Hart từng nhắc đến nơi này. Đây là nơi lũ rôbốt hóa rồ.
Thế giới cuối cùng cũng đã nhớ ra thảm họa Kashmir, và họ đã phái bọn tôi đi giải quyết nó. Con người từng mang đồ, mang vật đến đây, mang chúng đến và biến nơi này thành miền đất chiến. Thế rồi mớ đồ vật biến nó thành miền chiến, và con người không cản nổi chúng nữa. Giờ thì con người quay sang bọn tôi, những kẻ nửa người nửa vật, quay sang để nhờ bọn tôi phá hủy hộ đống đồ vật kia và giành lại vùng này cho bọn họ.
Tất nhiên, sự tình không đơn giản như vậy. Không đâu, không đâu.
Tôi đang ở Kashmir, ở đây để gia nhập Đặc nhiệm Tăng cường của Liên Hợp Quốc. Hơn 75 phần trăm Sinh Dạng hiện đang phục vụ trong quân đội hoạt động theo hợp đồng với Liên Hợp Quốc. Lần đầu bọn tôi tham chiến là trong Chiến tranh Nguồn nước. Trong cuộc chiến ấy, một loạt biện pháp quân sự đã được triển khai, và chúng nhanh chóng leo thang, và một lượng lớn dân thường đã rơi vào cảnh sống hết sức khổ cực. Quân đội chính quy của Liên Hợp Quốc đã hứng chịu nhiều tổn thất, từ cả những trận đánh đối xứng lẫn phi đối xứng, và sau vụ đánh bom các nhà máy khử muối, số lượng con người thiệt mạng đã lên đến hàng nghìn.
Tôi biết chính AiDOS đã trao cho bọn tôi cơ hội được điều đến đây. Cô ta làm điều ấy thông qua Maria Hellene, đơn vị tại Liên Hợp Quốc của mình. Tuy nhiên, người đến gặp họ lại là tôi, vẫn là tôi đấy. Tôi đã đi gặp Keram John Aslan, luật sư của tôi, và tôi bảo họ rằng bầy của tôi sẽ làm việc cho họ. Tôi bảo họ rằng năm Bầy Lớn khác cũng sẽ làm việc cho họ. Với sự hỗ trợ của AiDOS, tôi đã nói chuyện với các Thủ Lĩnh Chó khác trên thế giới.
Họ đã đồng ý, bởi vì đối với họ, mạng bọn tôi rẻ lắm, rẻ lắm lắm. Nếu một người lính con người hy sinh, đó sẽ là một thảm kịch. Nếu cả trăm Sinh Dạng bị tàn sát, đó sẽ chỉ là một số liệu thống kê. Chỉ thế, chỉ thế thôi.
Trong Chiến tranh Nguồn nước, bọn tôi đã cứu được nhiều nhiều sinh mạng. Bọn tôi đã để chết mất vài đứa, nhưng bọn tôi có thể phát hiện ra chất nổ, và nếu có ai nói dối thì bọn tôi sẽ nhận thấy ngay. Bọn tôi rắn rỏi hơn con người, chịu đạn và chịu khát giỏi hơn. Và còn cả PTSD[1], chịu cả PTSD giỏi hơn nữa. Bọn tôi đã chứng kiến nhiều điều khủng khiếp, hoặc do con người gây ra, hoặc do chiến tranh để lại lúc con người đã rời đi - bệnh tật, bom mìn, người tị nạn, và các gia đình tan vỡ. Nhưng nói như AiDOS, bọn tôi vẫn hàn gắn lại được hồn mình, trong khi những người muôn năm cũ thì đều chẳng biết hồn ở đâu bây giờ. Khi cuộc chiến kết thúc, tôi ngồi xem thời sự, xem và tự khen mình là Chó Ngoan, và tôi cũng khen cả người của tôi như thế nữa.
Sau đó, Liên Hợp Quốc thành lập UNAT[2] và phân con người cho bọn tôi. Bọn tôi báo cáo cho họ, và bọn tôi nhận lệnh từ họ. Một số người tưởng mình là Ông Chủ, nhưng mọi giấy tờ đều đã được luật sư của tôi đã làm thật quy củ, thế nên khi bọn tôi nói Không, đó sẽ là Không. Mỗi khi bọn tôi được điều đi đâu đó, cả thế giới lại chờ xem liệu bọn tôi có hóa thành quái vật không. Lần nào bọn tôi cũng đều dựa vào nhau để lấy nghị lực, và dựa vào Mật, dựa vào AiDOS nữa, ngay cả trước những khiêu khích tệ nhất nhất.
Nhiệm vụ Kashmir này thật khó ghê, khó ghê. Đôi khi nó khó vì những cỗ máy chiến tranh cũ vẫn còn mạnh và nguy hiểm, mặc dù gần như tất cả bọn chúng đều đã hết nhẵn đạn dược từ lâu. Nhiều máy đã chết, chỉ còn là những khối hoen rỉ nằm lù lù trên đường, trên những ngọn đồi, và ngay giữa những ngôi làng bỏ hoang.
Đôi khi nó khó vì bọn tôi phải đưa ra lựa chọn. Tôi nhớ cái hồi mình sợ phải lựa chọn hơn tất cả mọi thứ trên đời, chỉ thua mỗi việc bị Ông Chủ giận. Giờ thì tôi đã biết rằng đưa ra lựa chọn là cái giá của tự do. Biết rồi, biết rồi mà.
Hôm nay, bọn tôi được một liên lạc viên đặc biệt đi cùng. Con bé là một trong những đơn vị mới của AiDOS. Nó trông giống một con người nữ mười bảy tuổi. Những người lính con người trong nhóm bọn tôi không hiểu nó là thế nào. Họ nói rằng nó đã Được Tăng Cường, giống như bọn tôi vậy. Tôi không rõ AiDOS đã nói gì với bộ tư lệnh UNAT. Có lẽ một phần trong đó không phải là sự thật. Sẽ không có chuyện cô ta cho họ biết mình là một mạng lưới trí tuệ phân tán mang dạng con người. Không đâu, không đâu. Chắc cô ta đã tạo dựng danh tính để che mắt mọi người, giả làm một đặc vụ theo dõi gì đó. AiDOS đang dần xâm nhập thế giới con người, xâm nhập từng bước, từng bước một. Cô ta không tin tưởng họ, và không như bọn tôi, cô ta có thể nấp kín.
Hiện giờ, con bé đang nhìn đăm đăm vào hư không, trong khi hệ thống của nó cố gắng truy cập con rôbốt chiến đấu ẩn trong thị trấn Chandanwari. Bọn tôi biết nó vẫn còn hoạt động và nguy hiểm, biết vì khi bọn tôi lại gần, nó đã bắn tên lửa vào bọn tôi, khiến bảy thành viên đội tôi bị thương, với hai đứa sẽ không hồi phục được. Lực lượng còn lại của tôi đã sẵn sàng tiến vào và loại bỏ mối đe dọa, và các sĩ quan con người của tôi nghĩ rằng tôi chỉ đang lập kế hoạch cho cuộc tấn công thôi. Nhưng thực ra, tình hình phức tạp hơn thế.
Đội của tôi ở đây chủ yếu bao gồm chó. Một số là thành viên trong bầy tôi hồi còn ở Thảo Cầm Viên, và một số đứa khác là các mẫu mới hơn, đến từ các nhà máy ở Trung Quốc, Đức, và Colorado. Tôi cũng có hai con chuột được lai tạo ở Thụy Sĩ để làm trinh sát, và một mẫu Sinh Dạng chồn duy nhất trên thế giới, vốn được chế ra trong một phòng thí nghiệm tư ở Anh.
Những con chó mới nhanh hơn tôi, khỏe hơn tôi, hơn chút chút, chút chút. Chúng tất nhiên là trẻ hơn rồi. Chúng không vâng lời tôi vì tôi có thể đánh thắng chúng. Chúng vâng lời tôi vì biết tôi là ai. Khi tưởng tôi không để ý, một số đứa coi tôi như Ông Chủ. Và đôi khi, tôi khen chúng là Chó Ngoan, và mặc dù không có chip phản hồi, chúng vẫn thấy vui vui, vui lắm lắm.
Đơn vị AiDOS này tự xưng là Karen Sellars. Con bé mang một khuôn mặt khác với các chị mình, phòng trường hợp có ai ở đây quen Maria Hellene tại Liên Hợp Quốc. Nó đang thấy sợ. Cũng thường, cũng bình thường thôi. Các đơn vị của AiDOS hay bị thế lắm. Tôi nay đã phân biệt được cái mùi của nó, biết phần nào đến từ cảm xúc của đơn vị, và phần nào thuộc về tổng thể. Sống như nó hẳn phải rối lắm, rối rối lắm. Tôi không bảo nó đừng sợ. Tôi từng chứng kiến một số đơn vị AiDOS chết rồi mà.
Kênh của Sellars: Đã có tiếp xúc.
Kênh của tôi: Với cái gì?
Kênh của Sellars: Trí óc tỉnh táo (dữ liệu nối đuôi truyền về).
Tôi xem lướt những thứ được con bé gửi cho thông qua kênh liên lạc bảo mật giữa bọn tôi, thế rồi bọn tôi đổi kiểu mã hóa, đổi cả tần số luôn, bởi vì con rôbốt chiến tranh trong thị trấn đang liên tục tìm cách xâm nhập mọi kết nối điện tử nó mò thấy. Khác này, khác này. Tính đến nay, mọi con rôbốt bọn tôi đã phá hủy đều khác với thứ tôi đang nhìn vào. Chúng là những cỗ máy tự động, chỉ biết làm theo lệnh các mã lập trình hỏng chứ chẳng bộc lộ bất kỳ dấu hiệu chức năng nhận thức bậc cao nào cả. Riêng con rôbốt này thì lại chứa đựng một thứ gì đó còn hơn thế, hơn nữa nữa. Sellars/AiDOS tin rằng việc trộn hàng lớp, hàng lớp virút cùng mã hỏng vào tổ hợp phần cứng/phần mềm gốc đã giúp sản sinh ra một trí thông minh đích thực. Điều này làm nhiệm vụ của bọn tôi đổi khác, mặc dù nó không làm thay đổi mệnh lệnh tôi đã nhận được từ các sĩ quan con người của mình.
Trí thông minh rôbốt kia không biết tí gì về thế giới thật. Nó sống trong một không gian ảo hoàn toàn, hình thành từ dữ liệu do hàng loạt cảm biến và đơn vị điều khiển từ xa truyền về. Nó có chỉ thị, có ưu tiên, và dựa trên những góc nhìn đầy hạn hẹp mà hoàn cảnh cho phép, nó đã tạo dựng lên một thế giới quan riêng. Ví dụ, nó không biết rằng khi thu về một số dữ liệu cảm biến nhất định, từ đó khiến một vài phần trong cấu trúc lệnh gốc được kích hoạt, mình thực chất đang phát hiện ra các sinh vật sống ngoài thế giới thật và giết chết chúng.
Kênh của tôi: Có những lựa chọn nào đây?
AiDOS có một kế hoạch. Tất nhiên, tất nhiên là thế rồi. Hoặc có thể Sellars mới là người có kế hoạch. Con bé tải nó lên hệ thống của tôi, và tôi nghiên cứu nó. Tôi xác nhận rằng nó nghe hợp lý, và có vẻ nằm trong khả năng của bọn tôi.
Tôi thông báo với các sĩ quan của mình rằng bọn tôi đã sẵn sàng tiến vào giải quyết mối đe dọa. Trước đây, tôi từng phải làm việc với một số sĩ quan khó tính, và họ muốn đối xử với tôi như vật - giống như với lũ rôbốt vậy. Nhưng các sĩ quan hiện tại thì đã thấy thành tích tôi lập được, thấy đủ nhiều, đủ nhiều rồi, đủ để họ coi trọng tôi và đội của tôi.
Tôi ra lệnh cho hai mươi thành viên trong đội mình: cho đám chó, đám chuột, và cho con chồn tên Osborne. Bọn tôi tản ra và nhanh chóng tiến vào Chandanwari. Cùng lúc ấy, cỗ máy bên trong cũng nhận thấy sự hiện diện của bọn tôi và tìm cách chống trả.
Nó đang sắp hết đạn, và nó lãng phí thêm hai quả tên lửa để tấn công các thành viên di chuyển nhanh trong đội tôi, cả hai lần đều trượt. Bọn tôi nhanh mà, nhanh mà, nhanh nhẹn hơn những kẻ địch nó vốn được thiết kế để đối chọi lại, bao gồm địch con người và địch máy móc. Ngoài ra, bọn tôi còn có thể tắt dấu hiệu nhiệt của mình, khiến hệ thống nhắm mục tiêu của nó trở nên loạn loạn. Nó nấp trong một ngôi đền đã bị phá hủy một phần, nhưng khi tên lửa bị trượt, nó nhoài nửa người ra để dùng súng bắn bọn tôi. Đây là mẫu rôbốt lớn nhất bọn tôi từng thấy tính đến nay. Với cái kiểu thập thò trong đền như vậy, trông nó cứ giông giống một con cua ẩn sĩ nấp trong vỏ.
Đám chó của tôi thu hút sự chú ý của nó và không ngừng di chuyển. Bọn tôi lần lượt phá hủy các con mắt từ xa của nó. Đám chuột lẻn vào và gắn chất nổ lên vỏ ngoài của nó, sao cho sẽ phá hủy được chân và ụ vũ khí mà không gây hư hại gì đến các hệ thống quan trọng bên trong. Suốt quá trình chiến đấu, nó cứ liên tục tấn công mạng liên lạc của bọn tôi và tìm cách hack thiết bị cấy của bọn tôi. Nó dùng toàn những thuật toán do bản thân tự viết, và chúng tân tiến hơn mọi loại mã đã được sử dụng để lập trình ra nó. Bọn tôi tắt hết mọi liên lạc, chỉ dựa vào mùi hương để báo hiệu cho nhau. Thật thô thiển, thô thiển ghê, nhưng bọn tôi sẽ không thể bị lừa.
Đống chất nổ được kích hoạt, và nó bị lùa hẳn ra khỏi vỏ, tha lôi đằng sau một mớ chân gãy và kéo lê bộ khung gầm trên nền đất. Vẫn bắn, vẫn bắn. Một khẩu súng vẫn đang bắn. Ba thành viên đội tôi bị trúng đạn, nhưng không ai bị thương nghiêm trọng cả. Nếu là con người thì họ đã chết luôn rồi.
Liền sau đó, Osborne leo vọt lên hông con rôbốt và rút dụng cụ ra, cạy đường chui vào thông qua các điểm yếu đã được Sellars xác định. Răng nó bấu chặt chặt, chặt lắm lắm, đến chết cũng không nhả đâu, trong khi đôi tay con người của nó hí hoáy làm việc. Sellars liên lạc với nó thông qua một kết nối gia cố, được con bé dốc sức bảo vệ khỏi nỗ lực xâm nhập của con rôbốt, và dưới sự hướng dẫn của con bé, Osborne chui được vào bên trong con rôbốt và bắt đầu vô hiệu hóa hệ thống của nó. Ngay khi nó không còn hung hãn chiến đấu nữa, đám chó bọn tôi lao ra và bắt đầu rứt toạc chân và súng và bất bất cứ thứ gì khác có thể gây nguy hiểm của nó đi. Rứt hết, rứt hết hết.
Một giờ sau, Osborne chui ra khỏi con rôbốt, lôi theo một mảnh kim loại lởm chởm. Là con rôbốt, chính là tâm trí của con rôbốt đấy. Sellars sẽ mang nó về cho những đơn vị AiDOS khác, và họ sẽ thử giúp nó phục hồi. Không bỏ rơi trí thông minh nào cả, nó báo vậy.
Khi đã tái thiết lập hoàn toàn hệ thống liên lạc, tôi thấy có một tin nhắn đang đợi mình. Tôi thoạt hơi đơ cứng người. Vì quá mải mê với công việc ở đây, tôi đã quên mất rằng ngoài kia còn có một thế giới rộng lớn hơn. Tôi bảo với các sĩ quan rằng mình đã được triệu về để họp chỉ huy, và nói thế cũng không sai sự thật quá nhiều. Hồ sơ giấy tờ cho phép đưa tôi từ Kashmir đến Panama đều đã đâu vào đó, và tôi không biết liệu chúng có phải là thật không hay do AiDOS làm giả. Công cuộc giành lại các vùng bị rôbốt kiểm soát ở Kashmir vẫn còn dang dở chút chút, nhưng tôi bàn giao việc đó lại cho người khác. Phần khó khăn nhất đã qua, đã được phá hủy hết cả rồi.
Tại trụ sở đang có khách chờ tôi. Những người bạn cũ, mang theo một nhiệm vụ mới.
[1]
Viết tắt của post-traumatic stress disorder, tức rối loạn căng thẳng sau sang chấn, chỉ tình trạng tâm thần không ổn định sau khi trải qua một chấn động lớn. [N.D.]
[2]
Viết tắt của United Nations Augmented Task-force, tức Đặc nhiệm Tăng cường của Liên Hợp Quốc. [N.D.]