Tên tôi là Đại Ca. Tôi là một Chú Chó Ngoan.
Hôm nay bọn tôi đi Hành Quân. Tôi thích Hành Quân. Thích lắm, thích lắm. Thế tức là đội tôi đi đầu và chạy trước Ông Chủ cùng bạn bè con người của tôi. Nếu có địch, bọn tôi sẽ tìm chúng và giết chúng. Như vậy, địch sẽ không làm hại được Ông Chủ.
Ông Chủ có một người bạn mới, nhưng tôi không chắc cô có phải là bạn không. Khi cô mới đến, Ông Chủ đùa rằng cô là kẻ địch, vậy nên tôi đã định giết cô. Sau đó Ông Chủ giải thích trò đùa cho tôi, và tôi biết mình không được làm vậy.
Tôi khẽ rên ư ử, bởi vì suýt nữa thì tôi đã giết cô mất rồi. Lúc ấy cô đứng cạnh Ông Chủ, và điều đó làm tôi căng thẳng lắm lắm. Tôi không thích căng thẳng. Không thích, không thích đâu. Giờ tôi đã biết cô không phải địch, nhưng một phần trong tôi vẫn nhớ cô từng là địch. Điều đó cũng khiến tôi thấy căng thẳng.
Tôi không nghĩ Ông Chủ hiểu tôi đã suýt suýt giết cô đến thế nào. Tôi chưa kể cho Ông Chủ điều đó. Chip phản hồi của tôi mắng, Chó Hư, nhưng tôi vẫn chưa kể cho ông ấy. Chưa kể, chưa kể.
Mật đang nói chuyện với tôi, báo cáo không gặp địch. Mật đã tìm thấy một thứ trái gì đó và đang vừa đi vừa ăn. Con bé nghĩ tôi không biết, bởi vì bọn tôi đáng lẽ không được ăn trên đường Hành Quân, nhưng tôi có thể ngửi thấy vị ngọt nhớp nhớp, gần chín quá của nó. Bọn tôi hiện đang băng qua đất ruộng. Không có nông dân. Hoa trái bị bỏ phí. Không mắng, không mắng đâu. Tôi không mắng Mật đâu, mặc dù đáng lẽ tôi phải làm vậy (Chó Hư). Tôi đã làm việc cùng Mật nhiều tháng rồi. Mật thông minh hơn tôi. Tôi đưa ra một Quyết Định Chỉ Huy: Mật được phép ăn trái cây.
Rồng không báo cáo với tôi. Ngay lúc này đây, tôi có thể nhìn thấy tấm thân dài của cậu ta luồn lách, luồn lách, len qua các cánh đồng, đổi màu trùng với nền đất. Cậu ta không tiết ra mùi, ngay cả đối với tôi. Điều đó cũng khiến tôi khẽ ư ử. Rồng cũng thông minh, thông minh đấy, nhưng không thông minh như cậu ta nghĩ đâu. Nhưng Ông Chủ thích Rồng. Rồng làm ăn đâu ra đó. Ưửửửửử.
Bạn mới của Ông Chủ là Ellene Asanto. Cô lạ, lạ lắm lắm. Cứ khi nào cô sợ là tôi ngửi thấy ngay, và lúc lần đầu trông thấy tôi, cô đã bị sợ. Khi đó, cô không phải là địch. Không phải, không phải nữa. Nhưng cô vẫn sợ. Chỉ địch mới nên sợ thôi chứ. Rối ghê, rối ghê.
Và cô có mùi khác lạ.
Tôi đã thử giải thích cho Ông Chủ về cái mùi của cô, nhưng tôi bị thiếu từ. Ngôn ngữ con người cấp cho tôi không có từ nào tả được nó cả. Không có, không có đâu. Tôi chỉ biết cô có mùi thế nào trong đầu mình thôi. Tôi vẫn khẽ ư ử.
Kênh của Mật: Sao thế, Đại Ca?
Tôi không kể cho Mật. Tôi không chắc về Ellene Asanto và tôi không chắc phải kể cho Ông Chủ kiểu gì, và tôi đang cảm thấy tương tác thực giữa tôi và Mật đang bị mâu thuẫn với cách bọn tôi đáng lẽ phải tương tác với nhau. Chip phản hồi của tôi ghi nhận, Mức căng thẳng vượt quá ngưỡng tối ưu, và tôi được tiêm một liều, và rồi tôi khá lên, khá lên. Tôi bình tĩnh.
Ong đang báo cáo với tôi. Nãy giờ chị điều các thân xác bay quanh quanh, quanh quanh, bay theo vòng rộng quanh bọn tôi, nhưng hiện chị xác nhận rằng đằng trước có một cụm dân, đúng như Ông Chủ đã chỉ cho tôi xem trên ảnh vệ tinh.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn ở ngưỡng 99% Trữ lượng nọc ở ngưỡng 99% Yêu cầu cho phép tiến hành thám thính trước.
Tôi truy vấn sự mất toàn vẹn của Ong. Bọn tôi vẫn chưa gặp tên địch nào mà.
Kênh của Ong: (ảnh chim săn mồi) Tôi vẫn đang dạy cho dân bản địa biết màu đen và vàng đại diện cho nguy hiểm. (hài hước).
Tôi đôi khi chẳng hiểu nổi Ong. Tôi cho phép chị tiến hành thám thính trước.
Kênh của Mật: Có phải là do con người nữ mới không, Đại Ca?
Kênh của Rồng: Ông đã làm cô ta sợ quắn đít.
Kênh của tôi: Cô ấy không phải địch. Tôi không muốn cô ấy thấy sợ.
Tôi không kể với họ phần còn lại. Tôi không kể với họ rằng mặc dù Ellene Asanto sợ tôi, Ông Chủ lại sợ Ellene Asanto. Nó không thể hiện qua mặt ông ấy và không thể hiện qua cơ thể ông ấy, không đâu, không đâu, mà nó thể hiện qua mùi của ông ấy. Bởi vậy, đó trở thành bí mật, bí mật giữa tôi và Ông Chủ. Tôi chưa nói với Ông Chủ rằng mình biết. Đó là một bí mật chỉ tôi biết. Mình tôi, mình tôi thôi. Đáng lẽ tôi không được giữ bí mật với Ông Chủ (Chó Hư!). Nếu Ông Chủ hỏi thì tôi sẽ phải nói. Nhưng ông ấy sẽ không hỏi, và tôi biết ông ấy sẽ giận lắm lắm nếu biết được rằng tôi biết điều đó. Tôi không muốn Ông Chủ giận mình. Không muốn, không muốn đâu. Đấy là điều tệ nhất tôi có thể nghĩ đến. Chó Hư! chip phản hồi lại mắng, khiến tôi lại căng thẳng. Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ cần được tiêm thêm một liều, tiêm để duy trì hiệu suất tối ưu. Hart sẽ thấy tôi đã bị căng thẳng và cần tiêm nhiều nhiều, nhiều quá, nhiều quá. Anh sẽ muốn biết tại sao, và có thể tôi sẽ phải cho anh biết. Điều đó cũng lại khiến tôi căng thẳng, căng thẳng.
Kênh của Rồng: Sao vậy, Đại Ca? Ông lo rằng vì giờ đã có bạn mới, Ông Chủ sẽ không cần ông nữa à?
Tôi kệ Rồng. Đằng nào thì Rồng cũng sai, sai lắm lắm. Không có mối quan hệ nào như vậy tồn tại giữa con người nữ và Ông Chủ cả. Không đâu, không đâu. Tôi có thể ngửi thấy mùi này. Tôi có thể ngửi thấy rằng nó cũng không tồn tại giữa Ellene Asanto và Hart. Tôi có thể ngửi thấy Hart muốn nó tồn tại. Đây toàn là những điều tôi không muốn phải nói với Ông Chủ, Hart, hay bất cứ ai. Đây là những điều tôi nghĩ mình không cần hiểu. Chúng không giúp tôi phục vụ Ông Chủ. Không hề, không hề.
Kênh của Mật: Đừng lo, Đại Ca. Chúng ta chỉ ở đây để thực hiện phần việc của mình thôi. Cứ nhường những chuyện phức tạp cho con người. Nếu anh thấy rối, em sẽ giúp anh.
Điều đó khiến tôi bình tĩnh lại, và chip phản hồi ghi nhận mức căng thẳng đang lắng xuống trong tôi và khẽ giọng khen tôi là Chó Ngoan.
Tôi nói chuyện với Ông Chủ và báo cáo tiến trình của bọn tôi. Tôi nói chuyện với súng và hệ thống bên trong người mình và đảm bảo rằng chúng đang hoạt động ở ngưỡng chấp nhận được. Bọn tôi giờ đã đi quá khu ruộng, vào vùng rậm cây hơn. Đất đai ở đây bị xẻ nhiều, xẻ nhiều: những dải đất trống xen cùng những dải rừng, sau đó đến đất ruộng, và giờ lại đến đất hoang, với dây leo và bụi rậm ngày một dày đặc. Khi di chuyển bằng cả tay chân, Rồng và tôi gần như có thể vô hình băng qua miền đất tạp nham này. Chỉ mình tấm thân to lớn của Mật là chẳng ẩn đi đâu được, trừ những nơi cây cối mọc cao hơn nó.
Kênh của Ong: Giáp mặt cụm dân con người chưa được phân loại. (ảnh chụp nhiều nhiều người, lều, xe cộ).
Khi Ong cho các đơn vị của mình bay tản mát, hình ảnh chị truyền về sẽ bị nhiễu. Khó mà biết nổi đây là địch hay bạn. Tôi chia sẻ nó với Rồng và Mật và gửi cho Ông Chủ để đợi lệnh.
Kênh của Mật: Dân thường. Ta nên tránh họ.
Tôi bảo con bé bọn tôi được lệnh phải tiếp xúc với cụm dân con người. Bình thường, tiếp xúc nghĩa là tiêu diệt họ, nhưng đó là bởi tất cả những con người không phải bạn bọn tôi từng gặp tính đến nay đều là địch, là địch hết. Tôi thích thấy con người là bạn của mình. Nếu họ không phải bạn tôi thì tôi thích thấy họ là kẻ địch của mình. Tôi đã được thiết lập và huấn luyện kỹ lưỡng cho việc tiếp xúc với địch. Tất cả bọn tôi đều vậy, đều vậy mà. Khi con người không phải bạn mà cũng chẳng phải kẻ địch, tôi sẽ bị không thoải mái, bởi vì tôi không biết tiếp xúc tức là làm gì. Không biết, không biết đâu.
Kênh của Rồng: Ta nên tránh họ.
Tôi không biết liệu Rồng có thực sự nghĩ vậy không hay liệu cậu ta nói vậy vì biết làm thế là cãi lệnh, hay cậu ta chỉ đơn thuần lặp lại điều Mật đã nói. Thỉnh thoảng cậu ta vẫn làm thế. Công việc của Rồng là không bị nhìn thấy, và vô hiệu hóa một số tên địch cụ thể. Khi không có địch cụ thể để vô hiệu hóa, cậu ta không thích chiến đấu. Không hề, không hề thích. Rồng lười lắm lắm. Rồng Hư, tôi nghĩ thầm, nhưng tôi không thể nói vậy. Chỉ Ông Chủ hoặc chip phản hồi của Rồng mới có thể nói vậy. Tôi nói thì sẽ vô nghĩa.
Trước kìa, trước kìa. Cụm dân con người đang nằm ngay trước mặt bọn tôi. Tôi có thể ngửi thấy rõ bọn họ: mùi mồ hôi và mùi phân và mùi bệnh tật và mùi đông-con-người-tụ-sát-nhau chung chung. Tôi có thể thấy con người với đủ kích cỡ. Tôi không thấy vũ khí, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không phải địch. Phải là Ông Chủ, Ông Chủ cơ. Chỉ Ông Chủ mới biết liệu họ có phải là địch hay không.
Tôi gửi một truy vấn cho Ông Chủ vì bọn tôi đang tiến đến gần cụm dân, gần lắm lắm, và không có mệnh lệnh nào cả. Tôi không nhận được tín hiệu hồi đáp.
Tôi lại nhắn Ông Chủ. Không phản hồi. Không có, không có.
Ưửửử.
Tôi bảo những thành viên khác rằng mình đã mất liên lạc với Ông Chủ. Đây không phải lần đầu tiên, nhưng những lần khác đều không xảy ra khi bọn tôi sắp tiếp xúc với kẻ địch/kẻ không-phải-địch.
Kênh của Mật: Tạm ngưng tiến chăng?
Kênh của Rồng: Muộn rồi. Họ đã trông thấy Mật.
Tôi dừng lại. Chip phản hồi của tôi ghi nhận mức căng thẳng của tôi đã lại dâng cao và tôi nhận được một liều tiêm. Lần này, nó xem chừng chẳng có tác dụng gì cả. Không hề, không hề. Tôi có thể nghe thấy giọng con người la hét. Tôi có thể ngửi thấy nỗi sợ. Tôi có thể nhìn thấy vũ khí, nhưng không nhiều và không nguy hiểm đối với bọn tôi. Vũ khí không đồng nghĩa với việc họ là địch. Chỉ Ông Chủ mới biết liệu họ có phải là địch hay không. Nếu họ là địch, bọn tôi phải tiêu diệt họ. Nếu họ không phải địch...
Tôi không biết phải làm gì. Không biết, không biết đâu. Tôi không quen gặp gỡ kẻ không-phải-địch.
Kênh của Ong: Lệnh ra sao đây?
Kênh của Mật: Lệnh ra sao đây, Đại Ca?
Rồng im im, nhưng tôi biết cậu ta đang đợi.
Tôi lại nhắn Ông Chủ. Không phản hồi. Tôi nắm quyền chỉ huy. Quyết định thuộc về tôi.
Tôi quyết định rằng bọn tôi phải tiến hành tiếp xúc.