Ngay khi UNAT công bố những gì mình đã phát hiện được trên hòn đảo của Moreau, cuộc chiến pháp lý lập tức được khơi mào. Moreau nằm trong một cấu trúc cổ phần và sở hữu chung dàn trải khắp năm châu, rồi rắm như một mớ bòng bong. Có lùng đỏ mắt cũng chẳng quy kết nổi trách nhiệm về mọi sự đã diễn ra trên đảo cho ai - dù có là hoạt động sản xuất Sinh Dạng phi pháp hay hành vi nô dịch hóa nhân viên. Dòng tiền cũng không kém phần lắt léo. Khối doanh thu đáng kể từ các thương vụ mua bán Sinh Dạng đã âm thâm chảy tuột vào các khe kẽ trong nền kinh tế toàn cầu như nước thấm xuống đất, sau đó tái xuất với một diện mạo sạch bong ở nơi khác, cách đấy tận nửa vòng Trái Đất.
Ấy nhưng những con người kia lại đều nằm trọn dưới trướng cái cấu trúc pháp lý nhập nhèm mang tên Moreau - lãnh chúa tối thượng cai trị tâm trí của tất cả bọn họ. Họ đã bị chỉnh sửa tăng cường, khiến họ trở nên trung thành và nhất nhất tuân phục gã bạo chúa không hề hiện hữu đó.
Để biết hệ tư tưởng trên đã phát triển tới ngưỡng nào, ta chỉ việc nhìn vào con số những luật sư, nhà vận động hành lang, cũng như tổ chức tư vấn chính sách đã bất chợt đăng đàn đề xuất rằng hành động này chẳng có gì bất hợp pháp hay thậm chí sai trái về đạo đức hết. Xét cho cùng, người lao động vốn dĩ luôn mang nghĩa vụ phải trung tín với người sử dụng lao động, và hàng bao người làm việc tại các vị trí nhạy cảm đã phải ký hợp đồng chứa đựng điều khoản trừng phạt nhằm đảm bảo họ sẽ trung thành cũng như biết đường giữ kín mồm miệng. Họ lập luận rằng thiết lập một hệ thống thứ bậc để đoan chắc lòng trung của nhân viên âu cũng là bước tiến hợp lý. Đáng ra ngay từ đầu, ta không nên cấm làm như vậy với Sinh Dạng; còn đối với con người thì chẳng có luật nào cấm làm thế cả.
Về mặt này thì họ nói đúng: chuyện đó không hề bị luật cấm. Hồi người ta còn đang tranh cãi về tương lai của Đại Ca cùng đồng loại cậu ta, không ai nghĩ rằng mình sẽ lại cần một đạo luật kiểu thế. Rốt cuộc, bọn họ chỉ là thú vật thôi mà.
Trông cảnh một cơ số nhóm chính trị gia trên khắp thế giới hối hả ủng hộ cái thể loại kiến nghị đấy mới thú vị làm sao. Sức hút của nó khó cưỡng tựa cách mầm bệnh sinh sôi nảy nở dưới lăng kính hiển vi hút mắt người quan sát vậy. Các chiến tuyến đã được bày bố, nghênh chờ cuộc chiến giành giật quyền chi phối phần sâu kín nhất của người đời.
Tôi tin trong ngắn hạn, thắng lợi sẽ thuộc về phe ta. Vụ tập kích hòn đảo của Tập đoàn Moreau đã khiến cái kim trong bọc bị lòi ra quá sớm, dẫn đến hệ quả là một cuộc giao tranh quyết liệt đã buộc phải nổ ra ngay tức khắc, thay vì cục diện địa chính trị bị dần dà xoay chuyển trong hơn một thập kỷ tới. Có khả năng nước cờ khai cuộc chúng đã toan tính sẽ thực hiện là tròng lại hệ thống thứ bậc lên cổ các Sinh Dạng như Đại Ca. Chúng sẽ mượn một sự kiện chấn động dư luận thích hợp nào đấy để làm rùm beng lên, kích cho dân tình sinh lòng khiếp hãi các Sinh Dạng, hệt như hồi trước từng làm với bao con tốt thí khác. Xét cho cùng, ngay cả khi phủ nhận quyền làm người của Sinh Dạng, chúng ta (tức cái bè lũ kia) vẫn có thể tận hưởng mọi thành quả lao động của họ như thường. Riêng trong khoản ấy, bất kể có chứng minh Sinh Dạng hữu ích ra sao, tôi cũng sẽ chỉ công cốc. Nô lệ lúc nào chẳng hữu ích. Bằng không, hà cớ gì chế độ nô lệ lại tồn tại? Chúng sẽ đè đầu cưỡi cổ Sinh Dạng, và sẽ không một ai kêu ca gì hết, bởi lẽ họ nào phải là Sinh Dạng. Và rồi sẽ đến lượt những nhóm người khác bị thanh trừng khỏi cộng đồng. Hệ thống thứ bậc sẽ được dùng làm bài thuốc chữa những hành vi bị coi là lệch lạc và các chứng bệnh tâm thần; hệ thống thứ bậc sẽ được áp dụng cho mọi phạm nhân đã bị kết án, bất kể tội bọn họ có hoang đường thế nào hay cơ sở kết tội có bấp bênh đến đâu. Và cuối cùng, người người nhà nhà đều sẽ trở thành nô lệ - nô lệ cho một chính phủ, cho một quốc gia, cho một tập đoàn, cho một vị chúa. Bởi vì Moreau đã cho thấy rằng ngay cả một thứ ta không coi là thật cũng có thể được đặt lên đỉnh hệ thống thứ bậc.
Tôi vẫn chưa xuất đầu lộ diện trước mắt thiên hạ trong bộ dạng đa thân của mình. Năm năm trước, tôi hẳn sẽ bảo với mọi người rằng tính đến lúc này đây, tất cả chúng tôi đều đã sinh sống công khai rồi; ngặt nỗi dư luận cứ đảo chiều như chong chóng, thế nên tôi tiếp tục lẩn trong bóng tối và tự hỏi liệu Moreau có phải là bên duy nhất nắm giữ bản sao tâm trí của Jonas Murray không, hay liệu chúng chỉ thuê lại nó từ một bên chưa rõ danh tính nào khác. Gã biết quá nhiều về tôi, và ngày ngày, các đặc vụ điện tử của tôi vẫn cặm cụi rà soát xem có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy gã hãy còn tồn tại không. Tôi e rằng dễ chừng đâu đó, giữa những bụi rậm số, Mèo Rừng vẫn đang rình rập.
Có khi trong vòng năm năm tới, chúng ta sẽ lần ra cái đường hướng mơ hồ mình cần đi, và từ đó tiến được đến một tương lai nơi sẽ không ai còn xét nét người khác dựa trên dáng hình họ mang, những chỉnh sửa tăng cường họ sở hữu, hay việc họ là người hay chó hay một trí thông minh phân tán trên một bầy đàn. Hoặc không loại trừ khả năng trong vòng năm năm tới, người ta sẽ tuyên chiến với tất cả các Sinh Dạng, và tôi sẽ vừa phải giấu những thân xác còn sống sót của mình vào đủ mọi xó xỉnh trên thế giới, vừa phải nhỏ nước mắt xót thương trước cảnh các đồng minh cũ rơi rụng hết cả. Nhưng tôi có cơ sở để hy vọng rằng những viễn cảnh ấy sẽ không xảy ra. Tại trụ sở UNAT, người ta đang cho dựng một đài tưởng niệm Đại Ca. Một lễ tang đã được tổ chức, với rất đông người tham dự, và không chỉ mỗi những gương mặt thân quen mới đến viếng thôi đâu. Về với cát bụi là nghĩa cử cuối cùng cậu ta thực hiện cho đồng bào mình; ngay cả những thành phần tránh Sinh Dạng còn sống như tránh hủi vẫn có thể lẩm bẩm đôi ba lời ngợi ca sáo rỗng về đức hạnh của một Sinh Dạng đã chết. Cái chết của cậu ta, cũng như vụ lùm xùm xoay quanh Moreau sau này, đã gây được tiếng vang trong công chúng, và có khi tiếng vang ấy sẽ đủ để lớn để đảm bảo tương lai cho tất cả chúng tôi.
Chính bởi vậy, tối nay, tại các quán rượu trên khắp thế giới, tôi sẽ nâng ly tưởng nhớ Đại Ca, và Mật sẽ uống rượu mật trong phòng thí nghiệm, còn Ong sẽ chế mật trong tổ. Tại Retorna, những lời tiễn biệt bằng tiếng Tây Ban Nha sẽ cất lên trước lúc cốc chạm nhau, và bên trong văn phòng lớn của mình, Keram John Aslan sẽ nhâm nhi cà phê và hồi tưởng lại vụ kiện đã giúp anh ta công thành danh toại. Còn cả nhiều con người và Sinh Dạng đến từ mọi giai tầng, chủng loài khác nữa; họ cũng sẽ gọi tên cậu ta và nắm bắt được chút ít về con người cậu ta, về ý nghĩa của cậu ta. Và có khi, chỉ cần bọn họ đơn thuần nhớ rằng cậu ta là một Chú Chó Ngoan thì cũng đã quá đủ để khiến thế cục đổi dời rồi.
Và cứ như vậy, tôi cuối cùng cũng rời sân khấu, bởi vì thực tâm, tôi/chúng tôi sẽ luôn thuộc tuýp người thích đứng sau cánh gà, hợp với những hoạt động trong chỗ khuất, hợp đóng vai quản phục trang và phụ trách hậu đài cho tấn kịch của người khác hơn. Nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ còn kiếm được diễn viên chính nào khác sánh ngang Đại Ca nữa.
CHÓ SĂN MIỀN BOM ĐẠN
- Chịu trách nhiệm xuất bản - NGÔ THU PHƯƠNG
| Biên tập - Thiết kế bìa - Trình bày - Sửa bản in | Đặng Thị Hà - Huyền Thanh - Nguyễn Thành Long - Nguyễn Thành Long |
- NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC
LIÊN KẾT XUẤT BẢN VÀ PHÁT HÀNH - CÔNG TY TNHH SÁCH BOOKISM
- In 1.000 cuốn, khổ 15 x 24cm tại Công ty CP In Sách Việt Nam, 22B Hai Bà Trưng, Hoàn Kiềm, Hà Nội. Căn cứ trên số đăng ký xuất bản: 482-2023/CXBIPН/03-19/VH cấp ngày 22/02/2023, và quyết định xuất bản số 134/QĐ-VH của Nhà xuất bản Văn Học cấp ngày 23/02/2023. Mã ISBN: 978-604-394-178-4. In xong và nộp lưu chiểu năm 2023.