Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
33 - Đại ca

❊ ❊ ❊

Hôm nay Thảo Cầm Viên cứ khác khác, khác khác. Tôi tưởng mình đã hiểu rõ nó rồi cơ, nhưng đã có gì đấy thay đổi. Tôi ra ngoài, tôi nghe, tôi ngửi, tôi nhìn, và một khác biệt lớn lớn, không hình không dạng, đã bao trùm lên nó.

Tôi gọi bầy của mình đến. Có đứa đến, có đứa không. Sao lại không nhỉ? Những đứa đã đến không biết, không ai biết hết. Tôi mở kênh, nối liên lạc với Max. Nó cũng đang cảm thấy như tôi, mặc dù nó không bị mất dấu nhiều đứa trong bầy. Tôi không cho nó biết về tình hình của mình. Làm vậy khác nào mời nó thử lấn địa bàn.

Mật sẽ quân sư cho tôi như thế nào đây? Con bé hiện đang ở trong tòa nhà khoa học của mình, tít tận đầu bên kia thành phố, và tôi muốn mở một kênh liên lạc với nó. Nhưng tôi bị ngại, ngại rằng nó sẽ nghĩ tôi là kẻ ngốc. Tôi thử tạo ra một Mật mới, một Mật trong đầu mình, và con bé Mật đấy bảo tôi rằng: nhóm đã đến và nhóm không đến có bám theo quy luật nào không?

Tôi ra lệnh cho cơ sở dữ liệu của mình lập bảng, tìm kiếm các điểm giống nhau. Tôi ngay lập tức nhìn ra quy luật. Tất cả những đứa tôi không xác định được vị trí đều từng là Sinh Dạng của Redmark.

Có chuyện, có chuyện rồi. Một chuyện gì đó tệ lắm lắm đã xảy ra. Tôi nhắn cho Mật, báo cáo lại tình hình. Tôi nghĩ về cái con người kia, người từng là Ellene Asanto, là Maria Hellene, nhưng cũng không phải là cả hai, và có khi còn không phải là con người. Cô ta đã giấu tôi điều gì thế nhỉ? Tôi có nên thử liên lạc với cô ta không?

Cuối cùng, tôi quyết định rằng mình không tin tưởng cô ta. Không đâu, không đâu. Ở đây, tôi là thủ lĩnh. Đây là vấn đề tôi phải giải quyết.

Tôi đi lùng tìm bầy mình, tìm những đứa bị mất tích.

Có khi tôi đã biết luôn rồi, biết từ trước khi tôi thực sự biết cơ. Đường phố trong lãnh thổ của tôi im im, vắng vắng, nhưng trong đầu tôi có một giọng nói, có một bóng hình, và có cả một cái mùi nữa. Một cái mùi từ xưa xưa, và từ hồi còn ở nơi khác. Lúc mới ra ngoài, tôi đi nhanh lắm, tự tin lắm, nhưng bây giờ, tôi lại đang rón rén băng qua những con đường trong chính địa bàn của mình. Tôi bị sợ: một nỗi sợ hãi mà tôi không ngửi thấy nổi.

Tôi nối liên lạc với Mật.

Kênh của Mật: Sao vậy, Đại Ca?

Kênh của tôi: Ông ấy đang ở đây.

Kênh của Mật: Em hiểu.

Không cần nói tên. Không cần, không cần đâu.

Kênh của tôi: Anh nghĩ ông ấy sẽ giận anh.

Kênh của Mật: ...

Kênh của tôi: Anh sợ lắm.

Chỉ với Mật, tôi mới dám thừa nhận điều này.

Kênh của Mật: Em hiểu mà. Em đang đến đây.

Kênh của tôi: Đừng.

Và rồi tôi bị mất kết nối với Mật. Một kênh liên lạc mới mở ra, bắt tôi phải chú ý.

Chào mày, Đại Ca, nội dung của nó là thế. Qua đây chào hỏi nhau phát xem nào. Ta có nhiều chuyện để nói lắm đấy.

Sau đó đến tọa độ. Tôi đang ở gần sẵn luôn rồi. Biết đâu mũi tôi đã ngửi thấy mùi ông ấy, chỉ có điều tôi chưa thực sự nhận ra nó. Tôi nhắn cho bầy của mình, bảo chúng chuyển lời cho những đứa chưa kích hoạt lại được hệ thống liên lạc. Tôi nói cho chúng biết bọn tôi sẽ tập trung ở đâu.

Kênh của tôi: Tôi đang đến đây.

Cơ thể tôi ngập tràn sợ hãi, ngập tràn dằn vặt, và ngập tràn xấu hổ. Ông ấy sẽ giận tôi, và ông ấy làm thế chẳng sai đâu. Tôi từng hư, từng là Chó Hư mà.

Vì nay đã có một đích đến cụ thể, tôi băng qua các con phố nhanh hơn, nhưng tôi không muốn làm vậy. Tôi không muốn đi. Không muốn, không muốn đâu. Nhưng ông ấy đã gọi tôi rồi, và tôi còn lựa chọn nào nữa đây?

Ở trước, ở trước kìa. Tôi có thể ngửi thấy chúng ở đằng trước, ngửi thấy bầy của tôi, tất cả đều tập trung lại một chỗ. Khi chỉ có một mình với nhau, bọn tôi không bao giờ cần phải làm thế cả. Nhưng ông ấy không có thiết bị cấy như bọn tôi. Ông ấy có thể nói và nghe, nhưng ông ấy không ở trong Bầy. Ông ấy không phải thành viên nhóm bọn tôi.

Và tôi bước vào nơi có đám chó. Chúng dàn khắp các con phố, đứa ngồi, đứa nằm, đứa đang kêu ư ử, cả trên mặt đất lẫn trên các dãy hộp bê tông chất thành nhà của bọn tôi trong Thảo Cầm Viên. Và ở cuối phố, ngồi bên trong một chiếc hộp với mặt trước mở toang, chính là ông ấy. Đó là một con người, chỉ một con người trọc đầu mặc quần áo sẫm màu mà thôi, nhưng khi thấy ông ấy, tôi đờ hẳn đi.

Tên ông ấy là Jonas Murray. Hart từng gọi ông ấy là Mèo Rừng miền Campeche, nhưng đối với tôi, ông ấy luôn là Ông Chủ.

Muốn đấu, muốn chiến đấu. Muốn chạy, muốn bỏ chạy. Hệ thống của tôi cảnh báo mức độ căng thẳng đã tăng vọt. Ưửửửửử. Đã lâu lắm rồi tôi mới rên như vậy.

Những con chó khác ở đó đi đi lại lại, vòng quanh, vòng quanh, nhìn về phía tôi đợi chỉ đạo. Chúng sợ Ông Chủ, tất cả đều sợ, kể cả những đứa chưa từng do ông ấy làm chủ. Nhưng chúng biết tôi là thủ lĩnh. Chúng muốn xem tôi sẽ làm gì.

Vì vậy, tôi chậm rãi tiến về phía Ông Chủ, cố gắng ngẩng cao đầu, cố gắng không để cảm giác do dự và nỗi sợ làm thay đổi tư thế người, thay đổi dáng đi.

Ông Chủ ngả người lại, quan sát tôi. Ông ấy trông gầy gầy, gầy hơn trước. Đặt ngang trên hai gối của ông ấy là một khẩu súng, và cơ sở dữ liệu của tôi xác định nó là súng trường mẫu mới - đủ để giết tôi hoặc bất kỳ ai trong đám bọn tôi, nhưng không giết được nhiều đứa đâu. Thứ mấy đứa khác sợ không phải khẩu súng.

Tôi mở kênh liên lạc ra, mở kênh để nhận báo cáo: hàng tràng thông tin truyền về, loạn loạn, rối rối. Vừa đến chỗ Ông Chủ, tôi vừa cố sắp xếp mớ dữ liệu. Ông ấy có một món vũ khí gây đau tai, đau lắm lắm: ông ấy gọi nó là “còi luyện chó”. Ông ấy có thẩm quyền: danh tính của ông ấy được ghi vào hệ thống thứ bậc của nhiều đứa trong đám bọn tôi - ông ấy là con người bọn tôi phải tuân lệnh. Chắc một phần ba số chó ở đây sẽ phải nghe lệnh ông ấy đấy. Chúng cũng sẽ nghe cả lệnh từ tôi nữa, vì tôi là thủ lĩnh. Tôi nằm giữa chúng và Ông Chủ. Hệ thống thứ bậc là một chuỗi chỉ huy.

Và bây giờ, tôi đã đến ngay trước Ông Chủ, và tôi cố gắng nhìn vào mắt ông ấy. Phải cố lắm, cố lắm lắm.

“Xin chào, Đại Ca,” ông ấy tươi cười nói với tôi. “Dạo này thế nào? Mày vẫn là Chó Ngoan đấy chứ? Mày vẫn là chó tao, đúng không?”

Trông ông ấy không có vẻ tức giận, nhưng tôi vẫn đợi cơn giận của ông ấy. Tôi vẫn nhớ nó luôn đột ngột đến, luôn gay gắt.

“Sao ông lại đến đây?” Tôi hỏi ông ấy. Tôi muốn dùng giọng chiến, nhưng thay vào đó, một giọng khác vang ra. Là giọng hiền, là cái giọng hiền đấy. Nghe cái giọng đó, tôi thấy mình như bị yếu, yếu yếu.

“Tao còn đi đâu được nữa nào?” Ông Chủ khua tay, bao trọn cả thế giới. “Nói ra mày đừng sốc nhé, nhưng chỉ cần dính đến tội ác chiến tranh thôi, dẫu rằng chỉ dừng ở mức cáo buộc suông, thì triển vọng sự nghiệp sẽ đi đời nhà ma ngay. Redmark xuống lỗ rồi, và hiện thời, chẳng mấy ai còn cần đến mớ tài nghệ của tao nữa. Thế giới vẫn đang loay hoay tính xem nên làm gì với mày và đồng loại mày. Tao biết thừa người ta sẽ chốt thế nào ấy chứ, nhưng trước khi bọn họ ngộ ra câu trả lời tất yếu, đám lậm chủ nghĩa tự do đầy thiện chí kia sẽ vẫn phải xoen xoét cái mồm đã.”

“Câu trả lời nào?” Tôi hỏi ông ấy.

Ông ấy chống súng đứng dậy và bước về phía tôi, chân đi khập khiễng, khập khiễng. “Là mày chỉ có đúng một công dụng thôi, Đại Ca ạ. Mày và đồng loại của mày được tạo ra để chiến đấu. Chẳng còn con thú săn mồi nào đe dọa nổi loài người nữa, chính thế nên bọn tao mới chế ra chúng mày.”

Trong khi ông ấy lại gần, tâm trí tôi hầu như chỉ muốn tôi lùi lại. Một phần trong tôi muốn gầm gừ, muốn nhe nanh, thậm chí còn muốn cắn, muốn cắn. Nhưng tôi không làm gì cả, chỉ giữ yên mình, yên yên, yên yên, cho đến khi ông ấy đứng ngay trước mặt tôi.

“Vẫn còn địch đấy, Đại Ca,” ông ấy nhẹ nhàng bảo tôi. “Kẻ địch của tao, cái bè lũ nhất mực tin rằng đáng lẽ tao cần lên ghế điện vì chuyện ở Campeche mới phải đạo - đã kiếm được phán quyết không đủ chứng cớ rồi mà trên đời vẫn có kẻ chưa thấy hả dạ.”

Với vẻ mặt nhăn nhó, ông ấy dựa vào khẩu súng, rướn tới trước và xoa đầu tôi, nhìn vào mắt tôi.

“Nhưng đó là nhờ công của mày mà, đúng không nào? Mày thừa biết mình đã làm gì rồi đấy.”

Và tôi lại thấy xấu hổ, thấy dằn vặt, và tôi quay đi, nhưng ông ấy kéo tai tôi, kéo mãi, kéo mãi, kéo đến khi tôi một lần nữa mặt đối mặt với ông ấy.

“Mày đang nghĩ về Retorna, phải không cu?”

Tôi khổ sở gật đầu.

“Tao còn biết nói gì đây? Mày đã bị loại ra ngoài cuộc chơi, Đại Ca ạ. Cái trò Hart làm đã khiến mày bị mất liên lạc với bọn tao. Nếu không vì thế thì trong trận đấy, mày đã chẳng tham chiến ở phe kia rồi, và bọn tao đã chẳng vấp phải trục trặc nào. Nhưng chuyện đó không quan trọng. Mày nghe thủng chưa, cu? Chúng nó đã tìm cách diệt tao bằng vụ Retorna - bằng lời khai của thằng linh mục và con mụ bác sĩ và mấy đứa khác nữa, nhưng không ăn thua. Chúng không leo được đến cấp đủ cao. Và thế là chúng nó tìm cách dùng mày để diệt tao.”

Ông ấy đứng thẳng dậy. Quần áo ông ấy rách nát và bẩn thỉu, và tôi có thể ngửi thấy rằng ông ấy đã mặc chúng suốt nhiều ngày liền. Cơ sở dữ liệu của tôi đề xuất rằng ông ấy đi khập khiễng do bị đạn bắn trúng chân, và đó là một vết thương cũ. Ông Chủ nay đã tàn tạ hơn rồi, cũng như tôi, như tôi thôi.

“Tao đã đọc lời khai của mày, hoặc cái mớ chúng đã lừa cho mày nói,” Ông Chủ nói với tôi. “Nhưng vụ đó đã được bọn tao xử ngon lành cành đào. Tao với luật sư của mình đã bảo rằng, chà, chó thì viết lời khai thế quái nào được. Nó là một công cụ, một vũ khí, nó sẽ nói bất cứ điều gì người ta muốn nó nói. Rốt cuộc, chính tao là người đã để mày được đi hầu tòa đấy, Đại Ca ạ. Luật sư của tao không đồng tình, nhưng mụ ta đâu biết mày rõ bằng tao. Tao biết mày sẽ chẳng đời nào phản tao cả, cu ạ. Tao biết mày là chó nhà tao mà.”

Ông Chủ không giận tôi. Thật là khó tin, khó tin quá. Ký ức trong đầu tôi hầu như chỉ toàn là cảnh ông ấy giận Hart, giận những người lính con người, giận tôi, giận ai đó. Nhưng nay, tại đây, ông ấy lại đang bị thương, có mỗi một mình, và ông ấy không hề tức giận. Ông Chủ đang hài lòng với tôi.

Chó Ngoan. Là chip phản hồi, chính là chip phản hồi của tôi đấy. Nó đã im lặng bao lâu nay, lâu lắm lắm rồi, nhưng giờ đây, nó đã nhận được một tín hiệu rõ ràng từ Ông Chủ. Chó Ngoan, nó khen.

“Ở đây mày làm ăn khá lắm, Đại Ca ạ,” ông ấy khen tôi. Chó Ngoan. “Mày đã chiêu mộ được nguyên một đám đệ lớn. Mày là chó tao, và chúng là chó của mày. Thiết bị cấy của chúng nó hỏng nặng quá rồi, thế nên tao chẳng làm được gì nhiều với chúng cả, nhưng tao không cần phải làm vậy đâu, nhỉ? Tao đã có mày rồi còn gì.”

Ông ấy khập khiễng trở lại chỗ ngồi của mình, và tôi lũn cũn bước theo bên cạnh, rồi tôi ngồi xuống, ngồi trên nền đất, ngay dưới chân ông ấy.

“Tuy nhiên, tao cần mày làm giúp tao một chuyện,” Ông Chủ nói. “Mày có sẵn sàng thực hiện vài ba nhiệm vụ không, Đại Ca? Tao đã thăm dò tình hình tại Thảo Cầm Viên. Mày thâu tóm được ngần ấy là giỏi rồi,” Chó Ngoan, “nhưng hãy còn rất nhiều việc phải làm. Mày cần dốc toàn lực ra tấn công lũ chó khác, biến chúng thành chó của mày. Bởi vì tao đã lên kế hoạch hết rồi, Đại Ca ạ. Ý tao là, thỉnh thoảng cho một nhúm chúng mày đi làm bốc vác trong nhà kho với đóng vai chó cảnh quá khổ cho bọn trọc phú thì nghĩa lý gì cơ chứ? Thế mà cũng gọi là tận dụng chúng mày hả? Ba cái chuyện chúng mày cần có tự do với có quyền được phun ra tại ICC toàn nhăng nhít hết cả thôi. Được nếm mùi tự do có thấy thích không, Đại Ca? Cái quyền được sống kia có khiến cho mày thấy mãn nguyện với đời không?”

Tôi ư ử rên, không biết trả lời sao. Ông ấy coi như vậy là đồng tình với ông ấy.

“Vả lại, đám cư dân thánh thiện của thành phố này, hay bất kỳ thành phố nào, cũng nào muốn sống chung đụng với chúng mày? Họ muốn chúng mày chui vào một chỗ tiện bề bắt đi làm những chuyện không đâu, đồng thời cũng tiện để mắt canh chừng nữa, nhưng họ căm ghét chúng mày, Đại Ca ạ. Họ căm ghét chúng mày chính vì cái sự tự do mà họ đã trao cho chúng mày. Họ căm ghét chúng mày vì họ chẳng biết giờ đây, khi đã tự do tự tại, chúng mày sẽ làm gì với sự tự do ấy. Chúa ơi, nhỡ chúng mày lên cơn cuồng sát thì sao? Nếu tối nay chúng mày nhất loạt xộc vào thành phố và bắt đầu giơ nanh giơ vuốt cấu xé họng thiên hạ, mày nghĩ chúng mày sẽ giết được bao nhiêu?” Mắt ông ấy mở lớn hẳn ra khi tưởng tượng về cảnh đó. “Bọn họ biết thế này thật trái khoáy, Đại Ca, và cả mày cũng biết thế này là trái khoáy nốt. Bởi lẽ vốn dĩ, mày không sinh ra để được tự do; vốn dĩ, mày sinh ra là để làm việc cho tao. Đó là lý do người ta chế tạo ra mày. Đó là lẽ sống của mày. Và mày nhớ nó, phải không nào? Mày nhớ cảnh có người cho mình biết đâu là đúng và đâu là sai. Nếu không nhớ thì nói tao nghe xem.”

Và tất nhiên, ông ấy nói đúng. Kể từ hồi bọn tôi bị mất liên lạc ở Campeche, kể từ hồi tôi phải trở thành thủ lĩnh mà không có thủ lĩnh riêng để bản thân còn tuân lệnh, đầu tôi cứ bị trống trống, trống trống. Đã bao giờ tôi muốn có quyền lựa chọn đâu. Lựa chọn khó lắm. Lựa chọn có thể bị sai.

Nhưng nếu tôi có Ông Chủ, thì cách duy nhất tôi có thể sai là không vâng lời Ông Chủ.

“Thu phục hết chúng nó đi, Đại Ca,” Ông Chủ nói với tôi. “Thống nhất tất cả chúng nó lại dưới một ngọn cờ chung đi. Vì tao vẫn còn mối quen đấy.” Ông ấy siết tay lại, và phần nào cơn giận ngày xưa đã lại trồi lên, nhưng không sao, không sao cả, vì cơn giận đó không nhắm vào tôi. “Thiên hạ tưởng tao đã rồi đời, nhưng tao chỉ cần rung đùi ngồi im ở đây thôi, và thế giới sẽ vẫn phải đến lạy lục tao, bởi vì tao nắm trong tay nguyên một binh đoàn. Chẳng bao lâu nữa, tất thảy cái đám tập đoàn, băng đảng, chính phủ kia rồi sẽ nhớ ra nguyên nhân chúng mày chào đời. Cứ chờ mà xem, khi cuộc chiến tiếp theo bùng nổ ở một đất nước khỉ ho cò gáy chết giẫm nào đó, họ sẽ lại viện cầu các Sinh Dạng ngay thôi. Và chúng ta sẽ sẵn sàng đón đợi bọn họ, cu nhỉ? Chúng ta sẽ thỏa sức thét giá.”

Tay ông ấy đặt lên đầu tôi. Đã ghê, đã ghê. Chó Ngoan, chip phản hồi của tôi khen. Và tôi là một Chú Chó Ngoan, là Chó Ngoan thật đấy, bởi vì tôi đã lại có một Ông Chủ rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026