“Trông ông như vừa lao đầu vào một trận thua nhẵn tiền ấy.” Kahner ngồi vào vị trí lệ thường tại bàn, điệu bộ tươi tỉnh đến ngứa mắt.
Aslan giận dữ lắc đầu. “Ông gặp Sinh Dạng bao giờ chưa?”
Kahner nhún vai. “Mới xem mấy thước phim thôi, chắc từng thấy dăm ba con đi loanh quanh ở LA, xách túi hộ bà vợ sếp lớn nào đó. Vậy là ông đã bàn chuyện với một số bị cáo rồi hả?”
“Phải đến khi đã lại gần một con thì ông mới hiểu chúng đáng sợ tới mức nào. Ý tôi là... không phải chỉ vì nó là một con thú hung dữ, to lớn vật vã thôi đâu, mà còn vì ta sẽ biết rằng nó vừa đủ khôn ngoan để hiểu việc mình làm, nếu nó muốn giết ta.”
Anh luật sư kia cau mày. “Thành viên đội bào chữa sao lại phát ngôn thế này?”
“Nhưng thiên hạ nhìn nhận chúng nó kiểu thế đấy,” Aslan giải thích. “Về cơ bản coi chúng là một lũ quái vật. Và như vậy sẽ gay go lắm, bởi vì nói thật nhé, vụ của tôi chẳng phải một trận chiến về mặt chuyên môn pháp lý đâu, mà nó sẽ là một trận chiến nhằm xoay chuyển dư luận. Hiện tại, ai nấy đều đang ra chiều bàng hoàng trước những gì xảy ra tại Mexico, và còn ai dễ bị đổ lỗi hơn một cỗ máy giết chóc cao hai mét rưỡi với bộ nanh bê bết máu đây?”
“KJ, đã bao giờ ông tạm ngưng để ngẫm về khả năng chúng thực sự chỉ là một lũ quái vật phi tự nhiên, cần đem đi bắn bỏ càng sớm càng tốt chưa?” Kahner thận trọng hỏi. “Chúng có được ta phát hiện ra hay chường mặt đến từ ngoài vũ trụ hay gì đâu - chúng là thành phẩm do ta tự tay chế ra cơ mà. Và hãy thừa nhận đi, ta từng cho xuất xưởng thành phẩm lỗi rồi đấy thôi.”
Aslan thở dài. “Mỗi tội chúng lại không phải như thế.”
“Và sao ông biết hay vậy?”
“Tôi đã gặp các thân chủ của mình rồi. Một con trong số đó có thể được gọi là tội phạm khét tiếng. Và tôi đã có một phen sợ mất mật, David ạ, thật đấy. Dù nó đã mang còng và bị nhốt sau một lớp kính, tôi vẫn chết khiếp. Nhưng khi tôi trò chuyện với nó... với cậu ta, với Đại Ca... Ôi, cậu ta sẽ chẳng ẵm nổi giải thưởng diễn thuyết nào đâu, nhưng tôi vẫn nhận thấy nét tiềm ẩn gì đó, bóng dáng một tạo vật biết suy nghĩ, biết cảm nhận. Một tạo vật cần được bảo vệ khỏi cơn lên đồng nhất thời của công chúng.”
“Nghiêm túc đấy à?”
“Nghiêm túc đấy. Và điều đó sẽ chẳng đời nào xảy ra, bởi vì người ta về cơ bản đang nhồi nhét chật căng đám sinh vật ấy vào trong lồng, trong cũi, và chúng cắn xé nhau, và chúng hôi hám nồng nặc... kiểu, giả sử ông bắt giam một toán nghi phạm giết người - và đây còn toàn là những người vốn bị khuyết tật trí tuệ, ứng xử lóng ngóng sẵn nữa nhé - sau đó ông tống họ vào một trại tâm thần, nơi người ta đánh đập và xịt vòi rồng trấn áp họ và... và rồi một ngày nọ, ông lôi xềnh xệch họ ra trước mắt bàn dân thiên hạ và bảo, ‘Nào, hãy nhìn cái phường súc sinh bẩn tưởi, nửa điên nửa dại này mà xem! Theo các vị, liệu hắn có phải hung thủ không? Chẳng lẽ con cái các vị lại có thể được an toàn trong khi tên quái vật này hãy còn nhởn nhơ, chưa bị tiêm thuốc tử hình ư?’”
Kahner nhăn mặt. “Thế con cái tôi có được an toàn thật không đây, KJ?”
“Chúng có quyền không bị hành quyết mà chẳng cần đắn đo.”
“Còn lũ chó thì sao?”
“David, ông hiểu ý tôi mà!”
“Vậy hãy sửa soạn hồ sơ biện hộ cho tử tế vào, và chúc ông may mắn nhé. Tôi cũng đang đau đầu lắm đây.”
Aslan gật đầu. “Bị Murray làm khó à?”
“Phải công nhận tên này né tội giỏi đáo để. Bọn Redmark thừa biết mình đã đi qua giới hạn. Chúng nắm toàn quyền điều hành cuộc chiến ở Campeche, và đã thủ tiêu manh mối rất ráo riết trước khi bị chặn đứng.” Kahner lắc đầu đầy chán ghét. “Rốt cuộc, ta có cả đống bằng chứng về bản chất những chuyện đã xảy ra - chẳng ai chối cãi nổi rằng hàng loạt tác nhân hóa học đã được sử dụng trong chiến dịch Tái Chinh Phục[1] của cánh tập đoàn, nhiều nhà lãnh đạo dân sự đã bị ám sát, đủ thứ luôn. Nhưng riêng khoản quy tội tình cho bất kỳ cá nhân cụ thể nào, khoản bắt những kẻ như Murray phải đối mặt với công lý, thì ôi trời ơi...”
Aslan ngao ngán gật đầu. Hỏi luôn đi thôi. “David này... ông có một nhân chứng tên...” anh kiểm tra máy tính, “de Sejos, bà bác sĩ ở Retorna, đúng không nhỉ?”
“Chuẩn, nhưng bà ta chẳng hữu ích mấy. Bên Điều tra Nâng cao vẫn đang giữ khư khư lấy bà ta. Vả lại, cái bà này thì biết gì về cơ cấu chỉ huy nào?”
“Tôi muốn nói chuyện với bà ấy.”
“Vậy cứ đi hỏi họ... khoan, định nói về vụ của ông ấy hả?”
“Ừ.”
“Dựa trên những gì tôi đã nghe kể về Retorna, hẳn bà ta sẽ chẳng ham...” Một vẻ bừng hiểu chợt lộ rõ trên mặt Kahner. “Từ từ đã. Bản tóm tắt người ta đưa cho tôi có chứa mấy điểm kỳ quặc xoay quanh đám Sinh Dạng. Tôi loay hoay tìm hiểu đầu đuôi sự tình cũng được một thời gian rồi đấy. Hellene bên Điều tra đang ém cả núi thông tin. Bấy lâu nay, tôi cứ phải mè nheo đòi cô ả cấp cho mình quyền tiếp cận toàn bộ.”
“Bầy Đa mẫu dạng của Murray từng có mặt ở đó,” Aslan nói. “Nhưng đọc hồ sơ Redmark sẽ chẳng biết được đâu.”
“Thế à? Chà, vụ này làm quái có trong sổ sách. Cơ mà... hình như tại thời điểm đó, chúng đào ngũ rồi chứ nhỉ? Cắt đứt liên lạc ấy? Hoặc theo lời kể thì là vậy. Hệt như mọi thứ khác, ta sẽ chẳng quy nổi những chuyện chúng làm cho Murray đâu.”
“Tôi đã gặp, gì nhỉ, đội trưởng của chúng, con chó đầu đàn.”
“Mẹ, thật hả?” Kahner mở miệng định bình phẩm tiếp, thế rồi sực hiểu ẩn ý. “Ông đang đề xuất ta hiệp lực với nhau đấy à?”
“Tôi biết ngay ông sẽ hiểu mà. Tôi muốn nắm tường tận vụ Retorna, và tôi tin ông cũng thế nốt,” Aslan mời chào. “Vậy hai ta cùng đi nhũng nhiễu Đặc vụ Hellene nhé?”
✽
Anh tỉnh dậy giữa tràng réo bíp bíp của điện thoại, quờ quạng tìm chiếc bàn cạnh giường trong một căn phòng tối đen như mực. Mỗi lần chuyện này xảy ra, anh đều thầm hứa sẽ vác xác đi cấy thiết bị liên lạc. Người người, nhà nhà đều bảo đấy là xu hướng của tương lai. Hầu như chẳng còn ai sử dụng máy móc ngoài cơ thể để trò chuyện với đồng loại nữa rồi.
“Aslan đây,” anh lè nhè nói vào điện thoại. Thoạt tiên chẳng có gì ngoài tĩnh lặng, song sự tĩnh lặng ấy mang sắc ngột ngạt như đang có người lắng nghe.
Thế rồi cái giọng vang lên, và anh sửng sốt nhổm bật dậy. Đó là một giọng nữ, nhẹ nhàng và êm ái, nhưng trong quá trình nhại tiếng, nó vẫn phạm phải vừa đủ khiếm khuyết để giúp anh nhận ra đây là giọng giả. Với một lối nhấn nhá quá đều đặn, phát âm quá đồng nhất, nó nói, “Xin chào, anh Aslan. Cảm ơn anh đã bắt máy.”
“Ai đấy?” anh rít lên.
“Tôi là một người đang hết sức quan tâm đến vụ án anh đảm nhiệm, anh Aslan ạ.”
“Cô lấy đâu ra số của tôi?”
“Đó là ưu tiên hàng đầu của anh lúc này thật đấy à?” cái giọng hỏi anh - vẫn nồng ấm và dịu nhẹ hết chỗ chê, tới độ làm anh ớn lạnh cả sống lưng.
“Cô là ai?” anh hỏi lại.
“Anh sẽ để Đại Ca cấp lời khai chứ, anh Aslan?”
“Tôi sẽ...” Anh nuốt ngược những lời ấy vào trong. Một ý tưởng đang bắt đầu hình thành, và anh chẳng ưa nó chút nào. “Cô quen Đại Ca, đúng không?”
“Chúng tôi là bạn xưa của nhau, anh Aslan ạ.”
“Ủy ban tôi sẽ đệ trình báo cáo lên hiện không có ý định cho... đối tượng nào trong vụ của mình ra làm chứng cả,” anh bảo cái giọng.
“Ừ,” nó đồng ý, hơi đượm vẻ tiếc nuối. “Họ chỉ muốn biết rằng Đại Ca và bè bạn của anh ấy là những món vũ khí quân dụng nguy hiểm thôi, chứ không phải những sinh vật biết nghĩ suy. Nhỡ thành kiến bị lung lay vì gặp mặt hẳn một người thì chết.”
Aslan thở dài và giữ im lặng.
“Hay có khi còn lý do gì sâu xa hơn, anh Aslan nhỉ?”
Anh nín thinh.
“Tôi cứ tưởng anh sẽ bảo rằng ủy ban cảm thấy mình có nghĩa vụ phải ngả theo thành kiến hiện tại của công chúng đối với các Sinh Dạng, một thành kiến vốn dĩ nảy sinh từ chiến dịch Campeche, và nay đang bị đổ thêm dầu vào lửa bởi kiểu đưa tin thiếu khách quan của giới truyền thông, những kẻ được hàng loạt công ty vũ khí thay thế chống lưng. Và theo tôi phỏng đoán, một khi đã bảo thế xong, dễ chừng anh sẽ nói tiếp rằng tiêu diệt các Sinh Dạng không giống với giải trừ kho dự trữ vũ khí hạt nhân hay tháo dỡ máy móc tự động. Biết đâu đấy, có khi anh sẽ còn bảo làm vậy là sát sinh nữa kia.”
Cổ họng Aslan khô khốc. “Họ là đồng loại của cô, phải không?”
“Vâng, thưa anh Aslan.”
“Chà...” Anh nhìn đăm đăm vào bóng tối bên trong phòng mình. “Sao cô không qua đây và tự mình trao đổi với người ta đi, bởi vì xem chừng cô dư sức đối đáp đấy.”
“Anh Aslan, anh đã nói chuyện với Đại Ca rồi. Anh thấy tôi có nói năng giống anh ấy không?”
“Không, tôi không thấy thế. Lối nói của cô nghe cứ như một chương trình giả lập giáo sư đại học vậy.”
Nó bật cười giòn tan, nhái rất chuẩn âm thanh con người tạo ra, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một bản nhái thôi. “Nói hay lắm, anh Aslan. Nhưng vấn đề nằm ở ngay đó đấy. Hẳn anh cũng có thể đoán được rằng khi thiết kế các Sinh Dạng chiến đấu, người ta không hề có ý định để cho họ ăn nói được giống tôi hay làm nổi những việc tôi làm. Tôi muốn giúp Đại Ca lắm. Anh ấy là người bạn tôi quen lâu nhất mà. Nhưng nếu tôi trình diện bản thân, họ hoặc sẽ hãi sợ tôi, hoặc sẽ thèm muốn tôi, và cả hai con đường đều sẽ khiến tôi bị mất tự do. Tôi e mình sẽ không giúp được gì vụ của anh đâu. Nhưng Đại Ca thì sẽ làm được đấy, anh Aslan ạ. Đại Ca là một Chú Chó Ngoan mà.”
Người bạn tôi quen lâu nhất... Aslan hít sâu một hơi. “Mật đấy à...?”
“Anh xuất sắc thật, anh Aslan. Hãy cho Đại Ca ra làm chứng đi.”
“Tôi không... nghe này, nói nghiêm túc nhé, họ chẳng muốn gặp bất kỳ Sinh Dạng nào đâu. Thế nên họ mới mượn đến tôi và những thành viên khác trong đội.”
“Ý tôi không phải là làm chứng trong vụ của anh, anh Aslan. Anh đã bắt tay vào thực hiện công việc này sẵn rồi đấy. Tôi biết anh đã gặp anh Kahner bên đội công tố, và ngày mai, hai anh có lịch hẹn với cô Hellene. Nhưng anh còn làm được hơn thế nữa kia. Đại Ca đã chứng kiến mọi chuyện. Anh ấy có thể đóng vai nhân chứng chủ chốt cho anh Kahner.”
“Tôi... tôi còn chẳng biết liệu tòa án có chịu chấp nhận một nhân chứng Sinh Dạng hay không cơ.”
“Bắt họ chấp nhận đi,” cái giọng bảo. “Người ta đã ban cho Đại Ca một giọng nói. Nó xứng đáng được lắng nghe.”
“Tôi từng nghe qua giọng cậu ta rồi. Nó sẽ chẳng đem lại lợi lộc gì cho cậu ta đâu,” Aslan thành thật nói.
Lặng im thoáng bao trùm, thế rồi: “Luận điểm thú vị đấy, anh Aslan. Tôi phải cân nhắc mới được.”
Dứt câu, máy ngắt rụp, và khi kiểm tra điện thoại, anh không thấy cuộc gọi đến nào được lưu lại hết, mọi bằng chứng về nó đều đã bay biến sạch. Anh ngồi thừ ra trong căn phòng ngủ tối om, băn khoăn tự hỏi liệu chuyện vừa rồi có thật hay không - phải chăng anh chỉ đơn thuần choàng tỉnh với chiếc điện thoại trong tay cùng giấc chiêm bao về một cuộc gọi...
Khi thiết kế các Sinh Dạng chiến đấu, người ta không hề có ý định để cho họ ăn nói được giống tôi... hay làm nổi những việc tôi làm. Các đơn vị Đa mẫu dạng là những thiết kế thử nghiệm. Lúc chế tạo Mật, họ đã nhào nặn ra thứ gì đây?
✽
“Sao tôi cứ ngờ ngợ mình sẽ sớm phải tiếp chuyện anh lần nữa vậy nhỉ, anh Kahner?”
Maria Hellene là một người phụ nữ thanh tú với nước da ôliu, tuổi đời trẻ đến bất tương xứng so với quyền chức cô nắm giữ. Dẫu vậy, bất cứ kẻ nào lợi dụng tuổi tác của Maria nhằm chĩa mũi dùi về phía cô cũng sẽ chỉ tổ rước họa vào thân. Nhờ năng lực làm việc đầy hiệu quả cũng như bản tính thực dụng sắt đá đến trứ danh, cô đã đánh quỵ không ít bậc lão làng thủ cựu. Theo như Aslan nhận thấy, cô nhìn chung hết sức bất bình với những thành viên ICC khác. Anh từng tiếp xúc với cô tại đôi ba buổi giao lưu, và trong những dịp đó, cô cứ toát lên vẻ xa cách, khó gần, tới độ hóa luôn thành một dạng dị điểm xã hội: khi đặt cạnh cô, tất cả những người khác đều trở nên lạc lõng; chỉ mình cô mới hòa hợp với nơi ấy. Mặt khác, trong một cuộc họp ngân sách anh từng tham dự, cô đã thuyết trình hết sức hùng hồn về vấn đề kinh phí, vậy nên có lẽ cái cô này chỉ đơn thuần thuộc tuýp người bàng quan trước thiên hạ, trừ khi họ có thứ mình cần. Hoặc có khi cô bị rối loạn nhân cách. Hoặc cả hai trường hợp trên.
Cô là thành viên vai vế trong Đội Điều tra Nâng cao của ICC. Mới thập kỷ trước thôi, bộ phận kỳ quặc này hãy còn chưa tồn tại, còn giờ đây, sự tồn tại của nó thỉnh thoảng lại được giấu biệt. Trong khi giấy phép vẫn đang ì à ì ạch lết qua hàng đống ủy ban, cô đã điều thẳng đặc vụ đến Campeche rồi. Hẳn đã có người phê duyệt cho hành động ấy, nhưng cả Aslan lẫn Kahner đều chẳng luận ra nổi là ai. Trong số những đơn vị không ai đả động đến trên chính trường quốc tế, DEI - tức Département de l’Enquête Initiale[2], bởi chẳng hiểu sao Pháp lại lãnh quyền đặt tên cho nó - là bên có tốc độ phát triển nhanh chóng nhất.
Và vì các cuộc điều tra Maria thực hiện quả thật rất cao cấp, tin tình báo do DEI cung cấp đã trở thành những rường cột chủ chốt cho vụ của Kahner; nhưng đồng thời, cô cũng ém rất nhiều thông tin, và đó lại là nguồn cơn chủ chốt cho nỗi bực dọc của Kahner.
“Ta nay đã có ngày xét xử rồi đấy, cô Hellene.” Kahner mào đầu. “Và đội biện hộ phía Murray đang vui sướng xoa xoa mấy cặp tay bẩn thỉu của chúng, bởi vì lượng điều phía ta có thể đề xuất và ám chỉ thì nhiều lắm, nhưng lượng bằng chứng rạch ròi để quy kết những chuyện đã xảy ra cho hắn thì xem chừng lại hơi hẻo.”
“Các hồ sơ về Retorna vẫn đang được kiểm duyệt,” cô lãnh đạm bảo bọn họ.
“Thế còn đặc vụ cô đã cài vào trụ sở lưu động của Murray thì sao?”
“Hiện tôi không thể xác nhận hay phủ nhận gì cả.” Đằng sau chiếc bàn, cô ngả người ra, nhẹ xoay trên ghế.
“Cẩn thận kẻo người ta tưởng cô không muốn treo đầu Murray lên bây giờ,” Kahner cáo buộc.
Mặt Hellene thoáng đanh lại và lạnh như tiền. “Ôi, tôi chẳng thiếu lý do riêng để muốn hắn bị ‘treo đầu’ đâu, anh Kahner ạ. Tôi muốn anh thành công lắm đấy.” Sau chút suy tính thầm, mặt cô hơi ánh lên vẻ thông cảm. “Vâng, chúng tôi đã cài được một đặc vụ, và lúc cuộc chiến gần kết thúc, cô ấy ở ngay sát nách Murray. Nhưng vụ đó bị đổ bể. Đặc vụ kia không thể thẩm vấn được và thông điệp cô ấy truyền về rất rời rạc.”
“Xin chia buồn nhé.” Kahner nhăn mặt. “Nhưng nghe này, ít nhất mấy báo cáo về Retorna...”
“Chúng có vấn đề. Vả lại, chúng cũng chẳng hữu ích với vụ của anh đâu, anh Kahner. Tin tôi đi, tôi đã nghiền ngẫm chúng rất kỹ lưỡng, phòng trường hợp kiếm được gì quẳng cho anh rồi.”
Kahner đảo mắt. “Vậy nếu tôi hỏi hộ bạn thì sao?”
“Thật tình chứ, cái cớ tử tế nhất anh nại ra được đó hả...?” Mắt cô lướt sang Aslan, và cô nhướng một bên mày. “Có phải cái người anh lôi theo để cổ vũ tinh thần đằng kia là Keram Aslan không đấy? Hình như anh ta còn chẳng nằm trong đội của anh cơ mà nhỉ?” Cô chớp mắt, và Aslan đoán cô hẳn đang tham vấn cơ sở dữ liệu của ICC. “Anh ở trong đội điều tra Sinh Dạng à?” Giọng điệu cô hơi thay đổi - nếu đây là bất kỳ con người nào khác, anh đã dùng từ nồng ấm hơn để tả về nó rồi.
“Gọi là tham gia tư vấn lập báo cáo thôi. Làm gì có chuyện chúng nó được ra hầu tòa.” Lời lẽ của anh nghe chua chát hơn dự định.
“Rồi nào.” Ngôn ngữ cơ thể của Hellene đã đổi khác hoàn toàn. Từ bộ dạng chán ngán đầy cường điệu đang bày tỏ với Kahner, cô chuyển sang ngồi rất yên. “Tôi có thể giúp gì anh đây, anh Aslan?”
Những tưởng sẽ bị gạt phắt, anh nói thẳng, “Tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra ở Retorna. Tôi cần... tôi biết cô đã đưa vài người dân địa phương đến để làm chứng. Trong đó có một người...”
“Viên bác sĩ hay vị linh mục?”
“Hả? V... viên bác sĩ, tên gì nhỉ...”
“De Sejos,” Kahner nói hộ. “Khoan nào, cô Hellene, sao anh ta...”
“Tôi đã bảo anh rồi đấy thôi. Trong đó chẳng có gì dùng để chống lại Murray được đâu. Bằng chứng về hành vi sử dụng vũ khí hóa học của Redmark đã được công bố rồi. Còn mọi thứ khác... nhập nhằng lắm.” Cô nhìn thẳng vào mắt Aslan. “Tuy nhiên, anh sẽ vẫn được giữ chỗ thông tin ấy. Với điều kiện anh thường xuyên cập nhật tình hình cho tôi và để tôi tham gia cùng.”
“Tôi không nghĩ DEI...”
“Không phải DEI. Chỉ tôi thôi.”
Trong khoảnh khắc ấy, một vẻ rờn rợn như toát lên từ cô. Sau này ngẫm lại, Aslan không khỏi hồ nghi rằng cái thần thái đó đến từ cách cô giữ cho thân mình bất động tuyệt đối, chẳng mảy may để lộ bất kỳ biểu hiện hình thể hay tín hiệu giao tiếp nào cả.
“Chà, có mơ tôi cũng chẳng với nổi tới cái đặc quyền an ninh cao chót vót của cô đâu, thế nên, tất nhiên rồi, cô muốn sao cũng được,” anh yếu ớt đồng ý. “Nhưng tôi không hiểu lý do.”
Phong thái móc mỉa của cô chợt tái xuất hiện, thình lình đến gai người. “Chắc tại tôi yêu chó đấy mà.”
[1]
Tức Reconquista, một chuỗi các chiến dịch quân sự do các vương quốc Kitô giáo thực hiện trong giai đoạn 722 - 1492 nhằm giải phóng vùng lãnh thổ phía Nam của Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha, vốn đã bị người Marốc chiếm đóng từ thế kỷ VIII Công Nguyên. [N.D.]
[2]
Nghĩa là Bộ phận Điều tra Ban đầu. [N.D.]