Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
6 - Đại ca

❊ ❊ ❊

Tên tôi là Đại Ca. Tôi đang rối lắm lắm và chẳng rõ, chẳng rõ gì cả.

Trên đường bọn tôi tiến về phía trại, Ong tụ thêm nhiều đơn vị của mình lại để ghi được rõ nét hơn những gì đang diễn ra. Bọn tôi cùng nhau đánh dấu các mối nguy. Có súng, có súng, nhưng ít lắm lắm, và lại còn mang mức nguy hiểm thấp nữa, ngay cả đối với Rồng. Ngoài ra, đằng nào cậu ta hiện cũng đang nấp kín. Tôi không ngửi thấy thuốc nổ hay chất độc hay mối nguy nào khác, mặc dù mùi hương hỗn hợp của nhiều nhiều con người tụ tập gần nhau khiến tôi khó biết chắc nổi.

Tiến lên, tiến lên. Tôi đang thận trọng tiến, tốc độ giữ đều. Địa hình nơi đây trống trải, cỏ cây đều đã bị nhổ bật hoặc xéo nát. Ở đây có nhiều lều, nhiều nhiều lắm, cả lớn cả nhỏ, bao quanh bởi nhiều nhiều con người. Chỗ lều có thể là nơi chứa vũ khí. Bọn tôi sẽ phải kiểm tra từng lều, từng lều một. Nếu bọn tôi tìm thấy vũ khí, liệu những con người này có biến thành địch không nhỉ? Hai điều đấy hẳn phải liên quan đến nhau, nhưng từng có những con người không mang vũ khí bị Ông Chủ gọi là địch rồi mà.

Tôi nghĩ nếu con người tấn công bọn tôi, họ sẽ là địch. Tôi nói cho những người khác biết điều này.

Kênh của Ong: Đồng ý.

Kênh của Rồng: Vắt óc mãi mới nghĩ ra đấy hả?

Kênh của Mật? Mật im im, thế nên tôi nhắc nó. Tôi là thủ lĩnh, nhưng tôi cảm thấy mình cần biết Mật nghĩ gì.

Kênh của Mật: Những con người này đang rất sợ ta.

Biết chứ, biết chứ. Tôi biết điều đó chứ. Không khí nồng nặc đủ loại mùi của họ, nhưng đậm nhất, đậm nhất nhất là mùi nỗi sợ hãi của họ. Những con người có súng đang chĩa chúng vào bọn tôi, nhưng chính bọn họ lại đang sợ nhất. Tôi bảo cặp Cần Cẩu của mình theo dõi họ để lát nữa chiến đấu đỡ phải mất thời gian.

Kênh của Mật: Khi con người bị hoảng sợ, họ sẽ trở nên manh động lắm. Dễ chừng họ sẽ còn tấn công ta đấy. Họ có trở thành địch chỉ vì thấy sợ không?

Kênh của tôi: Chỉ địch mới sợ chúng ta. Nếu họ sợ chúng ta, họ là địch, nhỉ? Tôi không định nêu ra điều ấy dưới dạng câu hỏi, nhưng nó lại hóa thành thế.

Kênh của Mật: Anh là thủ lĩnh của bọn em, Đại Ca, nhưng em khuyên rằng ta nên nói chuyện với những con người này. Nếu họ không phải là địch và ta chiến đấu với họ, Ông Chủ có thể sẽ giận đấy.

Chỉ mình ý nghĩ ấy thôi đã đủ để khiến câu Chó Hư! chợt lấp ló xuất hiện, và tôi lại bắt đầu ư ử rên. Bọn tôi nay đã tiến đến sát, sát sát nhóm con người. Nhiều con người đã chui vào lều, có khi là để lấy thêm súng. Một lượng còn đông hơn đang túm tụm thành một nhóm lớn giữa trại, bao gồm tất cả những con người nhỏ - trẻ con, cơ sở dữ liệu của tôi chỉnh lại. Tôi bắt đầu lên kế hoạch tấn công nhóm con người đông đúc này. Môi trường đa mục tiêu, cơ sở dữ liệu của tôi bảo.

Ong gửi cho tôi kế hoạch tấn công đề xuất. Chị sẽ thiết lập một vành đai xung quanh môi trường đa mục tiêu để duy trì tính đa mục tiêu của nó, và sẽ tiêu diệt bất cứ ai tìm cách chạy trốn. Chị đưa ra một số gợi ý về phương thức tấn công cũng như loại đạn Mật và tôi nên sử dụng, nhưng đó không phải chuyên môn của Ong.

Kênh của Rồng: Ông không cần tôi. Tôi đi ngủ đây.

Rồng Hư! Tôi bảo cậu ta rằng tôi sẽ mách Ông Chủ, nhưng Rồng không thèm quan tâm. Không hề, không hề. Tôi chẳng hiểu nổi Rồng nữa.

Tôi đứng thẳng trên hai chân. Mùi sợ hãi và mùi nước tiểu gia tăng. Tôi nhìn vào những nòng súng đang run bần bật. “Nằm xuống! Vứt súng ngay!” Tôi quát. Vừa nghe thấy giọng tôi, vốn được thiết kế để đạt đến những âm tần gây hoảng loạn cho con người, một số đã buông ngay súng. Nhiều con người gào thét với tôi, nhưng tôi không buồn nghe họ, và giọng của tôi dễ dàng át hết, át hết hết giọng bọn họ. “Nằm xuống! Bỏ súng xuống! Sấp xuống đất! Con người hư!”

Rồng đang hô hố cười tôi. Tôi ghét Rồng lắm lắm.

Kênh của Mật: Đại Ca, cho em thử được không? Em muốn tập nói chuyện với con người.

Tôi trao quyền cho con bé và nó ì ạch tiến tới trước, cũng đi trên hai chân. Mật to hơn tôi, hơn nhiều nhiều. Nó ôm khẩu Chú Voi Con trong một bên tay, và trên bàn tay nó đang vẩy với nhóm con người là những chiếc vuốt dư sức khiến bộ vuốt của tôi trông chỉ bé con con. Không khí ngày một đặc quánh nỗi sợ, và cái mùi đó khiến tâm trí tôi phần nào ngứa ngáy. Vì ngửi thấy được toàn bộ chỗ sợ hãi ấy, đầu tôi cứ thúc tôi làm chuyện này chuyện nọ, và nỗi sợ kia đang gào rống đòi tôi hành động. Bỏ mặc ngần ấy hãi sợ thật phí ghê, phí ghê.

“Hỡi con người xứ Campeche,” Mật thông báo. “Đừng hoảng sợ. Phiền các vị hạ vũ khí xuống và giữ thái độ hòa nhã, và các vị sẽ chẳng ai bị hại cả. Chúng tôi đến đây để khôi phục trật tự cho bang này sau cuộc nổi loạn của Anarchista. Chúng tôi không đến để hại các vị, trừ khi các vị tham gia nổi dậy vũ trang chống lại chính phủ Mexico.” Con bé nói điều đó bằng tiếng Tây Ban Nha và cung cấp cho tôi một bản dịch.

Giọng của Mật làm tôi ngạc nhiên. Tôi từng nghe Mật nói rồi: giọng nó cũng giống giọng tôi, có điều còn ghê hơn, hơn nữa nữa kia, một tiếng gầm gừ trầm để dọa địch sợ chết khiếp. Nhưng giờ đây, Mật lại có một giọng con người nữ, vang to mà vẫn nhẹ nhẹ, nhẹ nhẹ. Tôi cảm thấy mình trở nên bình tĩnh hơn chỉ nhờ nghe nó nói, mặc dù nó không nói chuyện với tôi.

Nhóm con người bị rối, rối lắm lắm, và vẫn còn sợ lắm lắm. Nhiều người vẫn la hét, nhưng ít hơn trước.

“Xin các vị hãy nghe,” Mật nài nỉ. “Chúng tôi không muốn làm hại các vị, nhưng chúng tôi được lệnh lùng sục khu vực này để truy tìm du kích Anarchista. Giờ chúng tôi sẽ khám xét trại của các vị để tìm kiếm bằng chứng về sự hiện diện của chúng. Nếu không chứa chấp chúng, các vị chẳng việc gì phải sợ cả.”

Kênh của tôi: Giọng đấy từ đâu ra thế?

Kênh của Mật: Em đã tải về một bộ giọng thay thế. Em cứ ngóng mãi cơ hội dùng thử nó.

Kênh của tôi: Anh là thủ lĩnh. Tại sao Hart lại cấp nó cho em chứ không phải cho anh. Có phải vì em nói năng giỏi hơn không? Tôi sẵn lòng thừa nhận mình không giỏi sử dụng lời lẽ của con người. Không giỏi, không giỏi đâu.

Kênh của Mật im im, và tôi sực nảy ra một ý và nói, Hart không cấp nó cho em, Ông Chủ không cấp nó cho em. Em tự cấp nó cho mình. Tôi chẳng hiểu nổi con bé làm điều ấy kiểu gì, hoặc tại sao nó lại làm vậy. Sốc quá, sốc quá. Tôi biết Ông Chủ sẽ không vui, không vui đâu (Ư ử). Tôi thấy nể phục. Nể quá, nể quá.

Vẫn còn một con người đang la hét, và ông ta la hét với những con người khác chứ không phải bọn tôi. Ông ta mặc quần áo kiểu khác, trông sẫm hơn dưới lớp bụi. Cơ sở dữ liệu của tôi chợt nói chen một từ: Linh mục. Tôi không biết Linh mục là gì. Đầu tôi chẳng chứa gì liên quan đến từ đấy. Không có, không có gì hết.

Con người Linh mục quay sang bọn tôi. “Xin chúng mày đấy, ở đây không có phiến quân đâu. Những người này chỉ đói thôi; họ đã mất sạch nhà cửa rồi. Xin đừng làm hại họ.” Ông ta nói tiếng Tây Ban Nha, và Mật dịch lại cho tôi.

Mật bảo họ hạ vũ khí xuống, và nói bọn tôi sẽ đi khám xét. Con người Linh mục đang đứng sát trong tầm vuốt của nó. Ông ta sợ lắm lắm.

“Hãy tụ toàn bộ người của ông vào giữa trại,” Mật hướng dẫn. “Sẽ không ai bị làm sao đâu.”

Việc ấy diễn ra chậm chậm, chậm ghê, chậm ghê cơ, và nhóm con người liên tục đi qua đi lại, la hét, khóc lóc, khiếp đảm. Một lần, có một con người trẻ con chạy đến chỗ tôi, chĩa tay vào tôi, và miệng nó tạo ra những âm thanh the thé, nhỏ nhỏ. Nó muốn tôi nghĩ rằng tôi đang bị tấn công. “Chíu! Chíu!” nó hét lên. Tôi hiểu ra: trò chơi, là trò chơi, đây là một trò chơi đấy. Tôi thích chơi lắm lắm.

Tôi hất ngã con người nhỏ và gầm gừ với nó, hưởng ứng trò chơi. Hàng loạt tiếng ồn và tiếng la và tiếng gào thét vang lên. Trong thoáng chốc, tôi bị một phần nào đó bên trong mình mắng là Chó Hư! một phần không phải chip phản hồi, và tôi chẳng hiểu tại sao cả.

Con người trẻ con được tóm lại và đưa về giữa trại. Con người Linh mục đứng tách khỏi những con người khác.

Tôi bảo Ong tiến hành khám xét. Các đơn vị của chị tỏa ra khắp trại và bắt đầu kiểm tra mấy gian lều. Nếu tách lẻ, mọi đơn vị đều ngốc, ngốc ngốc lắm, nhưng chúng sở hữu các giác quan nhạy bén, và phần còn lại của Ong có thể xâu chuỗi những phát hiện của chúng, từ đó cắt cử các nhóm đơn vị lưu động đi điều tra bất cứ thứ gì đáng ngờ. Vai trò tác chiến Ong đảm nhiệm không bao gồm hoạt động này: chị đã tự thiết kế hành vi ấy dựa trên chương trình hướng dẫn của mình. Cũng giống hoa thôi, chị nói.

Đôi khi tôi chẳng hiểu nổi Ong.

Thế rồi hệ thống liên lạc được khôi phục, khôi phục rồi, và Ông Chủ quát tháo bảo tôi báo cáo. Ông ấy nghe giận dữ tới mức tôi thoáng đờ cả ra. Chó Hư! tông giọng của ông ấy mắng tôi. Chó Hư! Chó Hư! chip phản hồi của tôi hùa theo.

Tôi tóm tắt tình hình cho ông ấy. Tôi báo với ông ấy rằng bọn tôi đã gặp con người nhưng họ không phải địch và không chiến đấu với bọn tôi. Ông ấy đang nhận hình ảnh từ máy quay của tôi và từ Ong. Giờ đây, khi báo cáo với ông ấy, tôi trở nên lo, lo lắm lắm, lo là mình đã không làm tốt việc. Tôi là thủ lĩnh. Trách nhiệm của tôi là phải làm điều đúng đắn khi Ông Chủ vắng mặt.

Một tràng tín hiệu hồi đáp ngắn truyền đến từ Ông Chủ, và sau đó tôi lại mất kết nối. Điều này làm tôi căng thắng, căng thẳng nhiều. Tôi cũng nhẹ cả lòng, bởi thế tức là bây giờ Ông Chủ không quát mắng tôi, dù rằng về sau, ông ấy kiểu gì cũng sẽ làm vậy.

Mật nãy giờ chỉ ngồi, đợi Ong xong việc, nhưng con bé giờ đã vươn mình đứng cao hết cỡ. “Nghe tôi này!” nó nói với họ, vẫn bằng giọng bình tĩnh nhưng to vang. “Các vị phải lập tức rời khỏi đây. Đừng mang theo gì hết, chỉ đi thôi. Mọi người đi ngay đi!” Thế rồi nó nhìn vào con người Linh mục và nói, “Ông phải dẫn bọn họ rời xa nơi đây. Sắp có chuyện chẳng lành rồi.”

Tôi hỏi: Chuyện chẳng lành nào?

Kênh của Mật: Đây không phải là địch.

Kênh của tôi: Họ không phải là địch.

Kênh của Mật: Nhỡ Ông Chủ bảo ta họ là địch thì sao?

Kênh của tôi: Anh không hiểu. Họ không phải là địch. Không mà, không mà. Một phần trong tôi có hiểu, nhưng nhiều phần trong tôi thấy rối lắm lắm.

Kênh của Mật: Nhỡ anh và Ông Chủ không nhất trí về việc họ có phải là địch không thì sao?

Tôi co rúm người lại trước ý nghĩ đó. Chó Hư! Mật không cần tôi trả lời. Con bé biết bọn tôi không thể cãi lệnh Ông Chủ. Không thể, không thể đâu. Bọn tôi đã được cài một hệ thống thứ bậc với Ông Chủ đứng đầu. Tôi thậm chí còn không thích nghĩ về điều ấy.

Đúng lúc đó, giữa khi bị mất liên lạc, tôi nhận ra mình có thể nghĩ về điều ấy, cho dù nó khiến tôi thấy khổ sở lắm lắm. Tôi chẳng biết phải làm gì với thông tin này cả.

Nhóm con người đang bỏ chạy. Con người Linh mục đang la lét với họ. Họ đang bế đám con người con lên và rời trại, nhưng vẫn còn một lượng lớn bị bỏ lại đằng sau. Có nhiều nhiều con người, nhiều lắm lắm. Đây vẫn là một môi trường đa mục tiêu.

Thế rồi có xe đến; lại thêm nhiều con người nữa. Xuôi dưới mạn đường bên kia trại, tôi trông thấy xe dân sự. Chúng chở theo hàng loạt con người. Con người ngồi trong. Con người bám bên ngoài. Những con người mang súng.

Kênh của Mật: Địch đến rồi kìa, Đại Ca ơi.

Tôi chợt vui hẳn lên. Tôi di chuyển bằng cả tay chân, tính toán vị trí ẩn nấp. Ong tập hợp các đơn vị của mình lại. Rồng thức dậy và trườn vào một hàng cây, nơi tầm ngắm không bị cản trở.

Tất cả những con người không-phải-địch vẫn đang chạy, đang chạy. Một số người sẽ vẫn gây cản trở. Chỗ xe đang tiến đến nhanh, nhanh lắm lắm. Kẻ địch đã bắt đầu khai hỏa. Tuy nhiên, chúng chỉ bắn trúng những con người khác: chúng không thể ngắm chính xác ở cự ly ấy trong lúc đang di chuyển.

Khẩu Chú Voi Con của Mật khiến xe dẫn đầu nổ tung. Con bé đang xộc qua nhóm không-phải-địch, và tôi bảo con bé rằng nó nên lui ra sau họ, lui lại và dùng họ làm lá chắn.

Kênh của Mật: Em cần để dân thường đứng sau mình thì mới bắn chuẩn được.

Mật có thể dễ dàng bắn vọt qua đầu nhóm con người, nhưng tôi để nó tùy ý hành động vì tôi biết nó thông minh hơn tôi.

Rồng đang bắn. Phần nhắm mục tiêu trong não cậu ta đang quyết định ai là thủ lĩnh phe địch, và mỗi tên đều bị cậu ta giết bằng một phát đạn. Đôi khi cậu ta giết tài xế. Pằng! cậu ta truyền tin. Đã chốt mục tiêu. Pằng!

Ong đang tấn công. Chị báo cáo mức tổn thất và trữ lượng nọc của mình cho tôi. Chị đang sử dụng loại nọc gây tử vong nhanh, bởi vì những kẻ địch này được vũ trang tốt hơn so với những kẻ bọn tôi từng giao chiến cùng khác. Tất cả lũ địch ấy đều có súng.

Giờ lại có thêm những con người khác xuất hiện: là bạn, bạn đấy. Đây là bạn của bọn tôi. Họ mặc đồng phục Redmark. Họ đến không đông và không tham gia chiến đấu, chỉ đứng nhìn bọn tôi tiêu diệt địch, toàn bộ lực lượng địch.

Lúc này, những con người không-phải-địch đã chạy đi gần hết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026