Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 122 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
26 - Aslan

❊ ❊ ❊

Kahner vẫn đang mượn rượu tiêu sầu, nhưng hơi men xem chừng không đủ sức xoa dịu sự chua xót hay nỗi thống khổ của anh ta. Aslan không ngờ anh chàng lại cay cú với vụ này đến thế. Chắc tiếc nuối lớn nhất của anh ta là cái sự nghiệp xán lạn mình đáng lẽ đã có thể gầy dựng nhờ ăn theo thành công trong vụ truy tố, chứ không phải chuyện một tên tội phạm chiến tranh khét tiếng đã bị lọt lưới trời. Nhưng có lẽ nói vậy thì hơi độc miệng. Rốt cuộc, tham vọng cá nhân và tình yêu công lý đâu nhất thiết phải tồn tại biệt lập với nhau.

Sau vụ của Đại Ca, phiên tòa cứ thế cắm đầu lao dốc. Chẳng ai chối bỏ rằng lực lượng Redmark đã gây ra những tội ác tày trời ở Campeche, nhưng riêng khoản kẻ nào giữ quả bóng trách nhiệm thì lại mập mờ tựa hương khói. Jonas Murray rõ ràng đã cầm trịch suốt giai đoạn ấy. Đối với Aslan, Kahner, cũng như nhiều người khác nữa, điều này hiển nhiên đến phi thường. Khốn nỗi khi đem vấn đề lên trình trước tòa thì... Murray cáo lắm, và đội bào chữa của gã cũng dư thừa xảo quyệt, và xem chừng sự kiện nào sự kiện nấy cũng đều có kẽ hở cho chúng lợi dụng. Murray biện hộ rằng mình nhận được những mệnh lệnh, những báo cáo mâu thuẫn; rằng thuộc hạ của gã đã tự ý hành động. Đám thuộc hạ kia ở đâu ư? Nhiều kẻ hoặc đã bỏ mạng giữa lằn tên mũi đạn, hoặc đã mất tích. Ít nhất một nhân chứng chủ chốt chưa kịp ra tòa thì đã gặp chuyện chẳng lành - một vụ việc suýt soát giống tai nạn, vừa đủ khả dĩ để không cáo buộc được gì cụ thể cả.

Và bên nguyên bắt đầu bó tay trước Murray. Phía bọn họ dí được gã mấy tội lặt vặt, nhưng các tội danh nặng - vũ khí hóa học, chiến dịch thanh tẩy - cứ vo ve quanh tên gã như bầy ruồi lượn lờ trên một đống phân, có điều mãi chẳng đậu hẳn xuống.

Luật sư của gã đã có một bài phát biểu hạ màn vô cùng hùng hồn. Mụ chỉ ra mức độ nghiêm trọng của các tội ác đó, chỉ ra rằng nếu bị kết án, Murray nhiều khả năng sẽ phải đối mặt với án tử. Mụ điểm mặt chỉ tên lực lượng đa quốc gia đã phái Redmark đến Campeche. Mụ hỏi ai mới là kẻ ác ôn đích thực. Mụ nói Murray bất quá chỉ là một con tốt thí.

Và dù bên truy tố đã dốc sức bấu víu lấy mọi nhẽ, vẫn không bằng chứng nào đủ trọng lượng cả. Murray được tự do tự tại rời khỏi tòa án.

Kahner tức điên người. Thế rồi Arnac mò đến và nạt nộ anh ta, và một cuộc cãi vã nảy lửa đã bùng nổ giữa hai người bọn họ. Một số điều Kahner đã phun vào mặt cấp trên có lẽ sẽ chẳng giúp anh ta rộng đường công danh đâu. Sau đó, anh ta lết ra quán và bắt đầu nốc Scotch ừng ực.

Aslan chỉ ngồi đấy quan sát anh ta, đồng thời nghĩ về Đại Ca. Báo cáo đã được anh giao nộp từ trước phiên tòa, và ắt hẳn cũng như hàng triệu người khác, các sếp nhà anh đều đã theo dõi những gì con Sinh Dạng làm trên bục nhân chứng.

Có người ngồi phịch xuống cạnh anh. Vì tưởng đây là Kahner, nay đã quay lại với một ly rượu mới rót thêm, anh giật nảy mình khi thấy đó hóa ra lại là Maria Hellene.

“Đến lúc chúc mừng nhau rồi đấy nhỉ?” cô nói.

“Ý cô là sao cơ? Chúc mừng Murray hả?”

Cô hơi nhếch miệng cười nghiêm nghị. “Anh phải kiếm lấy nguồn tin nào tử tế hơn để cập nhật tình hình trong chính ban của mình đi, anh Aslan ạ.”

Kahner đang lời qua tiếng lại với cậu nhân viên pha chế. Aslan nhăn mặt. “Nghe này, giờ có lẽ không phải là thời điểm thích hợp để úp úp mở mở đâu, được chứ?”

Cô đẩy một chiếc máy tính bảng sang bên bàn của anh. “Cho anh xem trước này. Anh không nhận được nó từ tôi đâu đấy nhé.”

Anh bực bội liếc xuống, thế rồi dính tịt mắt vào đó. “Cái này là...?”

“Đề xuất sơ bộ, nhưng nó sẽ được duyệt thôi,” cô bảo anh. “Xem chừng anh làm ăn khá đấy chứ.”

“Cả hai ta đều thừa biết tôi không phải người đã khiến cục diện xoay chuyển mà.” Anh không thể rời mắt khỏi chiếc máy tính. Ủy ban nhận báo cáo từ anh cuối cùng cũng đã vào cuộc. Quả như tiên liệu của anh, gió chiều nào thì họ ngả theo chiều ấy. Chỉ có điều kể từ sau màn làm chứng thảm họa của Đại Ca trong phiên tòa xét xử Murray, gió đã đảo chiều. Thay đổi ấy đến từ chính những khoảnh khắc Arnac nạt nộ con Sinh Dạng, trong khi sinh vật to lớn sừng sững bị nào xiềng, nào xích trói gô kia chỉ dám ngày một thụp sâu người xuống trước mặt ông, thút thít van lơn và quẫn bách cùng tận. Từ hung thần hóa nạn nhân, từ kẻ đáng sợ hóa vật hãi sợ. Ai ai cũng đã nghe thấy những lời Murray nói với nó; ai ai cũng đã trông thấy con thú khốn khổ bị giày vò và giằng xé - thấy những xúc cảm rất người hiển hiện trên khuôn mặt chó và trong ngôn ngữ cơ thể Sinh Dạng lai tạp của nó. Ai ai cũng đã thấy một con chó không muốn phản chủ.

Cộng đồng mạng dậy sóng vì nó. Búa rìu dư luận hỗn loạn đã chuyển hướng vung, từ khiếp đảm trước bầy Sinh Dạng háu mồi sang nhiệt thành vận động đòi quyền cho Sinh Dạng. Nội trong vài ngày, vô vàn kiến nghị và các cuộc bút chiến máu lửa cũng như các trang web ủng hộ đã ồ ạt nở rộ. Thiên hạ hay tin tương lai các Sinh Dạng hiện vẫn còn đang được suy xét, và đã liên hệ với các đại biểu của mình. Và hẳn đứng sau đổ thêm dầu vào lửa còn là những tập đoàn cũng như chính quyền từng sử dụng Sinh Dạng để gìn giữ an ninh nữa. Mọi tranh luận có lý trí về đề tài ấy đều bị nhấn chìm bên dưới một cơn sóng triều khổng lồ, cấu thành từ cảm xúc đầy thiện chí của con người.

Và riêng lần này, Aslan thấy mừng rơn. Anh từng e ngại rằng chính thứ cảm xúc đó sẽ đẩy Đại Ca và toàn thể đồng loại nó đến bên bờ vực tuyệt diệt. Nhưng giờ đây, đã có một động thái mang tính thăm dò nhằm cấp cho Sinh Dạng một pháp nhân nào đấy, trao cho chúng dăm ba quyền kèm theo các hạn chế. Bởi vì không có hạn chế thì không được. Bất kể phân bua kiểu gì, đám Sinh Dạng vẫn sở hữu tiềm năng gây ra những thiệt hại nghiêm trọng khôn cùng. Đạo luật về Chó dữ[1] sẽ không đủ đâu.

Nhưng chúng đang tồn tại. Ngay ở đây, ngay lúc này. Chúng sẽ không biến đi đâu cả. Lần đầu tiên sau hàng chục nghìn năm, nhân loại phải chia sẻ thế giới với một loài tinh khôn khác.

Tranh luận sẽ còn kéo dài thêm nhiều năm nữa. Bọn chúng nên có những quyền gì? Chúng giống người đến cỡ nào? Những bên sản xuất ra chúng được lưu giữ quyền sở hữu ở mức độ nào? Chúng có phải là nô lệ không? Có ai nắm giữ quyền sở hữu trí tuệ đối với chúng không? Cơ sở nảy sinh bất đồng hãy còn đủ nhiều để hằng hà sa số luật sư không phải lo thiếu việc trong suốt phần đời còn lại của mình - và trong số các luật sư ấy, chắc sẽ có cả Aslan.

“Tin tuyệt thật,” anh nhẹ nhàng nói.

“Sao chẳng thấy anh nhảy cẫng lên và đắc thắng dứ nắm đấm gì cả,” Hellene xỏ xiên.

“Đây chỉ là khởi đầu của một quá trình dài đằng đẵng thôi.”

“Ừ, nhưng đã lâu lắm rồi ta mới đạt được một cột mốc pháp lý lớn đến thế,” cô chỉ ra. “Nhờ có nó, các dạng thức trí thông minh phi nhân đã được hưởng một số quyền vốn từ trước đến nay chỉ dành riêng cho con người. Ảo diệu thật đấy nhỉ?”

“Vâng, đúng là ảo diệu thật.” Trong một thoáng, Aslan nhìn cô không chớp mắt. “Nói tôi nghe đi, cô Hellene: sao cô lại quan tâm đến toàn bộ vụ này thế? Cô điều tra vụ Murray mà. Tôi cứ ngỡ cô sẽ đau chung cái đau của David cơ.”

“Chuyện này trọng đại hơn vụ Murray,” cô bảo anh. “Tôi thất vọng vì chúng ta không hời thêm được hắn, nhưng chuyện này trọng đại hơn.”

“Ờ thì, tôi cũng nhất trí thôi, chỉ có điều nghe cô nói vậy tôi thấy hơi ngạc nhiên. Tôi đang bỏ sót gì à?”

“Nhiều lắm.” Nụ cười nở trên môi cô có lẽ mang thiện ý, nhưng nó vẫn lệch tông thế nào đó, và rốt cuộc trông cứ giả tạo. “Đến lúc cần biết thì anh khắc biết thôi, và tại thời điểm đó, anh hẳn sẽ chỉ muốn tự vả cho mình một phát vì đã không nhận ra sớm hơn đấy, nhưng tạm thời, hãy cứ đơn thuần chấp nhận rằng tôi rất tâm huyết với vấn đề này đi.” Cô nói câu đó với phong thái lãnh đạm cố hữu, nhưng anh vẫn cảm thấy mình chí ít vừa bắt được bóng hình cái lòng nhiệt huyết kia, ẩn sau lời lẽ của cô. “Với cả, anh Aslan à, tôi sẽ không quên rằng anh đã góp công đâu, và anh đã làm rất tốt. Tương lai nợ ơn anh rồi đấy.”

“Điều ấy chưa chắc đã tốt, nhưng mà ừ,” anh tán đồng, đẩy trả chiếc máy tính về phía cô.

“Còn một thứ nữa anh nên biết.” Cô mở một báo cáo khác ra và nghiêng máy cho anh đọc. “Xem qua đi nhé.”

Tài liệu này khá ngắn, và khi anh còn chưa đọc được phân nửa, máu trong người anh đã buốt cóng hoàn toàn. “Không thể nào...”

“Là thật đấy. Chứ nếu đây mà là một trò đùa thì thật vô duyên quá sức, công nhận không?” Cô nhướng một bên mày hoàn hảo.

Đã có kẻ phát hiện ra một lỗ hổng an ninh tại nhà tù Sinh Dạng, nơi Đại Ca và hàng bao con chó khác đang bị giam giữ. Mọi ổ khóa, chuông báo động, cùng các hệ thống phòng ngừa tại đấy trông như đều có thể bị vô hiệu hóa đồng loạt bất cứ lúc nào. Cửa nẻo sẽ nhất tề bung mở, Sinh Dạng sẽ xổng hết ra ngoài.

“Tôi không hiểu,” Aslan thành thực thú nhận. “Sẽ xảy ra... hỗn loạn, sẽ có máu chảy đầu rơi... đúng không?”

“Biết thế nào được,” Hellene nói với anh. “Chẳng ai cần phải thực thi kế hoạch này cả, bởi vì các sếp của anh đã đưa ra quyết định đúng đắn rồi còn gì.”

Anh nhìn vào mắt cô, và trở nên kinh hồn bạt vía trước một nét vô hình vô dạng lẩn khuất bên trong chúng. Trong đời mình, anh đã có dịp chạm trán những kẻ cuồng tín, diện kiến những con quái vật - quái vật đội lốt người, và rồi đến phiên các Sinh Dạng do con người đã tạo ra. Nhưng vào lúc đó, Mary Hellen khơi dậy trong anh một nỗi kinh hãi khủng khiếp bội phần, vì anh chẳng biết mình đang phải nhìn cái giống gì nữa.

“Tương lai đang đến đấy, anh Aslan. Hãy thấy mừng vì anh là người đấu tranh cho nó đi, bởi lẽ không một ai cản bước nổi nó đâu,” cô nhẹ nhàng nói, thế rồi cô rời bàn đi mất hút, trong khi Kahner hãy đang loạng choạng bước tới, áo bị kéo xệch cúc bung cúc cài sau màn xô xát với cậu pha chế.

Lần đầu tiên kể từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến nay, Aslan lấy làm ghen tị với khả năng đâm đầu vào hũ rượu của anh chàng kia.

[1]

Một đạo luật gây tranh cãi ở Anh, ban hành năm 1991. Luật cấm hoặc hạn chế một số chủng chó nhất định, đồng thời quy việc thả rông chó thành hành vi phạm pháp. [N.D.]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026