Bọn tôi lao vào khu phức hợp nhà máy, xộc tới theo bầy. Con rồng đã mở cửa trườn lên tường, leo đến tận chỗ sát trần để né đường cho bọn tôi, thay đổi màu da cho trùng với những bức tường trắng. Sellars vẫn đang ở sát bên tôi, và tôi khẽ ư ử, ư ử, vì tôi sẽ không thể bảo vệ được con bé. Phía trước có lính gác con người. Bọn tôi nhào đến, và tôi cứ tưởng chúng sẽ bỏ chạy, nhưng chúng lại không. Không hề, không hề. Chúng đứng đấy bắn, và sau đó chúng chiến đấu với bọn tôi. Thật không tốt tí nào. Một số người trong đám bọn tôi bị chúng giết lúc xông lên, sau đó thì dao và dùi cui điện của chúng chẳng thể khiến bọn tôi hề hấn gì cả, nhưng chúng cứ đánh, cứ đánh, đánh mãi, cho đến khi tất cả đều đã bị loại khỏi vòng chiến.
Kênh của tôi: Không ổn rồi.
Kênh của Sellars: Công nhận. Nó vẫn đang xử lý chuyện Ong. Phủ kín lưng nó là một chiếc áo choàng đen bóng, cứ nhộn nhạo, nhộn nhạo không ngừng. Là Ong, chính là Ong đấy. Các đơn vị vô tâm trí của chị đã phản ứng trước một tín hiệu pheromone do Sellars tỏa ra, và đã túm tụm lại ở đó, nhưng kênh của Ong vẫn im im, im im.
Bọn tôi phá cửa, và rồi bọn tôi tìm thấy các phòng thí nghiệm. Trong một thoáng, bọn tôi lặng ngắt, lặng ngắt, không phải bởi vì cảnh tượng bọn tôi nhìn thấy đâu, mà bởi vì bản chất của chính bọn tôi. Tất cả bọn tôi đều xuất thân từ những nơi như thế này; ai ai trong đám bọn tôi cũng láng máng lưu giữ chút ký ức đầu đời về phòng thí nghiệm nơi mình vừa được sinh thành, vừa được chế ra. Phòng thí nghiệm của Moreau lớn hơn hẳn mọi cơ sở phi pháp UNAT từng bắt gặp, hơn nhiều nhiều lắm. Tại đây có đến hàng dãy, hàng dãy bể chứa, và bên trong nhiều bể là những Sinh Dạng vẫn chưa thành hình hoàn chỉnh. Có cả máy móc phẫu thuật chĩa xuống một mớ bàn, trông dáng lăm le như một lũ nhện. Đâu đâu cũng có con người - nào nhà khoa học, nào kỹ thuật viên. Họ không nhìn bọn tôi mà cũng chẳng chạy đi, chỉ tiếp tục làm việc. Không ổn, thật không ổn. Tất cả bọn họ bị làm sao mất rồi. Tôi thấy mắt họ mở to, thấy cả những chuyển động giần giật nho nhỏ báo hiệu họ đang sắp bỏ chạy, nhưng họ không hề làm thế. Mùi sợ hãi hết dâng lên rồi lại lắng xuống, dâng rồi lắng, dâng rồi lắng.
Thêm nhiều Sinh Dạng địch khác lao vào, hùng hục xông đến chỗ bọn tôi, vội đến mức xô cho con người ngã lăn kềnh. Bọn tôi lại bắt đầu xả súng, và chẳng mấy chốc nữa, bọn tôi sẽ quần nhau tơi bời.
Kênh của tôi: Tìm hiểu xem ở đây đang có chuyện gì đi.
Sellars chúi thụp xuống và cố gắng tập trung, nhưng dù loay hoay mãi, thiết bị cấy của nó vẫn chẳng truy cập được hệ thống; Moreau đã phong tỏa toàn hệ thống, và con bé liên tục bị đẩy bật ra ngoài.
Chiếc bàn quầy nó nấp đằng sau bị đạn cày nát bươm. Khẩu Cầu Cẩu duy nhất của tôi bắn trả. Căn phòng đông đúc bị biến thành bãi chiến trường, thế nhưng nhóm con người vẫn không chịu chạy trốn. Mỗi lần dợm bỏ chạy, họ lại bị thứ gì đấy kéo về với công việc đang làm dở. Ngay cả khi móng vuốt và súng của bọn tôi đã phá hủy trang thiết bị của họ, nhiều tới mức thủy tinh vỡ và kim loại vụn phủ kín mặt sàn như một tấm thảm, họ vẫn đứng ngây ra đó, mắt mở tròn xoe, tròn xoe xoe. Và họ chết. Mọi viên đạn lạc, mọi nhát vuốt lia đều có khả năng bổ trúng một người nhân viên nhỡ may ngáng đường.
Tôi đích thân nắm quyền chỉ huy và thúc người phe mình xông lên, vừa quan sát qua mắt của bọn họ vừa ra lệnh. Thêm địch, thêm địch, lại có thêm địch. Nhiều kẻ địch mới đang dồn vào phòng, nháo nhào trèo qua xác những kẻ đã ngã xuống để tham chiến. Và chúng thèm được chiến đấu lắm lắm; ham muốn đó hiện rõ trong từng đường nét trên cơ thể chúng, trong cái mùi chúng tỏa ra, nhưng tôi biết chính hệ thống thứ bậc đã khiến chúng cảm thấy như vậy. Biết chứ, biết chứ. Nó đang bảo chúng rằng - Mật nói thế nào ấy nhỉ? - cái chết là một điều ngọt ngào và cao quý.
Và rồi chúng chết, và cả bọn tôi cũng chết theo. Tôi đứng cạnh Sellars trong khi con bé cuống quýt tìm cách tái khởi động Ong hoặc xâm nhập vào mạng của phòng thí nghiệm. Mỗi lần đạn bắn đến, nó lại nhăn mặt và giật thót mình. Chính lòng trung thành với các bản thể chị của mình đã đưa nó đến đây, dù cho nó biết mình chắc sẽ không sống qua nổi. Dũng cảm ghê, dũng cảm ghê. Nó dũng cảm hơn tôi rồi đấy.
Tôi kết nối với Thiếu tá Amraj. Lực lượng anh ta nay đã cận kề, nhưng hiện đang chạm mặt phòng tuyến rôbốt trấn giữ hướng tiến công khu liên hợp phòng thí nghiệm của họ. Tôi nhận được một bộ ảnh cùng bản đồ ngắn gọn từ sĩ quan liên lạc của anh ta, và xác nhận vị trí của bọn tôi. Cạnh gối tôi, Sellars thốt lên một tiếng chửi. Nó vừa bị các biện pháp đối phó do hệ thống của phòng thí nghiệm tung ra chặn đứng, và giờ phải thử lại từ đầu. Trên lưng nó, Ong bồn chồn cựa cựa, cựa cựa.
Vì quá mải theo dõi Sellars, tôi bị một Sinh Dạng mèo lớn đánh úp. Nó vụt vào ngực tôi và đẩy tôi ngã văng vào hai dân thường. Một người bị giết, người kia chắc chắn đã bị thương nặng, nhưng cô ta vẫn gắng gượng quay về vị trí cũ và tiếp tục làm việc, chẳng khác nào một cái máy hỏng.
Một tay tôi chộp được hàm của con mèo địch; vuốt của nó xé toạc áo giáp tôi và lột nó ra khỏi người tôi, rạch lên ngực tôi những vệt đỏ tươi. Móng chân nó cào vào đùi tôi. Khỏe ghê, khỏe ghê, nhưng không nặng: tôi hất nó đi và cố gắng bắn nó, nhưng khẩu Cần Cẩu còn lại của tôi không nhắm được chính xác. Nó chồm lại nhanh hơn tôi dự kiến, và nó một lần nữa thúc ngã tôi, cấu rứt tôi thêm tơi tả. Không ai trong đội của tôi rảnh tay hết, bởi vì bọn họ đều đang bị địch áp đảo; và ngoài ra, tôi phần nào cũng muốn chiến đấu một mình. Tôi luôn muốn sự tình được thật đơn giản, ngay cả khi đang trên đà thua. Muốn mà, muốn mà.
Nhưng sự tình không bao giờ đơn giản cả, và như vậy lại may cho tôi. Con mèo tấn công cổ họng tôi, và bọn tôi nhe nanh ngoạm đớp nhau. Vẻ cuồng điên và niềm tin chính nghĩa bùng cháy rừng rực trong mắt nó, và tôi tự hỏi có khi nào cứ mỗi lần táp miệng, nó lại được ông chủ khen là Mèo Ngoan không, hay liệu lũ mèo chẳng buồn quan tâm đến điều ấy.
Một phát đạn táng vào hông nó, không đủ mạnh để đục thủng áo giáp của nó, nhưng vẫn khiến nó văng khỏi người tôi. Con mèo rú lên, quay ngoắt lại, tìm kiếm kẻ địch mới. Là Sellars, chính là Sellars đó. Con bé cầm một khẩu súng lớn, lấy từ đám lính gác. Nửa giây trước khi con mèo giết được Sellars, đơn vị rồng do thám đã vồ lấy nó, leo lên sườn nó và cắm ngập hàm răng đầy nọc của mình vào người nó. Tôi ra hiệu cho Sellars lui lại, nhưng con bé ngó lơ tôi. Hầu hết đầu óc nó còn đang tập trung vào thứ gì đó khác.
Con mèo quẳng rồng sang bên kia phòng và lao vào Sellars. Tôi không kịp nhào đến chắn, nhưng bất chợt, từ người Sellars ùa ra những thân hình đen kịt, kêu vo vo.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn 31% Phát hiện nhiều lỗi bầy có tuổi thọ hoạt động giới hạn xin chào Đại Ca xin chào xin chào câu giờ giúp tôi nhé tôi cần làm việc tí ok ok?
Khi Ong tái kích hoạt, con mèo bật lùi lại, và nhờ thế, tôi đã túm được đầu nó và cố gắng bóp chết nó. Nó là một mẫu tốt. Nó là mẫu tốt hơn tôi. Chắc nó không được tạo ra ở đây đâu, nhưng nó đã bị hệ thống thứ bậc của địch biến thành nô lệ mất rồi. Tôi muốn cứu nó, muốn vậy, muốn vậy cơ. Nhưng hiện giờ, tôi thậm chí còn không chắc mình đủ sức giết nổi nó nữa kia. Móng vuốt của nó găm vào người tôi, cào xé tôi. Tôi thử quăng nó đi lần nữa, nhưng nó xoay mình trong tay tôi như một con lươn, thế rồi hàm nó ngoạm lấy đầu tôi, răng xuyên mạnh vào đau đến nổ đom đóm mắt và tôi tôi tôi đã quá già để chiến đấu thế này rồi đau quá đau quá tôi nhớ cảnh Rồng truyền tin báo mình đang chết sau khi đã bị bắn cho đến mức nói không thành lời tôi nhớ cảnh Ong chào trước lúc đi xa giá mà tôi được nói chuyện với Mật thêm lần nữa giá mà tôi hiểu rõ hơn chút chút về những gì đang hoặc sắp xảy ra tôi khôi phục chức năng chuyển mạch né vùng bị tổn thương và lấy lại được kiểm soát, lấy lại được kiểm soát rồi. Tôi vẫn chưa bị loại khỏi vòng chiến. Chưa đâu, chưa đâu. Tôi đang ở chỗ nào thế nhỉ? Đang xảy ra chuyện gì vậy?
Hàm tôi đang nghiến lấy cánh tay nó, và dù tôi là một mẫu cũ, lực cắn của tôi vẫn khỏe hơn xương của nó. Răng nó đang khoét vào mặt tôi. Một mắt đã mù hẳn. Tôi cảm thấy những chiếc nanh mài lên sọ mình. Tôi phải tắt hết mọi báo cáo thương tật vì tôi chẳng còn nhìn thấy được gì ngoài chúng nữa, và rồi nó cắn xuống sâu nữa nữa và tôi lại nổ đom đóm lóa lóa trong sọ cho đến khi đến khi ký ức bung ra và tôi nhớ về Retorna nhưng không phải nhớ lúc chiến đấu mà chỉ nhớ những khoảng thời gian ở giữa khi tôi nằm dưới nắng và chẳng có ông chủ hay cuộc chiến nào cả còn Bác sĩ de Sejos thì kể về những con chó ngoan nhà mình từng nuôi và và và tôi đã ngoan đúng không nào luôn thế luôn thế luôn cố trở thành như thế tôi chẳng muốn gì ngoài được làm một chú chó ngoan đâu.
Kênh của Sellars: Đại Ca, ông cần bắn ngay đi!
Kênh khẩn cấp của tôi: Giá gắn vũ khí đã hỏng; cơ chế bắn bị vô hiệu hóa.
Kênh của Sellars: Cứ bóp cò cái khẩu súng chết tiệt kia luôn đi, Đại Ca! Xin ông đấy, Đại Ca!
Tôi nếm thấy vị máu. Tôi ngửi thấy mùi mèo. Tôi nhớ cái cảm giác có Ông Chủ. Nếu bây giờ tôi có một Ông Chủ, và ông ấy bảo tôi rằng những gì tôi đang làm là đúng đắn, liệu tôi có thấy mọi đau đớn và nỗ lực kiểm soát thương tổn này đây trở nên ý nghĩa hơn không? Cuộc đời trước khi chết của tôi có phải là đời của một Chú Chó Ngoan không? Nào có còn ai nói được cho tôi biết điều đó nữa. Chẳng còn, chẳng còn nữa rồi.
Kênh của Ong: Lấn quyền lấn quyền lấn quyền. Các đơn vị của chị nảy qua nảy lại và bay tá lả, tá lả khắp xung quanh bọn tôi, lạng lách như say rượu trong quá trình chiến đấu với hệ thống của phòng thí nghiệm.
Khẩu Cần Cẩu còn lại của tôi gửi một tràng thông báo lỗi đầy phẫn nộ cho tôi, bởi vì các cơ chế an toàn của nó đang bị tước bỏ. Lúc khẩu súng xả đạn, tôi cảm thấy nó không còn như một phần thân thể của mình nữa. Đây chỉ là một món vũ khí đặt trên một bộ giá hỏng, treo lủng lẳng trên người tôi mà thôi. Tuy nhiên, nó lại đang được Sellars đỡ: con bé ôm lấy khẩu súng bằng cả thân mình, giữ súng chĩa cố định vào cổ con mèo, ngay khúc nối liền với đầu của nó. Loạt đạn của khẩu Cần Cẩu gần như chặt lìa đầu con mèo. Mớ răng gãy của nó vẫn cắm nguyên trong sọ tôi.
Trận chiến dần kết thúc. Tôi cố gắng giám sát mọi việc, nhưng mãi chẳng thể sắp xếp được hòa hợp các nguồn dữ liệu từ toàn đội truyền đến. Là do ký ức tôi, do dữ liệu từ ký ức của chính tôi tràn về đấy. Tôi không tài nào ngăn nổi dòng dữ liệu đó. Chúng là tôi hơn tất thảy những gì đang diễn ra bên ngoài. Tôi chỉ còn nước vật lộn để tránh bị chúng nhấn chìm và ra nốt mệnh lệnh cuối. Quyền chỉ huy được chuyển giao cho đội phó của tôi, một con chó tên là Garm. Garm là một người lính tốt. Cậu ta sẽ đưa ra những mệnh lệnh tốt. Ngoan lắm, Garm à, Ngoan lắm.
Sellars đang cố gắng giúp đỡ. Tôi cảm thấy nó liên kết với hệ thống của tôi, đánh vật với chúng để giành quyền kiểm soát. Nhưng Sellars ơi, thứ bị hỏng đâu phải là hệ thống của tôi? Vấn đề nằm ở các bộ phận khác trong tôi, những phần cơ thể tự nhiên của tôi cơ, chứ không phải máy móc. Tôi có thể nhận thấy sự đau đớn, nhưng phần lớn cảm giác đau đã bị tôi tắt đi rồi. Tôi chẳng thấy nó còn chút hữu ích nào với mình nữa.
Kênh của Ong: Đã truy cập vào hệ thống. Không phải chị đang nói về tôi đâu. Ý chị là cái hệ thống của nhà máy ấy.
Kênh của tôi: Tìm được gì rồi? Tôi vẫn có thể tập trung xử lý từng chuyện một. Chỉ khi suy nghĩ tổng quát, mọi thứ mới rời rã, rời rã. Các giác quan của tôi đang không truyền được dữ liệu một cách tử tế lên não tôi. Ngoài những suy nghĩ ra, tôi chẳng còn gì hết. Sự tập trung của tôi cứ như chiếc thuyền gấp vậy, bị lắc cho bung thành một miếng cánh dơi, và nó bập bềnh lướt trên biển ký ức của tôi.
Kênh của Sellars: Tôi đang cố ổn định lại tình trạng của ông đây này, Đại Ca. Thôi ngọ nguậy xem nào.
Tôi bảo với nó rằng tôi cứ tưởng nãy giờ mình nằm im. Hệ thống của tôi đã bị mất kết nối với nhiều phần. Là phản xạ, phản xạ đấy. Các cử động mang tính phản xạ, lặp lại, lặp lại, lặp lại miết. Một số bộ phận trên cơ thể tôi vẫn đang ra sức chiến đấu. Sellars và tôi cùng ghìm chúng xuống.
Kênh của tôi: Ong, báo cáo đi. Tôi vẫn còn đây, còn ngay đây, bên trong cái đầu vô dụng này. Bây giờ, tôi cảm thấy suy nghĩ của mình thật rõ ghê, rõ ghê, như thể tôi đang ở giữa tâm cơn bão ký ức vậy.
Ong không báo cáo, mặc dù kênh của chị vẫn mở nguyên. Sellars không báo cáo. Rốt cuộc, tôi đành phải nối thẳng vào cụm hệ thống đã bị Ong lột trần của địch, nối vào để tự tìm hiểu lấy. Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra tại đây.
Ong đã phát hiện ra sự thật đằng sau nhóm con người, đằng sau các nhà khoa học và kỹ thuật viên chịu trách nhiệm chế tạo Sinh Dạng ở nơi này, đằng sau toán lính gác lì lợm trụ lại để chiến đấu và chết. Bọn họ là người tăng cường. Họ đã bị gắn hệ thống thứ bậc và chip phản hồi, giống bọn tôi hồi trước từng bị. Họ muốn chạy nhưng lại bị hệ thống thứ bậc bảo rằng mình phải làm việc, thế nên họ cứ làm tiếp thôi, kể cả khi bọn tôi đang lao vào cắn xé nhau ngay giữa nhóm họ. Kể cả khi cuộc chiến của bọn tôi quệt chết họ.
Chuyện này thật mới ghê, mới ghê, nhưng có lẽ nó cũng chẳng đáng ngạc nhiên lắm. Dù AiDOS và Mật đã đấu tranh để giải phóng bọn tôi và giúp bọn tôi được tự do như con người, vẫn còn tồn tại những kẻ nghĩ rằng thế giới sẽ tốt đẹp hơn nếu con người có thể bị biến thành nô lệ như các Sinh Dạng: nô lệ ngay cả trong tâm trí. Các nhân viên ở đây đều vẫn là con người như trước, nhưng cứ khi nào thử làm khác với những gì đã được giao, họ lại bị chip phản hồi mắng là Người Hư, khiến họ cảm thấy thật tệ, thật tệ. Và khi nhận được lệnh từ chip hệ thống thứ bậc, họ sẽ phải răm rắp tuân theo, chẳng khác nào tôi ngày xưa cả. Không có Công Nghệ Tốt, và Công Nghệ Xấu cũng không có luôn. Không đâu, không đâu. Chính Ông Chủ của nó mới là người phải chịu trách nhiệm cho những chuyện nó làm.
Hình như thiết bị cấy của tôi giờ đã ổn định rồi. Nhờ công Sellars đấy, và nhờ cả hệ thống chẩn đoán của bản thân tôi nữa. Nhưng cơ thể tôi thì không ổn bằng. Tôi nghiên cứu dữ liệu kiểm soát thiệt hại và nhận thấy rằng có khả năng, mình sẽ không sống qua được vụ này. Tôi yêu cầu Garm báo cáo tình hình, và cậu ta cho tôi biết lực lượng kháng cự đang bị dồn xuyên nhà máy, càng lúc càng phải lui. Chuột với rồng đã theo chân Ong đột nhập hệ thống và ngăn không cho nó xóa dữ liệu, từ đấy đảm bảo bằng chứng không thể biến đi đâu được. Thiếu tá Amraj đang trên đường tới, nhưng hiện còn đang bận tiêu diệt nốt những tàn dư kháng cự cuối cùng. Garm đã phái một vài thành viên trong đội bọn tôi đi tiếp viện cho anh ta.
Kênh của tôi: Ai đứng đầu hệ thống thứ bậc của họ thế? Tôi không còn dùng giọng nói chuyện được nữa. Tôi chỉ còn mỗi kênh liên lạc thôi.
Kênh của Ong: Đang tìm hiểu đây.
Khi nghe thấy tiếng ông ta, tôi lập tức biết hệ thống của tôi đã lại bị lỗi, lại lỗi mất rồi. Đây là một ký ức xưa, nay đã ùa về, một ký ức tôi chẳng muốn nhớ chút nào. Chẳng muốn, chẳng muốn đâu. Tuy nhiên, một phần bé bé, bé xíu xiu trong tôi vẫn muốn nó, bất chấp đã biết bao lâu trôi qua rồi.
Chào mày, Đại Ca.
Ông Chủ, là kênh của Ông Chủ. Đây chính là lý do Mật gọi tôi đến. Con bé chắc hẳn phải biết cái con người này có ở đây. Chắc thế, chắc thế chứ. Có điều nó không nói cho tôi biết. Nếu nói ra, tôi đã chẳng đến đây rồi. Nhưng ông ta có đang ở đây thật không nhỉ? Hay đó chỉ là những ký ức của tôi, ký ức về cái hồi ông ta còn ở bên tôi và tôi không phải đưa ra lựa chọn nào cả?
Chào mày, Đại Ca, Ông Chủ nói, và tôi biết ông ta đã chết đuối, đã chết rồi mà, và tôi tức giận, và tôi sợ hãi, và một phần nhỏ trong tôi đang sung sướng nhảy cẩng lên vì Ông Chủ đã lại về, Ông Chủ về rồi kìa.