Rồng bắt cá.
Cậu ta bơi trong làn nước, di chuyển thân mình chậm chậm, uốn éo, uốn éo. Bộ vảy ngụy trang bắt chước của cậu ta giống y như lớp bùn bên dưới, tới độ tôi chỉ thấy mỗi chuyển động, chứ vật đang di chuyển thì chịu.
Lúc cậu ta há miệng, nó như tòi ra từ hư không: răng và lưỡi và cổ họng toang hoác. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, lũ cá hẳn phải sững sờ và kinh hãi rụng rời. Thế rồi cậu ta đớp gọn chúng.
Lũ cá nhỏ tí. Rồng giữ hết, giữ hết sạch. Nhưng hiện bọn tôi vẫn còn lương khô. Còn có cả những loài động vật nhỏ nữa: cơ sở dữ liệu của tôi cho biết chúng chủ yếu là chuột. Tôi có thể bắt được chuột, nhưng tôi sẽ phải ăn nhiều chuột lắm lắm. Có khi sẽ chẳng đủ chuột đâu.
Ong tìm hoa và thu hoạch mật. Ong đang ngắm kiến (Kiến ư?). Chị đang tìm hiểu cách chúng vắt dịch rệp vừng.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn ở ngưỡng 96%.
Ong đã chạm trán dân địa phương - không phải con người địa phương, không phải, không phải đâu, mà là dân địa phương ấy. Tất cả bọn tôi đều biết rằng vì mình đã chạy đi, Ong không thể khôi phục đơn vị theo cách thường lệ nữa.
Tôi không thích nghĩ về những gì đã xảy ra. Tôi không thể ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Các suy nghĩ ấy tự đến, tự tràn vào đầu tôi. Tôi bị cắt đứt khỏi Ông Chủ. Hart đã không còn nữa, và Mật bảo vậy tức là anh đã chết, chết mất rồi. Tôi không muốn anh ấy chết. Không hề, không hề. Anh ấy là bạn tôi mà.
Mật bảo Ông Chủ đã giết Hart. Tôi cũng không muốn thế. Ông Chủ là Ông Chủ của tôi. Hay Hart là địch nhỉ? Đó là lý do duy nhất tôi nghĩ ra được, nhưng tôi không muốn vậy. Tôi muốn bạn bè tôi là bạn của nhau cơ. Sự tình đáng lẽ phải như vậy mà.
Mật đang kiếm ăn. Mật ăn được nhiều nhiều thứ, đủ thứ khác nhau, và con bé cứ ăn miết, ăn miết. Mật cần nhiều đồ ăn lắm lắm.
Bọn tôi sẽ sớm phải lên đường. Bọn tôi vẫn phải chạy tiếp ư? Bọn tôi nay đã xa tít Ông Chủ và Hart và những bạn bè khác của mình. Bọn tôi đã chạy, chạy, chạy mãi. Mật bảo bọn tôi đã đi đủ xa để làm tròn mệnh lệnh cuối cùng của Hart. Mật bảo bọn tôi sẽ vẫn phải tiếp tục di chuyển, tiếp tục đi, bởi bọn tôi cần đồ ăn, và nếu ở lại, chẳng mấy chốc bọn tôi sẽ diệt hết thú vật trong khu vực này.
Trong đầu tôi có một câu hỏi. Đấy không phải là một câu hỏi vui vẻ. Đấy không phải là một câu tôi trước nay từng hỏi. Nó là, Giờ sao đây? Nó là, Tiếp theo là gì đây? Nó là, Lý do chúng ta tồn tại là gì đây? Toàn bộ những điều này, dồn trong một câu hỏi.
Tôi hỏi thử Rồng. Cậu ta không quan tâm. Rồng thấy sướng vì không bị ai sai bảo này nọ. Cậu ta có thể lười lười thả mình trong nước và bắt cá. Cậu ta có thể phơi nắng. Rồng chẳng muốn gì nhiều.
Tôi hỏi thử Ong. Ong không hiểu câu hỏi. Sinh tồn là lý do, Ong bảo tôi. Ta thích nghi và cải thiện bản thân để sống. Ta tìm cách tiếp tục tồn tại. Ong đang nghĩ về sự tồn vong của mình. Các đơn vị của Ong có tuổi đời hạn chế. Ong muốn sống.
Tôi mang câu đó đi hỏi Mật. Mật bảo mình đang suy nghĩ về nó. Mật bảo nó cần tìm một kênh liên lạc. Ừ, tôi nói, ừ, chúng ta phải liên lạc với Ông Chủ.
Mật bảo không. Mật không muốn nói chuyện với Ông Chủ. Mật không muốn Ông Chủ nói chuyện với bọn tôi và cho bọn tôi biết mình phải làm gì.
Tôi muốn được biết phải làm gì. Mật nói tôi là thủ lĩnh, nhưng con bé sẽ quân sư cho tôi. Việc ấy cũng giống như bảo tôi phải làm gì, chỉ có điều tôi không phải thực hiện nó. Mật nói như vậy sẽ tốt hơn sai bảo đơn thuần. Tôi khẽ ư ử, bởi vì như vậy có tốt hơn đâu. Thế tức là tôi sẽ phải quyết định. Nếu phải quyết định, tôi có thể sẽ quyết định sai.
Nếu không muốn Ông Chủ thì Mật muốn kênh liên lạc làm gì? Mật nói nó cần biết tình hình thế giới. Điều đó khiến tôi mọc ra thêm một câu nữa để hỏi nó. Thế giới là gì vậy? Mật cố gắng giải thích thế giới cho tôi hiểu. Tôi biết có những nơi khác ngoài nơi này; tôi nhớ mớ chuồng và phòng thí nghiệm và các đợt thử nghiệm.
Mật bảo thế giới to hơn thế và đầy rẫy con người. Mật bảo toàn bộ bọn tôi và mọi việc bọn tôi đã làm đều nằm trong một thứ phức tạp, phức tạp lắm lắm, do nhiều nhiều con người tạo thành. Nó nhắc đến nhiều chuyện: chiến tranh, tập đoàn, phong trào quần chúng, rôbốt.
Nhiều quá, nhiều quá. Tôi chẳng hiểu nổi nó. Tôi hỏi con bé làm sao nó biết được những điều này.
Nó bảo tôi mình từng truy cập cơ sở dữ liệu của Ông Chủ, truy cập hàng đêm, hàng đêm, truy cập và học hỏi. Nó bảo tôi cơ sở dữ liệu của Ông Chủ không giống cơ sở dữ liệu nhỏ bé của bọn tôi. Cơ sở dữ liệu của Ông Chủ là Toàn Bộ Thế Giới. Mật đã học được nhiều lắm lắm.
Tôi tin Ông Chủ chắc chắn không biết điều này. Không hề, không hề đâu. Mật Hư! Mật Hư! Nhưng tôi không thể nói thế. Tôi không phải Ông Chủ.
Rồng trườn ra khỏi làn nước.
Kênh của Rồng: Cá ở đây ngon. Phơi nắng cũng tốt nữa. Ta nên ở lại.
Kênh của Mật: Không, chúng ta đi tiếp.
Kênh của tôi: Mật à, ta đi đâu đây?
Mật im im, im một hồi. Ong trở nên bực bội với Kiến và đốt vài con. Thế rồi Ong bị một con chim tấn công và cũng đốt nó nốt.
Kênh của Ong: Đại Ca này, ăn đi.
Tôi ăn thứ vừa bị Ong giết - con chim, không phải lũ kiến. Vẫn chờ, vẫn chờ. Tôi vẫn đang chờ câu trả lời của Mật. Mật hay suy nghĩ nhiều nhiều trước khi nói lắm.
Kênh của Mật: Chúng ta cần con người.
Kênh của Rồng: Tầm bậy.
Tôi do dự. Tôi thích con người, nhưng chỉ khi họ là bạn, là bạn với tôi thôi. Hầu hết những con người tôi từng tiếp xúc đều là địch.
Nhưng nếu con người là địch, tôi có thể giết họ. Suy nghĩ ấy khiến một ký ức bé bé trồi lên, ký ức về câu Chó Ngoan do chip phản hồi của tôi khen. Tôi không thích giết con người. Tôi thích giết địch. Tôi hỏi Mật có phải ý nó là vậy không.
Kênh của Mật: Không, Đại Ca à. Em không nghĩ chúng ta nên tìm cách tiếp xúc với kẻ địch nào hết. Chúng ta chỉ nên giết địch nếu chúng tấn công chúng ta, mọi người hiểu hết chứ? Nếu ta bắt đầu giết chóc con người, họ sẽ săn đuổi ta.
Kênh của Rồng: Kệ họ.
Tôi đồng ý với Rồng. Ít nhất khi đó tôi sẽ biết phải làm gì. Nếu họ săn đuổi bọn tôi, họ là địch; bọn tôi có thể giết họ. Giết, giết.
Kênh của Mật: Có đông lắm. Thế rồi nó nói với bọn tôi một con số lớn. Lớn lắm, lớn lắm, lớn lắm lắm. Đó là số lượng con người ở Campeche. Con bé để bọn tôi ngẫm nghĩ về nó một lúc rồi nói với bọn tôi một con số còn lớn hơn nữa, hơn nữa nữa. Đó là số lượng con người ở Mexico. Cuối cùng, nó nói với bọn tôi một con số mà tôi phải căng đầu ra nghĩ, căng lắm lắm mới hiểu nổi. Đó là tất cả con người.
Kênh của Mật: Chúng ta có bốn mạng. Trên khắp thế giới chắc có chưa đầy hai ngàn Sinh Dạng. Nếu con người quyết định tiêu diệt chúng ta thì dù ta mạnh hay nhanh cỡ nào cũng vô ích thôi. Thế nên chúng ta không được giết con người trừ khi họ tấn công chúng ta.
Kênh của Rồng: Vậy thì ta nên né con người. Tôi không muốn có Ông Chủ mới. Tôi không muốn bị tấn công. Tôi muốn bắt cá.
Kênh của Mật: Tôi muốn biết tình hình chiến sự đang thế nào. Tôi cần hệ thống liên lạc. Đại Ca, mệnh lệnh của anh là gì?
Tôi không biết. Nhưng Rồng vốn lười còn Mật vốn thông minh, thế nên tôi nghe lời Mật, nghe nó quân sư. Bọn tôi sẽ tiếp xúc với con người.
✽
Bọn tôi đợi.
Về rồi, về rồi. Ong đã trở về. Chị đã tìm thấy vài con người. Chị cấp cho bọn tôi những hình ảnh nhiễu nhiễu, mập mờ, truyền về từ một nhúm đơn vị được chị để lại ở đó. Họ có hệ thống liên lạc: Ong đã dò thấy tín hiệu điện từ với các giác quan đặc biệt của chị.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn ở ngưỡng 94%.
Cứ tụt, cứ tụt. Có những con số toàn tụt thôi.
Bọn tôi tiến về phía nhóm con người: chỗ nào có cây thì bọn tôi di chuyển trong bóng của chúng. Có lần, một chiếc máy bay ù ù lướt ngang trên đầu.
Kênh của Rồng: Đã chốt mục tiêu. Khẩu súng dài của cậu ta đã tự bung ra khỏi vai và chĩa lên trời. Cặp mắt hốc xoay của cậu ta đảo giật cục, giật cục, xoay độc lập với nhau, tính toán khoảng cách. Cơ sở dữ liệu của tôi bảo tôi rằng cậu ta có thể bắn trúng.
Kênh của tôi: Đừng bắn. Có khi họ không phải địch đâu.
Kênh của Rồng: Ta làm gì có bạn bè nào sở hữu máy bay.
Kênh của tôi: Ông Chủ có máy bay. Bạn bè ta tại Redmark có máy bay.
Rồng dừng lại. Chiếc máy bay đã ra ngoài tầm bắn.
Kênh của Rồng: Họ không phải là bạn ta.
Tôi sửa lời cậu ta, hơi gầm gừ, gầm gừ. Tôi nghĩ hôm nay Rồng không được thông minh cho lắm. Không đâu, không đâu.
Kênh của Rồng: Họ chưa bao giờ là bạn ta cả.
Tôi lại gầm gừ, quan sát mào của cậu ta dựng lên, tấm thân dài của cậu ta oằn cong và thu lại. Khẩu súng dài của cậu ta vẫn trong trạng thái triển khai, nhưng cậu ta không chĩa nó vào tôi. Cặp Cần Cẩu của tôi không chĩa vào cậu ta. Nhưng tôi vẫn ở đủ gần để cậu ta lao tới cắn, và chất độc của Rồng sẽ khiến tôi bị đờ đờ, đờ lắm lắm, và còn làm tôi phát bệnh nữa.
Cậu ta ở đủ gần để tôi giương vuốt túm, túm lấy và xé xác, để tôi ngoạm răng vào sau đầu cậu ta và lắc cậu ta. Tôi muốn làm thế. Muốn ghê, muốn ghê.
Kênh của Rồng: Bạn bè duy nhất của chúng ta chỉ là chính chúng ta mà thôi.
Cặp mắt vàng của cậu ta dán vào tôi. Ong bồn chồn bay quanh bọn tôi. Tôi nghe thấy Mật dồn thân xác to lớn của nó từ chân này sang chân kia, đứng nhổm người dậy.
Kênh của tôi: Ông. Chủ. Là. Bạn. Ta. Tôi nói rõ từng từ, từng từ một.
Kênh của Mật: Ông Chủ không có ở đây. Nếu không ở đây, dù ông ta có là bạn hay không thì cũng chẳng có gì quan trọng cả.
Nó nói đúng. Nó sai rồi. Phải biết, phải biết chứ. Tôi phải biết Ông Chủ là bạn mình. Tôi là một Chú Chó Ngoan. Nhưng chip phản hồi của tôi im im, im lắm, im lắm. Nếu Hart đã chết và Ông Chủ không có ở đây, còn ai khen tôi là Chó Ngoan được nữa đây?
Bọn tôi đi tiếp. Bọn tôi ra đến cuối vùng cây phủ. Có một hàng rào, lởm chởm gai kim loại vặn xoắn.
Địa hình nơi đây nhiều bụi rậm, với những bụi cây xòe bung lá từ thân, giống hệt như những cái cây bé tí tí. Có thú, có thú. Ở đây có thú vật. Bọn tôi đi ngang hướng gió đến, thế nên vài con đã ngửi thấy bọn tôi, và chúng ồn ã rống và than phiền và ì ạch bỏ đi một đoạn, rồi lại gặm cỏ tiếp.
Bò; chúng là bò. Cơ sở dữ liệu của tôi bừng tỉnh: thịt, sữa, da, thương mại xuất khâu.
Rồng bắn một con. Đầu con bò bị táng lệch sang bên, mắt bị một lỗ đâm xuyên qua. Cơ sở dữ liệu của Rồng truyền phát thông tin đạn đạo để bọn tôi biết viên đạn của cậu ta sẽ nảy loạn loạn bên trong hộp sọ con bò và phá hủy não nó như thế nào. Như thể cũng đang đợi cậu ta xác nhận, con bò khuỵu chân và ngã nhào.
Tôi bảo Rồng, Đây là một con bò. Nó không phải địch.
Kênh của Rồng: Bạn bè gì con bò này đâu.
Kênh của tôi: Tôi ra lệnh cho cậu không được giết chóc linh tinh chỉ vì chúng không phải là bạn. Đây là đội của tôi. Tôi nắm quyền chỉ huy.
Kênh của Rồng: Bò là để ăn. Cậu ta gửi cho tôi thông tin từ cơ sở dữ liệu của mình, đúng những hình ảnh và từ ngữ tôi vừa thấy ban nãy: sữa, da. Thịt.
Mật chưa nói gì về chuyện Rồng bắn con bò cả.
Nghe Rồng nói xong, tôi bị đói. Con bò chết trông thích ghê, thích ghê, ngửi thơm ghê, thơm ghê. Lương khô trông chẳng thích, ngửi chẳng thơm, ăn chẳng ngon gì. Chẳng hề, chẳng hề đâu. Nhưng chúng lại Tốt Cho Tôi đấy. Tốt xấu thật phức tạp, phức tạp ghê.
Tôi nhảy qua hàng rào. Dễ mà, dễ mà. Nhảy và đi lấy con bò chết. Đó là cả một sai lầm. Mọi con bò khác tự nhiên hoảng sợ, sợ lắm lắm, và chúng chạy trốn tôi. Hồi nãy, lúc một con trong đàn bị Rồng giết, chúng có lo sợ gì đâu. Tôi rượt đuổi chúng một chốc, đuổi đuổi, đuổi đuổi, bởi vì một phần trong não tôi cứ bảo rằng tôi nên làm vậy. Thế rồi tôi dừng lại. Cười kìa, cười kìa. Những người khác đang cười tôi, và tôi cảm thấy vừa ngượng vừa giận. Tôi mang con bò chết trở lại hàng cây: vì không nhảy qua hàng rào được khi phải vác nó trên tay, tôi phá rào để đi. Mớ ngạnh kim loại không chọc thủng nổi da tôi. Không đâu, không đâu.
Rồng và Mật và tôi cùng ăn con bò. Bọn tôi thay phiên nhau lấy răng cắn xé cái xác, cắt rời từng mảnh, dùng móng vuốt cấu. Thịt ngon ghê, thơm ghê, hơn lương khô nhiều nhiều.
Ong thu thập hoa, tản đi khắp xung quanh bọn tôi và thi thoảng gây gổ với côn trùng và chim chóc.
Kênh của Mật: Chúng ta không được giết thêm bò nữa đâu.
Cả Rồng và tôi đều không đồng ý.
Kênh của Mật: Bò là tài sản. Bò có Ông Chủ.
Kênh của Rồng: Không phải Ông Chủ chúng ta. Không phải là lý do để không giết bò.
Nhất trí, nhất trí. Riêng lần này, tôi nhất trí với Rồng.
Kênh của Mật: Nếu chúng ta giết nhiều bò, Ông Chủ của lũ bò sẽ tấn công chúng ta.
Kênh của tôi: Vậy thì họ sẽ là địch.
Kênh của Mật: Em đã bảo anh trên đời có bao nhiêu con người rồi còn gì. Giết nhiều bò là sẽ biến mọi con người thành kẻ địch đấy.
Tôi không nghĩ mình đang được Mật cho biết đầy đủ sự thật, nhưng con bé đang nói cho tôi sự thật tôi cần biết để ra quyết định. Tôi có tin tưởng lời quân sư của Mật không nhỉ? Có chứ, có chứ. Đó là một sự tin tưởng kỳ lạ. Tôi tin tưởng Ông Chủ vì ông ấy là Ông Chủ. Tôi tin tưởng... tôi từng tin tưởng Hart hồi anh ấy còn sống, bởi vì anh đứng dưới Ông Chủ trong hệ thống thứ bậc. Tôi tin tưởng Mật vì...
Không phải vì nó ở trong đội tôi. Không phải, không phải đâu. Tôi không tin tưởng Rồng như Mật.
Tôi tin tưởng Mật vì nó là Mật. Tôi tin tưởng nó vì hồi trước nó từng nói ra sự thật, và khi tin tưởng nó, tôi đã có những quyết định đúng đắn. Tôi tin tưởng nó vì nó thông minh và nó là bạn, bạn của tôi, bạn tôi đấy.
Có thể tôi cũng từng tin tưởng Hart theo kiểu ấy.
Tôi nhận ra mình đã bị suy nghĩ lâu lâu về điều này. Mọi người đang chờ lệnh tôi.
Lệnh của tôi là, Chúng ta không giết thêm bò trừ khi được tôi bảo.
Tôi sẽ không bảo vậy trừ khi được Mật quân sư rằng làm thế không sao. Nhưng tôi hy vọng con bé sẽ quân sư cho tôi làm thế, bởi vì tôi thích ăn bò. Bò ngon lắm lắm. Ngon là tốt. Đại Ca là một Chú Chó Ngoan. Ngoan là tốt. Tốt xấu phức tạp, phức tạp ghê. Tôi hài lòng với mọi sự.
Thế rồi Ong lại tụ tập về, và kênh của Ong nói: Con người đang đến.
Bọn tôi đã không cắt cử người canh gác. Chết rồi, chết rồi. Tôi không phải Chó Ngoan mất rồi. Tôi đã đưa ra một Quyết Định Chỉ Huy tồi.
Trước khi kịp rút lui, bọn tôi đã bị họ trông thấy qua hàng cây. Có ba, có ba. Họ gồm ba người. Họ đến để xem thứ gì đã khiến lũ bò phát hoảng. Họ đến để xem thứ gì đã phá hàng rào.
Họ thấy thứ ấy: họ thấy bọn tôi. Họ có súng.
Một người hét toáng lên. Một người chĩa súng về phía bọn tôi, nhưng tay anh ta run mạnh, mạnh lắm, mạnh lắm, mạnh đến nỗi thậm chí còn không đặt nổi ngón lên cò.
Thế rồi họ bỏ chạy, ầm ĩ, ầm ĩ, và tôi muốn rượt đuổi họ. Tôi chỉ có thể nghĩ được mỗi một điều như vậy, chỉ thế, chỉ mỗi thế thôi, và tôi lập tức phóng ra khỏi hàng cây. Họ chạy: tôi đuổi. Hợp lý, hợp lý mà.
Nhưng Mật nói trong đầu tôi: Không! Không! Giọng Mật ở trong đầu tôi, bảo tôi rằng bọn tôi không được làm vậy. Bảo tôi làm vậy là sai trái, và bảo Ông Chủ không có ở đây và tôi không biết họ có phải địch không và tôi đang đưa ra quyết định tồi.
Ong bay khắp quanh tôi. Khắp khắp, khắp khắp. Các đơn vị của chị lượn vòng giữa không trung. Chị không rượt đuổi những con người kia. Hẳn chị cũng đã nghe thấy giọng Mật.
Nhóm con người giờ đã ở xa hơn. Họ vẫn đang chạy, và trong lúc quan sát họ, chân tôi cứ giật giật. Cơ thể tôi biết nó muốn làm gì.
Kênh của Rồng: Đã chốt mục tiêu.
Kênh của Mật: Không! Rồng, đừng bắn!
Kênh của Rồng: Chúng đang chạy, chúng là địch. Chúng sẽ dắt cả đống con người như lời cô kể quay lại đây cho xem.
Kênh của Mật: Không, chúng ta cần con người và hệ thống liên lạc họ nắm giữ.
Kênh của Rồng: Thì giết chúng mà lấy.
Kênh của Mật: Không. Giết hại con người là hủy hoại tương lai đấy.
Kênh của Rồng: ...
Cậu ta hay làm cái trò này, một âm thanh vô nghĩa, nhưng vẫn cứ được truyền đi, để ra hiệu rằng cậu ta không hiểu. Bên trong đầu tôi, não tôi cũng đang phát ra âm thanh tương tự. Thế tức là, trong số tất cả những điều thông minh Mật từng nói, đây là điều tôi thấy khó hiểu nhất.
Kênh của Mật: Cứ tin tôi vụ này đi.
Và tôi tin Mật. Tin thật, tin thật mà. Và tôi không tin Rồng. Đừng bắn, tôi nói, và rồi, vì tâm trí bị đờ đờ, đờ nặng, đờ nặng, tôi nói thêm, nhưng anh không hiểu.
Kênh của Rồng: Có gì để hiểu nào? Chúng là địch. Tất cả bọn chúng đều là địch hết.
Kênh của Mật: Không nhất thiết thế đâu.
Kênh của Rồng: Chúng sẽ tìm cách giết ta, bất kể ta có giết chúng hay không. Bởi vậy, ta nên giết chúng. Ta nên giết chúng để chúng có ít người đi giết ta hơn.
Kênh của Ong: Tôi nhất trí.
Tôi cũng đồng tình, nhưng chẳng nói gì cả.
Kênh của Mật lặp lại: Giết hại con người là hủy hoại tương lai đấy.
Bọn tôi nhìn nhau, mỗi người một kiểu. Cặp mắt hốc xoay của Rồng nghiêng về phía tôi. Tôi theo dõi bầy cơ thể đông đúc của Ong, hiện đang bay vòng quanh bọn tôi, xao động chẳng khác nào cảm xúc trong tôi. Ong quan sát cả đội.
Kênh của Ong: Chúng ta sinh ra là để giết con người.
Kênh của Rồng: Ngay cả con người cũng sinh ra để giết con người.
Mật đứng thẳng dậy, lắc cặp vai xuôi và ngúc ngắc đầu. Nó bảo bọn tôi, Không đúng. Con người còn sinh ra để làm nhiều việc khác nữa, bên cạnh giết chóc con người. Bởi vậy mới có nhiều con người đến thế. Nếu chỉ sinh ra để giết con người, chúng ta sẽ ra sao khi những con người ở đây ngừng đánh nhau? Lý do chúng ta tồn tại sẽ là gì?
Tôi không hiểu hết lời nó, và tôi nghĩ những người khác cũng vậy, cũng vậy thôi. Bọn tôi đợi, như thể Ông Chủ sẽ thình lình xuất hiện và giải thích toàn bộ sự tình một cách đủ đơn giản để mình hiểu được. Tôi nhớ ông ấy. Khi Ông Chủ nói chuyện với bọn tôi, tôi chẳng bao giờ bị rối rối thế này cả.
Kênh của Rồng: Loạn hết lên rồi.
Kênh của Ong: Chúng ta sinh ra là để giết con người. Và hình ảnh một con chim chết xuất hiện, ý nghĩa không rõ ra sao, nhưng chắc chẳng tốt đẹp gì đâu. Có lẽ chị muốn bảo bọn tôi không được sinh ra để hưởng tương lai.
Mật gãi sột sột, sau đó ngồi phịch xuống để nhìn thẳng vào mắt tôi.
Kênh của Mật: Đại Ca, em muốn tiếp xúc với những con người sống ở đây.
Rồng nghĩ họ sẽ gây chiến với bọn tôi, và nói ra điều ấy. Tôi bảo Mật rằng nếu họ tấn công, họ sẽ trở thành địch. Sau đó chuyện gì sẽ xảy ra thì tôi không cần nói. Không cần, không cần nữa.