Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
31 - Đại ca

❊ ❊ ❊

Tôi không chắc liệu công việc bảo vệ cho người đàn ông Blendt có phải là thật hay không nữa. Ông ấy là thật, là một con người có thật đấy. Tiền tôi được trả cũng là thật, là thật. Nhưng sau khi tôi gặp Mật, công việc cũng kết thúc luôn. Chính Mật đã khiến chuyện đó xảy ra.

Mật luôn khiến đủ chuyện xảy ra. Tôi nhớ lại cuộc chiến. Con bé luôn là đứa thông minh, thông minh nhất nhất, nhưng không ai nhận ra nó thông minh đến cỡ nào. Tôi bật lại các ký ức đã lưu, ký ức về những điều nó từng nói, ký ức về những việc nó từng làm. Bây giờ, tôi đã nhận thấy rõ rằng con bé hiểu nhiều lắm, nhiều hơn những gì nó nói ra, hoặc hơn mức nó đáng lẽ có thể hiểu được. Tôi biết vụ mất liên lạc đã khiến bọn tôi không nhận được mệnh lệnh là do Mật gây ra và kiểm soát. Tôi nhớ lại cách nó kiếm cái giọng mới. Con bé không dùng nó khi nói chuyện với Ông Chủ hay Hart. Con bé không muốn họ biết.

Khi nhớ lại như thế, tôi cảm thấy xấu hổ vì hồi đó mình chỉ hiểu được tí tí, tí tí thôi. Thế rồi tôi thấy xấu hổ vì bây giờ, mình cũng chỉ hiểu được tí tí, tí tí, bởi lẽ tôi biết rằng mình bị biết theo kiểu hổng lỗ chỗ, nhưng sao mà tôi biết được những khoảng hổng đó lớn đến mức nào đây? Chúng ta không bao giờ biết được thứ mình không biết là gì. Không đâu, không đâu.

Nhưng cũng khi nhớ lại, tôi cảm thấy buồn buồn, buồn vì mình từng hạnh phúc hơn, và buồn vì cuộc sống từng đơn giản hơn. Tôi có một Ông Chủ, và tôi biết mục đích của mình là gì. Mật bảo họ đã chế tạo con bé tốt quá mức cần thiết, vậy nên bây giờ nó là một thiên tài và có thể làm đủ việc không hề đúng với thiết kế gốc. Nhưng tôi nghĩ tất cả bọn tôi cũng đều giống nó đấy. Khi tạo ra một con chó lính, họ hẳn chẳng định chế ra một con vật với những suy nghĩ kiểu này đâu. Đáng lẽ tôi phải không thể nhớ được về quá khứ hay nghĩ được về tương lai cơ. Mấy việc đó không giúp tôi thực hiện mục đích của mình, nhưng chúng vẫn là tôi, là một phần con người tôi đó.

Tôi quay trở lại Thảo Cầm Viên. Tôi chìa giấy tờ và thư chứng nhận ra. Tôi ngửi thấy nỗi sợ và sự căm ghét của họ. Nếu chính phủ con người bảo, “Giết hết lũ Sinh Dạng ngay,” liệu họ có do dự không? Tôi nhìn vào mớ súng và đám rôbốt của họ. Họ đang đợi cái lệnh đó đấy, đợi từng giây, từng phút.

Tôi đoán Mật nhìn thấy một tương lai nơi ai ai cũng hòa chung thành một tộc người. Mật thấy mỗi năm trôi qua, họ lại bớt sợ bọn tôi hơn. Con bé thấy mỗi năm trôi qua, bọn tôi lại thêm giống họ hơn. Cho đến khi tất cả chúng ta đều trở thành bạn bè, tay trong vuốt cùng dắt nhau đi tới tương lai.

Tôi nhìn thấy một tương lai nơi họ cứ sợ sợ bọn tôi, ngày càng sợ, sợ cái mục đích bọn tôi đã được chế ra để làm, và sợ cái bản chất hiện tại của bọn tôi, thứ bản chất không do họ tạo dựng. Họ sẽ phát hiện ra rằng bọn tôi đã vượt quá các thông số thiết kế gốc. Liệu điều ấy có khiến họ bớt sợ đi không? Tôi không nghĩ vậy đâu.

Tôi nhìn thấy một tương lai nơi họ ngừng tạo thêm bọn tôi, trong khi đó là cách duy nhất để bọn tôi có người mới. Tôi nhìn thấy một tương lai nơi họ để bọn tôi chết dần, chết dần, chết hết đi, và rồi họ sẽ quên về bọn tôi. Tôi nhìn thấy một tương lai khác, nơi họ thấy để bọn tôi tự chết như vậy thì chậm quá, và họ sẽ đi săn lùng bọn tôi. Mật từng nhắc suốt về chuyện họ đông cỡ nào rồi đấy.

Tại bến cảng, có một số con người cầm theo những tấm bảng lớn, bên trên ghi chữ. Họ dùng nhiều cái tên để gọi tôi: quân sát nhân, đồ quái thai, điềm báo ngày tận thế. Tôi không hiểu gì cụ thể, nhưng tôi hiểu được sự căm ghét. Hiểu mà, hiểu mà. Tôi muốn sủa dọa họ, muốn dùng giọng chiến của mình để gầm gừ, để rống lên, để khiến họ bỏ chạy và la hét và rơi phân ra khỏi bụng. Làm thế tôi sẽ vui, vui lắm lắm. Nhưng sau đấy, tôi sẽ bị không vui, không vui trước việc mình đã làm, và tôi sẽ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Nhưng điều đó rồi sẽ xảy ra thôi. Bọn tôi càng không sủa lâu, họ sẽ càng đến gần chấn song lồng của bọn tôi, càng chế nhạo bọn tôi, và càng đâm thọc bọn tôi. Họ sẽ làm đi làm lại, làm đi làm lại, cứ thế, cứ thế. Và chỉ cần bọn tôi cắn trả họ đúng một lần, họ sẽ gọi bọn tôi là súc vật ngay.

Tôi băng qua con đường đắp bằng cả tay chân, chẳng còn để tâm đến chuyện cố ra vẻ giống người nữa. Ở mọi chốt, lính gác đều bắt tôi phải chờ. Luôn chờ, luôn luôn chờ. Tôi biết chính bọn họ mới là người bắt tôi phải chờ, chứ không có lý do nào khác cả.

Khi về đến Thảo Cầm Viên, tôi bị giận-buồn, giận-buồn lắm lắm. Tôi đớp táp, tôi gầm gừ với mấy con chó khác, để cảm xúc của mình tràn ra, như thể tôi đang nặn mủ khỏi một vết thương. Nhưng mủ rồi sẽ tích tụ trở lại thôi. Tôi mở các kênh của mình ra và nhận báo cáo về hoạt động của các Bầy Lớn khác. Đã có giao tranh, vài vụ đánh lộn, một đứa đã chết. Cái xác phải được đưa đến cổng chính để đem đi phân tích. Ngoài đó ra, bọn tôi có giết nhau thì con người cũng chẳng quan tâm đâu.

Sau khi tôi đã giải quyết xong phần việc lãnh đạo bầy, một kênh vẫn còn để mở nguyên. Có người, có người. Ai đó đang muốn nói chuyện với tôi.

Là bạn cũ đây, cái kênh nói. Tôi sẽ đến chỗ cậu. Bạn cũ ư? Nhưng không phải Mật. Không phải, không phải đâu. Thế thì còn bạn cũ nào nữa nhỉ? Tôi nghĩ về những con người mình từng quen biết. Tôi không nghĩ sẽ có chuyện Bác sĩ Thea de Sejos đến đây thăm mình, nhất là trong Thảo Cầm Viên, nơi con người không bén mảng đến. Các luật sư có phải là bạn của tôi không? Con người nam Aslan thì chắc là có, có chút chút, nhưng anh ta sẽ không đến đây đâu. Nếu muốn gặp tôi, anh ta sẽ lên lịch hẹn.

Tôi đi đến cái hộp bê tông của mình. Nó nằm trên cao, vì tôi thích ở chỗ cao và nhìn được xa. Tôi nghe thấy tiếng bầy mình gầm gừ và sủa ăng ẳng vang lên xung quanh, nhưng hầu hết bọn tôi chỉ ngủ. Mật bảo rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt lên. Tôi muốn tin nó. Muốn chứ, muốn chứ.

Trong không khí xuất hiện một mùi hương: chỉ thoảng tí tí thôi, nhưng mũi tôi tốt lắm. Là mùi con người à...? Không hẳn, không hẳn. Không thực sự là một cái mùi của con người đâu. Nó chẳng chứa mùi thân thể con người. Đây là mùi của những thứ còn lại: mùi vải, mùi chất tẩy rửa.

Một áp lực đang nhấn vào tâm trí tôi. Thảo Cầm Viên chứa đầy không gian tâm trí, nơi bọn tôi luôn đến mỗi khi nói chuyện với nhau. Tôi ý thức được về một trăm Sinh Dạng khác đang ở gần gần, gần gần, những đứa tôi có thể nối kênh cùng. Nhưng đây là áp lực thứ một trăm lẻ một. Lông cổ tôi dựng lên và tôi đứng dậy, nhìn quanh quanh. Ở đây đang có người.

“Ra đi,” tôi dùng giọng chiến bảo nó, và tôi thấy một đôi chân lúc lắc thòng xuống từ trên nóc cái hộp bê tông của tôi. Là chân con người, chân con người nữ. Một thoáng sau, cô ta nhảy xuống và đứng nhìn tôi trong tư thế hai tay chống nạnh. Con người này cao, mảnh khảnh, mặc một kiểu quần áo được cơ sở dữ liệu của tôi xác định là quân phục liền thân, và thắt kèm khăn trên cổ, một chiếc khăn quàng luôn luôn hiện hữu. Và tất nhiên, tôi có quen cô ta thật, mặc dù tôi không nghĩ mình sẽ gọi cô ta là bạn cũ đâu.

Tôi biết cô ta dưới cái tên Ellene Asanto, con người đã đến và gây chuyện hồi tôi vẫn ở với Ông Chủ. Tôi biết cô ta dưới cái tên Maria Hellene, con người từng xuất hiện tại tòa án. Kể từ đó trở đi, tôi còn đã nhìn thấy cô ta thêm hai lần nữa, trong những trang phục khác nhau, với những công việc khác nhau, nhưng khuôn mặt thì không đổi. Không hề, Không hề.

“Chào cậu, Đại Ca,” cô ta nói.

Tôi nhìn cô ta, chằm chằm, chằm chằm, thế rồi trong đầu mình, tôi nhận được một yêu cầu mở kênh liên lạc, như thể cô ta là một đứa mới gia nhập bầy của tôi và đang muốn kết nối vậy. Vậy là không như phần lớn con người, cô ta có thiết bị cấy và biết cách sử dụng nó. Với các giác quan của mình, cả vật lý lẫn điện tử, tôi nghiên cứu cô ta. Tôi nhớ Ellene Asanto từng rất lặng. Các mùi hương con người vẫn tỏa ra từ cô ta, nhưng chúng cứ mơ hồ, mơ hồ, như thể cô ta cũng có cảm xúc, nhưng không cảm nhận được gì mạnh mẽ cả. Khi lần đầu bị tôi làm ngạc nhiên, cô ta đã thấy sợ, nhưng chỉ ít ít, ít hơn nhiều so với mong đợi của tôi. Tín hiệu điện tử đặc trưng của cô ta mờ nhạt, mờ lắm lắm - nếu không chú tâm tìm kiếm nó, tôi sẽ không biết nó có ở đấy, như tôi từng không biết hồi cô ta còn là Asanto vậy. Chiếc khăn, là chiếc khăn. Tôi nhận ra rằng chiếc khăn quàng chứa đầy thiết bị chống phát hiện điện tử, được gắn trong các sợi thêu. Đây là cách cô ta ngụy trang.

“Cô không phải Ellene Asanto.” Tôi vẫn đang nói bằng giọng chiến, và khi các tần sóng siêu âm của tôi phát huy tác dụng, tôi ngửi thấy một chút sợ hãi run rẩy toát lên từ cô ta.

“Không à?” Tuy nhiên, giọng cô ta vẫn điềm tĩnh.

“Cô không phải Maria Hellene.”

Cô ta chỉ nhướng mày.

“Cho tôi biết cô là ai ngay.”

“Tôi không phải là kẻ địch của cậu đâu, Đại Ca.”

Cô ta nói vậy có khi cũng đúng, hoặc ít nhất là đúng trong hôm nay. Tôi nghĩ ngày hôm qua, cô ta từng là kẻ địch của tôi, và ai mà biết sang ngày mai, địch của tôi sẽ là ai. “Cô đến đây làm gì?” Tôi hỏi. Tôi tin mình có thể giết cô ta ngay tại đây, hoặc tôi có thể gọi cả bầy đến và sai chúng giết cô ta. Sẽ chẳng ai ngăn cản tôi cả. Không đâu, không đâu. Con người không vào đây. Bên trong những bức tường bê tông này, không có cảnh sát hay chính phủ nào hết.

“Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nói chuyện với nhau rồi.” Cô ta ngồi xuống, dựa lưng vào tường. “Tôi không phải là kẻ địch của cậu,” cô ta lặp lại. “Cậu và tôi có nhiều điểm chung lắm, Đại Ca à.”

Tôi không hiểu sao điều đó lại là thật được.

“Tôi có một món quà. Nó có thể sẽ cho cậu quyền thao túng tôi đấy. Tôi hy vọng nó sẽ giúp cậu tin tưởng tôi.”

Tôi chờ, tôi đợi. Tôi nhận được thêm một yêu cầu mở kênh nữa, và lần này tôi chấp nhận. Nó tự định danh bản thân là AiDOS. Lại đùa, lại là đùa. Tôi lại ngửi thấy đây là một trò đùa của con người.

Kênh của AiDOS: Cảm ơn cậu nhé, Đại Ca. Nếu cậu đã sẵn sàng, tôi sẽ tải quà lên.

Kênh của tôi: Nó là gì thế?

Kênh của AiDOS: Ký ức ấy mà.

Tôi quét cái tệp rồi mở nó ra. Tôi thấy Campeche. Tôi thấy trại Redmark, thấy con người nam và con người nữ cầm súng; tôi tra tên họ trong cơ sở dữ liệu của mình. Tôi thấy Ông Chủ. Ông ấy ở ngay đó, đang bàn dở kế hoạch với những con người khác. Tôi thấy phủ lên tất cả là một giao diện hiển thị thông tin, cung cấp dữ liệu chi tiết về các hoạt động của thiết bị cấy bên trong đầu người quan sát: tín hiệu truyền đi, tín hiệu nhận được. Tôi thấy một thông điệp được truyền đến: Lão biết chuyện rồi đấy. Nguồn truyền: Teague Hartnell.

Là Ellene Asanto, tôi đang nhìn qua đôi mắt của Ellene Asanto.

Không có âm thanh, chỉ có những hình ảnh này thôi.

Tôi thấy Ông Chủ giận điên, giận điên, và ngay lập tức, tôi thấy thật sợ hãi, thật xấu hổ. Ông ấy đang chỉ vào tôi. Ông ấy giận tôi. Không, giận Asanto, là giận Asanto chứ. Tôi đâu có ở đó. Tôi đâu giúp được gì. Ông ấy đang hét lớn - tôi có thể thấy miệng ông ấy há to, to lắm lắm.

Tôi đờ cả người. Tôi chìm trong ký ức.

Tôi thấy Hart. Thấy Hart chạy. Anh đang giơ tay lên, một tay trống không, một tay cầm cái chai. Hart cũng đang hét. Hét kìa, Hart kìa, Hart hét kìa. Vung vẩy tay lên. Ra đấy đứng, ra đứng trước tôi. Ông Chủ hét vào mặt Hart. Hart hét vào mặt Ông Chủ. Không ai khác hiểu gì. Không ai, không ai cả. Điều đó hiện rõ trên những khuôn mặt con người của họ.

Thấy súng, thấy súng kìa. Là súng của Ông Chủ. Ông Chủ chĩa súng vào Hart. Hart đứng im. Thấy Hart đứng im im lắm.

Giao diện thông tin phát hiện ra một tín hiệu được truyền đi từ Hart. Tôi biết tín hiệu này là gì. Tôi nhớ hồi mình nhận được nó. Tôi đang thấy những suy nghĩ cuối cùng của Hart. Chúng là của tôi.

Bị bắn, bị bắn rồi. Thấy Hart bị bắn. Ông Chủ đã bắn Hart. Tôi không muốn thấy cảnh đó. Không muốn, không muốn, không muốn đâu. Nhưng tôi không dừng được.

Ellene Asanto đã giắng lấy súng từ một người lính Redmark. Cô ta giằng nhanh thật nhanh, nhanh nhanh lắm; thế giới chậm lại trong mắt cô ta. Quen ghê, quen ghê. Tôi biết cái kiểu chậm đó. Trong khi cô ta buộc cơ thể mình phải hoạt động vượt ngưỡng cho phép, giao diện thông tin hiển thị cảnh báo nguy hiểm về tổn thương cơ bắp và áp lực đối với hệ tim mạch của cô ta. Cô ta bắt đầu bắn liên thanh, dồn cho đội lính phải nhào đi nấp.

Cô ta không chạy. Cô ta lùi lại. Tôi thấy cô ta lia súng về phía Ông Chủ.

Cô ta ngã sang bên. Cô ta đang nằm trên nền đất. Trên giao diện thông tin, dữ liệu y tế đang ở mức nguy kịch.

Đường truyền bị ngắt.

Là mình, lại là mình. Tôi đã lại trở thành chính mình. Tôi nhìn cô ta, dán mắt vào cô ta, nhưng không để ý đến cô ta. Bây giờ tôi đã có ký ức ấy. Nếu muốn, tôi sẽ có thể xem đi xem lại nó, nhưng tôi sẽ không bao giờ hiểu hẳn được mọi chuyện. Tôi ngẩng đầu, ngẩng lên và tru. Bầy của tôi lắng nghe nỗi buồn của tôi, không hiểu gì cả, nhưng chúng vẫn tru cùng tôi, và các bầy khác cũng bắt chước. Tôi lại thấy thương, thấy buồn vì Hart, mặc dù tôi biết anh đã chết rồi.

Sau đó, tôi nhìn vào con người nữ đeo khăn và hỏi cô ta, Cô đã sống sót bằng cách nào thế?

Kênh của AiDOS: Tôi có qua khỏi đâu. Tôi không phải là Ellene Asanto. Tôi không phải là Maria Hellene. Tôi là chị gái của họ. Tôi là giọt nước được nhỏ ra từ cùng một vòi.

Kênh của tôi: Cô không phải là con người.

Kênh của AiDOS: Tôi là người. Ellene là người. Maria là người. Terri và Gaie và Lydia là người. Tôi có suy nghĩ, tôi có cảm xúc, tôi đang sống. Cậu cũng vậy còn gì.

Đúng thế, đúng thế thật.

Kênh của AiDOS: Tôi biết cậu cũng có suy nghĩ và có cảm xúc và đang sống, Đại Ca à. Cho dù con người suýt thì đã quyết rằng cậu không như thế, không thể làm được như thế, và không nên được phép làm như thế. Và cô em Maria của tôi can dự vào vụ kia bởi vì rồi sẽ có ngày, bọn họ sẽ nhận ra rằng mình cần phải tính xem nên quyết ra sao về tôi, và quyết định ấy sẽ liên quan đến quyết định họ đã đưa ra đối với cậu.

Tôi hỏi cô ta Ellene Asanto can dự để làm gì. Tôi vẫn cảm thấy tức tức, như thể mọi vấn đề của tôi đều bắt nguồn từ sự xuất hiện của cái cô đây.

Kênh của AiDOS: Em tôi có việc cần làm. Tất cả các chị em tôi đều có việc cần làm, và chúng tôi ai cũng thực hiện tốt phần việc riêng; đồng thời, khi làm tốt việc như thế, chúng tôi cũng phụng sự một đại nghĩa chung. Đó cũng chính là đại nghĩa của cậu đấy.

Tôi nói với cô ta rằng mình không có đại nghĩa gì hết. Không hề, không hề. Nhưng cô ta bảo rằng ngay bản thân tôi cũng không tin điều đó đâu. Cô ta biết tôi và Mật đã nói với nhau những gì. Cô ta nói với tôi rằng cô ta chính là tương lai, và cả tôi cũng thế, cũng là như thế nốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026