậc.
Ông Chủ và tôi lắng nghe họ chiến đấu với nó. Đội của Garm đang sơ tán tất cả mọi người, nhưng hệ thống được bố trí dàn trải khắp trong tòa nhà, và nó không ngừng tìm cách đánh sập những tài sản đã rơi vào tay địch, bất kể đó có là tài sản điện tử hay con người hay Sinh Dạng. Chính con người đã từ đâu đó ngoài kia cung cấp cho Tập đoàn Moreau các ưu tiên của nó, nhưng bọn họ đã tạo ra cả một con quái vật.
Kênh của Ông Chủ: Đại Ca, cu ơi, lũ chúng nó đã làm gì tao thế này?
Được tự do tức là phải chấp nhận trách nhiệm đưa ra lựa chọn đúng đắn. Tôi nói, Phá hủy nó đi.
Kênh của Mật: Đại Ca, vậy là không khôn ngoan...
Kênh của tôi: Hoàn tất công tác sơ tán. Đưa tất cả ra ngoài. Xong phá hủy cả cơ sở lẫn cái máy tính đi.
Kênh của Mật: Đại Ca, mình không thể làm thế được.
Kênh của tôi: Một khi đã bị phá hủy, nó sẽ không thể tiếp tục làm trò này nữa.
Kênh của Mật: Đại Ca ơi, không đơn giản như vậy đâu.
Kênh của tôi: Chúng ta có thuốc nổ. Lắp đặt chúng đi, rồi đưa mã kích hoạt cho anh. Tôi không còn là thủ lĩnh nữa, nhưng tôi nói chuyện với Garm, và cậu ta sẵn sàng tin tưởng phán quyết của tôi, mặc dù tôi đang bị thương nặng lắm lắm, lắm lắm.
Kênh của Sellars: Đại Ca, hệ thống nằm khắp xung quanh chúng ta, trong khi ta không thể chuyển dịch ông đi đâu được cả. Chúng ta cần điều lực lượng cứu thương vào đây.
Tôi tham khảo hệ thống kiểm soát thiệt hại của mình. Nó để cơn đau lọt qua, và trong thoáng chốc, tôi mất kiểm soát hoàn toàn, truyền váng mọi cảm xúc của mình lên cho tất thảy cùng nghe. Hệ thống của tôi báo cáo lượng máu đã mất, những cơ quan nội tạng đang suy chức năng, cũng như mức độ tổn thương đối với não và hệ thần kinh của tôi.
Kênh của Sellars: Mẹ kiếp. Lạy Chúa, Đại Ca...
Kênh của Mật: (kênh của con bé đang mở, và tôi nghĩ nó có đôi lời muốn nói, nhưng nó chẳng nói gì cả).
Kênh của Ông Chủ: Đại Ca này.
Kênh của tôi: Đây.
Kênh của Ông Chủ: Mày định làm thật đấy hả, dù cho tao đang ở ngay phòng bên?
Kênh của tôi: Ừ.
Kênh của Ông Chủ: Vậy thì làm đi. Tao không muốn phải tiếp tục sống kiếp nô lệ đâu.
Tôi gắng gượng bấu víu, bấu víu, ghì chặt lấy mạng mình trong khi Garm cùng đội cậu ta đặt chất nổ. Trước khi di tản, nhóm lính ai cũng đến gặp tôi, ai cũng dừng lại bên tôi. Tôi khen họ là Chó Ngoan, Rồng Ngoan, Chuột Ngoan. Tôi nói với họ rằng tôi tự hào về họ. Thiếu tá Amraj cũng có mặt. Tôi khen anh ta là Người Ngoan, và anh ta nói, Xin vĩnh biệt ngài, thưa Đại tướng. Sellars và Ong đang tải dữ liệu trên hệ thống của Moreau xuống và gửi cho Mật, để dùng làm bằng chứng chống lại những kẻ đã xây ra nơi này cũng như cái thực thể đã được chúng tôn lên làm Ông Chủ. Tôi hình dung ra một cuộc chiến mai kia, giữa những người đã biến mình thành nô lệ cho các thực thể chỉ tồn tại trong đầu con người, và những người muốn được tự do. Tôi hy vọng mình đoán sai.
Sellars đã xong việc. Con bé không muốn rời đi, nhưng tôi trưng chẩn đoán của mình ra cho nó xem để nó thấy tôi đã vô phương cứu chữa. Cơ thể của tôi giờ đang lạnh dần, lạnh dần. Thiết bị cấy là thứ duy nhất giúp tôi còn nghĩ được, và tôi có thể cảm thấy các suy nghĩ của mình đang ngày một chậm chậm, chậm chậm.
Garm xác nhận mọi thứ đã đâu vào đó. Cậu ta và người của Thiếu tá Amraj đã di tản khỏi nhà máy.
Kênh của Ong: Có tôi bên cậu đây, Đại Ca.
Mọi chuyện xảy ra theo từng khoảnh khắc ngắn ngủi, đan xen giữa những mảng tối om, tối om om, hệt như một hòn đá lia tưng tưng trên mặt nước vậy. Tôi nhận ra thời gian của mình đã bị hụt đi. Mất rồi, mất đi đâu rồi. Trải nghiệm của tôi bị hổng mất những lỗ vô hình, và tôi chỉ đoán được rằng chúng có tồn tại vì ban nãy ở đây vẫn còn những người khác, trong khi bây giờ chỉ có mỗi tôi và Ong. Ong cho tôi xem thông tin chẩn đoán của bầy chị. Màn tấn công xung điện từ đã gây ra thiệt hại đáng kể, và những đơn vị này của chị đang chết dần, chết dần. Chị đã tải trải nghiệm của mình vào các cụm tổ khác, nhưng còn cái bầy đang suy sụp này thì đã quyết định sẽ ở lại cùng tôi.
Ong và tôi đã vượt qua cả một chặng đường dài vất vả bên nhau.
Tôi tắt cơn đau đi. Tôi bấm đồng hồ. Tôi chào tạm biệt.
Thế rồi tôi mở những cánh cửa kìm hãm ký ức của mình từ nãy đến giờ ra, mở toang hết, toang hết, và để chúng bao kín lấy tôi, mặc cho mọi khuôn mặt, mọi khoảnh khắc tùy thích tràn đến. Nhiều ghê, nhiều ghê. Bao nhiêu gương mặt, bao nhiêu cuộc chiến. Và chính những lúc tôi không chiến đấu, thế giới mới thực sự trở nên gian nan. Tôi được chế tạo để trở thành một món vũ khí, nhưng tôi đã sống trọn một cuộc đời. Tôi vốn là một con thú, nhưng sau đó đã bị bắt đi làm lính và phải chịu đối xử như một thứ đồ vật. Giờ thì tôi chết đúng với bản chất của mình, và người ta gọi tôi là đại tướng. Tôi là một kẻ đầy tớ và một tên nô lệ, một thủ lĩnh và một người nhận lệnh, và tôi tự nhủ rằng mình là một Chú Chó Ngoan. Không ai khác có thể quyết định điều đó thay tôi hết. Không ai, không ai đâu.
Ong chào tạm biệt. Đồng hồ tích tắc đếm. Cứ tụt, cứ tụt. Có những con số toàn tụt thôi.