Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 122 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
24 - Aslan

❊ ❊ ❊

“Nếu mục tiêu của ta mà là mức xếp hạng truyền hình thì đã hết xảy rồi,” Kahner xuýt xoa. “Người ta ước tính rằng có cộng sạch lượng khán giả theo dõi tại gia trong cả năm mùa Siêu cúp Bóng bầu dục và Vô địch Bóng đá Thế Giới vừa qua lại thì cũng vẫn chẳng sánh nổi với vụ này.”

Aslan nhìn chằm chằm vào ly cà phê của mình. Màn hình gắn phía trên quầy rượu đang chiếu cảnh phòng xử án. Hiện thời chưa có gì diễn ra cả, nhưng tất thảy đều muốn theo dõi trực tiếp từng giờ từng phút của quá trình tố tụng. Ở góc trên cùng bên phải là một phát thanh viên, bình luận những câu vô bổ trong chế độ tắt tiếng. Chẳng cần phải đoán cũng biết chủ đề là gì. Ai nấy đều đang ngóng đợi nhân chứng chủ chốt của bên công tố.

Nhân chứng. Các đội pháp lý đang cãi nhau ỏm tỏi về bản chất chính xác của Đại Ca. Bởi vì nó là một con chó, một Sinh Dạng - chưa từng có tiền lệ nào cho phép chúng ra làm chứng cả. Phải chăng nó là một chuyên gia được tòa án mời đến để tư vấn? Hay liệu nó chỉ là một bằng chứng biết đi lại, biết nói năng thôi đây?

Bất kể cánh luật sư có quyết định ra sao, thế giới cũng muốn được trông thấy nó: một gương mặt chó đại diện cho cái thứ quái thai mơ hồ mang tên nghiên cứu Sinh Dạng.

“Tôi đến phát bệnh mất,” anh khẽ nói. Anh và Kahner ngồi tại chiếc bàn muôn thuở, nhưng hôm nay, Maria Hellene đã rời văn phòng Đội Điều tra để xuống nhập bọn cùng họ. Kahner rõ ràng đã hy vọng rằng việc cô có mặt ở đây là dấu hiệu cho thấy cô đã ít nhiều cởi mở hơn, không còn vận kín một lớp giáp khó gần trên người như trước nữa; tuy nhiên tính đến nay, cô chỉ ngồi sát mép ghế và xem màn hình. Nhưng giờ đây, cô liếc sang Aslan.

“Anh bị sao vậy?”

“Nghe này, tôi biết mục tiêu duy nhất của hai người là diệt Murray, nhưng... mọi người đã nghe Đại Ca trình bày về những việc cậu ta từng thực hiện rồi đấy. Và giờ cậu ta sẽ phơi mặt ra, bô bô khai với bàn dân thiên hạ về hàng bao thường dân mình đã sát hại, về bao chuyện kinh hoàng. Và cậu ta sẽ chẳng hề hay biết mình đang tự đẩy bản thân vào vòng lao lý - dễ chừng còn toàn bộ giống loài của cậu ta nữa! Cậu ta sẽ chỉ nghĩ rằng mình là một con Chó Ngoan thôi.”

“Tôi đến chịu ông đấy, KJ,” Kahner bảo anh. “Ta sắp sửa còng đầu được một tên tội phạm chiến tranh thứ thiệt trăm phần trăm, và bằng chứng kết án hắn lại đến từ chính mõm vũ khí của hắn nữa chứ. Vui vẻ lên phát xem nào, cha nội!”

“Tôi có nhiệm vụ soạn báo cáo về các Sinh Dạng, để cho cấp trên còn định đoạt số phận của họ. Tôi đã viết xong báo cáo rồi đây. Nó nói rằng họ là những sinh vật thông minh, có nhận thức, và họ không đáng chịu kiếp bị đem đi nghiền vụn ra, hòng lấy linh kiện tái chế, như thể họ là rôbốt hay gì ấy.” Aslan thấy Hellene nhìn mình chằm chặp như diều hâu, lưu tâm đến anh còn hơn cả Kahner. “Nhưng tất cả chúng ta đều biết rằng báo cáo của tôi còn khướt mới chọi nổi với dư luận. Và một khi đã nghe Đại Ca phát biểu, dư luận sẽ quay ngoắt lưng lại với cậu ta ngay.”

“Anh quan tâm làm gì?” Hellene đều giọng hỏi anh. Câu này dường như thực sự mang ý hỏi.

“Bởi vì làm thế là sai trái,” Aslan hùng hổ nói. “Bởi vì năm, mười năm sau, ta sẽ ngẫm lại về tất cả những sinh vật mình đã tàn sát, và ta sẽ ý thức được rằng mình đã làm một điều khủng khiếp, đơn thuần vì quần chúng đương thời đang ngả theo một chiều hướng nhất định. ICC sẽ bị ô danh muôn đời, bởi lẽ khi phải đối đầu với áp lực, ta rốt cuộc đã đưa ra quyết định lầm lạc. Và... tôi đã nói chuyện với Đại Ca. Cậu ta... cậu ta đang hoang mang, và cậu ta sợ hãi, và cậu ta... rất dũng cảm. Cậu ta không cần phải làm thế này đầu, cô hiểu chứ? Cậu ta có ý chí tự do.”

“Ông mà nói, ‘Cậu ta có linh hồn’, là tôi sẽ ọe ra đấy,” Kahner chen vào.

“Vậy theo anh, cậu ta có linh hồn không nào?” Hellene chợt hỏi.

“Mong thầy đạo lượng thứ cho tôi vì nói thế này, nhưng tôi ưa luật hơn thần học,” Kahner đáp. “Ít nhất ta có thể đưa ra quyết định về người thật việc thật.”

“Kiểu như liệu Đại Ca có phải là người hay không ấy hả?” Hellene căn vặn. “Vụ đó là thật, phải không nào? Quyết định của ta hoặc sẽ tạo dựng, hoặc sẽ hủy hoại thế giới, chỉ vì ta nói rằng ‘đây là một vật vô hồn’, nhỉ?”

“Nhiêu đó là đủ thật với tôi rồi.” Kahner nhún vai.

“Còn anh thì sao?” Hellene hướng ánh mắt sắc lẻm về phía Aslan.

Anh nhún vai. “Tôi cũng có theo thần học bao giờ đâu.” Nhưng rồi một ý nghĩ sực hiện lên. Nó đến từ một cái thời xưa lắc xưa lơ, hồi anh hãy còn sùng đạo hơn và tâm hồn chưa đến nỗi chai sạn như ngày nay. “Có điều Kinh Qur’an... mọi người biết Tà linh là gì không?”

Kahner thử liếc sang Hellene, những mong sẽ được liếc lại, hiềm nỗi cô đang dồn đổ toàn bộ sự chú ý vào Aslan. “Nói tiếp đi.”

“Thông điệp của Ngôn sứ là dành cho cả con người lẫn Tà linh - những sinh vật không phải người nhưng vẫn có khả năng nhận biết Chúa[1].” Aslan mông lung khua khoắng tay, cố gắng nhớ lại những bài học từ thuở nào. “Nếu Tà linh được chấp nhận, hà cớ gì Đại Ca lại không? Chẳng lẽ bởi vì cậu ta được con người tạo ra chứ không phải Chúa, thế nên cậu ta không là cái thá gì hết ư?”

“Đôi khi tôi thấy lo cho ông ghê cơ,” Kahner lắc đầu nói.

“Cậu ta đang được đưa vào kìa,” Hellene nhỏ giọng bảo.

Cảnh tượng trên màn hình trông từa tựa một đám diễu mừng chiến thắng man rợ, chứ không giống một phiên tòa mấy. Bên đầu tiên bước vào phòng là lực lượng an ninh, trang bị trên người giáp chống đâm và mũ chống bạo động, lăm lăm vũ khí tự động. Và càng lúc, họ càng thêm đông: sáu, tám, mười, tuồng như một bộ phim Cảnh sát Keystone[2] phiên bản bán quân sự ủ dột đang được trình chiếu cho cả thế giới xem. Tiếp nối màn đó là một quãng lặng; thế rồi, với một óc hài hước tăm tối, Aslan nhận ra rằng Đại Ca sẽ phải chật vật lắm mới lách qua được cánh cửa kia. Rõ ràng là chưa ai suy tính thấu đáo vụ này.

Nó xuất hiện ở ngưỡng cửa, cúi người lom khom, cái đầu dẹt cùng bộ hàm to khỏe chúi tới trước. Trong khoảnh khắc đó, nó như hiện thân của con quái vật từng khiến nhân loại khiếp sợ từ buổi hồng hoang, hiện thân của mọi tiếng sói tru trong đêm, mọi cặp mắt long lanh trong bóng tối.

Và đây là lần đầu tiên công chúng được chiêm ngưỡng Đại Ca.

Nó nhích người vào, từng cùi chỏ một; một bộ xiềng khổng lồ trói nghiến hai tay nó trước mặt. Nhìn nó y hệt chằn tinh, và khi nó đã chui hẳn được vào phòng xử án, toán nhân viên an ninh lật đật lui lại. Aslan có phần kỳ vọng nó sẽ ngẩng đầu lên hú, phẫn nộ vì bị xích. Xong sẽ đập tan gông cùm của mình và làm loạn tơi bời.

Nhưng thay vào đó, Đại Ca ra đứng trước bục nhân chứng trong tư thế khom lưng không thoải mái, cố co mình lại sao cho thật nhỏ, song vẫn sừng sững át hết mọi thứ. Họ xích nó vào cả bục lẫn dưới sàn, và Aslan nhận thấy rằng con Sinh Dạng càng bị cùm nặng bao nhiêu, đội lính canh càng thêm dạn dĩ bấy nhiêu. Anh có cảm tưởng bất cứ lúc nào thôi, ngay khi biết mình đã được an toàn, họ sẽ bắt đầu xăm xỉa nó.

Và Kahner nói, “Trông họ cứ như đang chuẩn bị cạo trụi nó đi vậy.”

“Hả?”

“Tích Samson đấy[3],” Hellene thì thầm, và Kahner bắn cho cô một ánh nhìn kỳ cục.

“À, ừ thì, cũng đúng đấy, nhưng tôi đang nghĩ đến nhân vật khác kia.” Khi thấy họ nghệt mặt ra, anh ta bực bội thở dài. “Ôi giời ơi nữa, KJ, đáng lẽ ông phải nhanh nhạy với cái ám chỉ này nhất mới phải chứ. Ông chí ít cũng đã xem phim rồi chứ nhỉ[4]?”

Aslan muộn màng gật đầu.

“Anh tin cậu ta đã rồi đời,” Hellene nhận định gọn lỏn. Mắt cô không mảy may rời khỏi màn hình.

“Theo tôi nghĩ, dân tình nay đã được diện kiến cậu ta rồi, và rồi một khi hay biết cậu ta phải thừa hành những mệnh lệnh nào, thế giới sẽ nhất tề kêu gọi trừ khử ngay mọi Sinh Dạng từng được tạo ra - tất cả bọn họ luôn, chứ không chỉ các mẫu quân sự thôi đâu,” Aslan đau khổ xác nhận. “Và làm vậy là sai trái.”

“Phải,” trước sự sửng sốt của Aslan, cô xác nhận. “Làm vậy là sai trái. Và nếu chuyện đó xảy ra, tình hình khả năng cao sẽ tệ đi ngay.”

“Tập trung đánh từng trận một thôi,” Kahner bảo họ. “Cứ thịt Murray trước cái đã. Bị chính chó nhà phản chủ, đểu thế chứ lỵ. Quả đúng là ác giả ác báo mà.” Anh ta cười toe toét. “Và người chơi ra sân rồi kìa!”

Các nhân viên tòa án lần lượt bước vào, và tất thảy đều không khỏi giật thót hoặc chết đứng khi trông thấy thứ đang đón đợi mình.

“Bật tiếng lên đi!” Kahner hô. “Họ đang dẫn Murray vào đấy.”

[1]

Trong Kinh Qur’an, có một số đoạn tiết lộ rằng ngay cả Tà linh cũng lắng nghe lời giảng của Muhammad và theo Hồi giáo. Điều này cho thấy Muhammad là sứ ngôn của cả con người lẫn Tà linh, và thông điệp của Kinh Qur’an được dành cho cả nhân loại và Tà linh. [N.D.]

[2]

Cảnh sát Keystone là một toán cảnh sát bất tài, xuất hiện trong các bộ phim hài hài kịch câm của Công ty Điện ảnh Keystone đầu thế kỷ XX. [N.D.]

[3]

Samson là một trong những phán quan cuối cùng của người Israel cổ đại, được đề cập đến trong Sách Thủ Lãnh. Samson sở hữu sức mạnh siêu phàm, nhưng nếu tóc bị cắt thì sẽ mất đi năng lực ấy. Theo điển trong kinh, Samson đã bị người tình cạo mất tóc khi đang ngủ, sau đó giao nộp cho kẻ thù. [N.D.]

[4]

Trong Biên niên sử Narnia, Đại Sư Tử Aslan đã bị Phù Thủy Trắng làm nhục bằng cách cạo trụi bờm trước khi giết. Bản phim chuyển thể cũng có tình tiết này. [N.D.]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026