"Cây Tâm" Y Lan Đạt Nhĩ, chỉ riêng cái tên này thôi cũng đủ để uy tín trong rừng rậm đạt đến mức phải dành cho ông sự kính trọng tuyệt đối.
Dù nhóm đức lôi (druid) này và Y Lan Đạt Nhĩ không mấy hòa hợp, họ vẫn lặng lẽ im bặt, còn thủ lĩnh bán nhân mã thì cùng đám thuộc hạ phía sau đồng loạt cúi đầu.
"Cổ Đức Á Khắc đâu? Nó vẫn chưa tới sao?"
Y Lan Đạt Nhĩ như không nhìn thấy vẻ bất mãn trên gương mặt đức lôi Đới Lý Khắc, trực tiếp lên tiếng hỏi.
"Độc giác thú đã chạy đến phía trước cùng với thụ nhân rồi, nhưng ngài biết đấy, mùa này độc giác thú mẹ phần lớn đang chăm sóc con nhỏ, chiến lực sẽ giảm đi không ít." Thủ lĩnh bán nhân mã đáp.
Y Lan Đạt Nhĩ quay sang Đới Lý Khắc, giọng trầm xuống: "Đới Lý Khắc, ta nghĩ ngài biết rõ tình thế này nghiêm trọng đến mức nào."
"Phải, Y Lan Đạt Nhĩ, vì thế nên ta mới tới, còn mang theo cả những cộng sự của mình." Giọng Đới Lý Khắc dịu đi đôi chút, nhưng ngay sau đó lại nghiêm nghị: "Nhưng nếu chúng ta không thể ngăn chặn sự lan rộng của vùng đất cháy xém, thì trách nhiệm này..."
"Ta sẽ tự mình gánh vác." Trong giọng nói của Y Lan Đạt Nhĩ không hề lộ ra chút hoảng loạn nào.
Đới Lý Khắc nhìn sâu vào mắt ông, cuối cùng cũng cúi đầu, hơn mười đức lôi phía sau cũng làm theo: "Sẵn lòng nghe theo sự chỉ huy của ngài."
Y Lan Đạt Nhĩ đứng thẳng trên lưng con hươu đực, trong lòng cảm thán việc Nặc Lạp đã gắn kết các con dân của tự nhiên lại với nhau, ít nhất là họ sẽ không đấu đá lẫn nhau như lũ nhân loại vào lúc này — ít nhất là trong nhận thức của ông là vậy.
Ông gật đầu nhẹ với Đới Lý Khắc: "Tộc nhân của ta, Tùng Diệp quân đoàn đã đến phía trước rồi. Đới Lý Khắc, ta cần ngài giúp ta điều tra xem rốt cuộc những sinh vật nào sẽ xuất hiện từ vùng đất cháy xém, số lượng của chúng là bao nhiêu, điều này quyết định cách bố trí phòng tuyến của chúng ta."
"Không vấn đề gì." Đới Lý Khắc ra hiệu cho vị đức lôi vừa truyền tin bằng chim ưng, người kia lập tức vung tay, con chim ưng đang đậu trên cánh tay liền vỗ cánh bay vút đi xa.
Dù đã nhận lời, Đới Lý Khắc vẫn nói thêm: "Y Lan Đạt Nhĩ, chúng ta đều rất quen thuộc với Hắc Sâm Lâm. Nói thật, ngoài mấy loại thực vật bị ma hóa đáng sợ ra, thì những ma thú khác... ta nghĩ chẳng có gì đáng ngại cả, đúng không?"
Nhưng ông vừa dứt lời, đã thấy Y Lan Đạt Nhĩ nhíu mày: "Hắc Sâm Lâm? Không, kẻ địch của chúng ta không nhất..."
"...Định là đến từ Hắc Sâm Lâm sao?!"
Giọng nói trầm ổn của vị trưởng lão tinh linh chỉ mới nói được nửa câu, nửa câu sau lại vang lên bằng một tông giọng kêu oai oái từ trên đỉnh đầu họ, từ xa tới gần, sau đó là một tiếng "bịch", một tinh linh tóc bạc rơi thẳng xuống đám cỏ giữa con hươu đực và con gấu khổng lồ, ngã đau điếng.
Lạp Tư vừa xoa mông vừa run rẩy. Vừa nãy cậu nghe Tây Lý Nhĩ phân tích về thành phần kẻ địch nên hoảng quá, vô tình rơi xuống. Ai mà ngờ lại rơi ngay trước mặt con gấu hung thần ác sát kia, khiến cậu cứng đờ cả người. Một vật gì đó ướt át bỗng liếm qua má khiến cậu run bắn lên, quay đầu lại mới phát hiện kẻ liếm mình chính là con hươu khổng lồ mà Y Lan Đạt Nhĩ đang cưỡi.
"Trưởng, trưởng lão, con chỉ là, đi ngang qua, đi ngang qua thôi..."
Lạp Tư mặt mày co rút nói với Y Lan Đạt Nhĩ, tay chân luống cuống bò dậy, định bụng chuồn thẳng — trưởng lão vốn không phải nhân vật cậu có thể gặp thường ngày, chưa kể đây còn là cuộc đối thoại trực tiếp giữa trưởng lão và đức lôi, hoàn toàn không phải nơi cậu có thể chen mồm vào.
Nhưng giọng nói của Y Lan Đạt Nhĩ lập tức vang lên: "Đứng lại."
Lạp Tư chỉ đành ngoan ngoãn dừng bước. Lúc này, Y Lan Đạt Nhĩ cùng đám đức lôi đều ngước lên, trên mặt Y Lan Đạt Nhĩ lộ ra vẻ không hài lòng, ông cất tiếng gọi lên phía trên:
"Ngươi biết được những gì?"
Ông ngước nhìn lên, chỉ thấy thiếu niên bán tinh linh kia đang mỉm cười vẫy tay từ trên cầu dây leo, sau đó chống hai tay vào dây leo nhảy một cái, đáp xuống vững vàng giữa nhóm đức lôi và trưởng lão tinh linh.
"Cũng coi như biết được đôi chút." Tây Lý Nhĩ cúi chào Y Lan Đạt Nhĩ. Nếu ở nơi khác, có lẽ cậu sẽ xoa xoa ngón tay ra hiệu "phải trả thêm tiền", nhưng sự kiện lần này quá nghiêm trọng, cậu cũng không định trục lợi thêm.
Tây Lý Nhĩ không vòng vo, nói thẳng: "Hôm qua một đội tuần tra của thị tộc Tùng Diệp đã bị một loài sinh vật ngoại lai tấn công, sinh vật đó gọi là Long Dăng, chắc hẳn các vị đều từng nghe qua."
"Long Dăng?" Đức lôi Đới Lý Khắc nhảy xuống khỏi lưng gấu, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ càng nhíu chặt lại, trầm giọng: "Thứ đó chẳng phải chỉ hoạt động ở đầm lầy phía tây Lạp La Tạ Nhĩ sao? Tại sao chúng lại xuất hiện ở rừng rậm Ai Lặc Kim?"
"Đúng vậy, ngài thật uyên bác. Đại đa số Long Dăng đều sống ở vùng đầm lầy phía tây, nhưng nếu ngài từng đọc cuốn 'Ma Vật Quái Đàm' do viện trưởng bảo tàng Sách Nhĩ Khoa Nam biên soạn, ngài sẽ biết ở chương một, tiết ba, phần 'Người kế thừa dòng máu rồng' có viết:
Theo như 'Thế giới sinh vật sử - Luận về mức độ phân bố ma thú chịu ảnh hưởng bởi các sinh vật thượng vị' đã nói, Long Dăng thường tụ tập ở khu vực rồng sinh sống, hay nói cách khác, Long Dăng vốn là sinh vật cộng sinh với rồng."
Đới Lý Khắc nhíu mày, tựa đề cuốn sách mà thiếu niên trước mặt đưa ra nghe có vẻ rất chuyên nghiệp, ông hỏi: "Ý ngươi là, chúng ta phải đối mặt với một con rồng?"
"Không, như mọi người đều biết, rồng đã biến mất rồi, chúng sẽ không tự dưng xuất hiện chỉ để tấn công một khu rừng. Ý ta là, thứ chúng ta đối mặt có lẽ có kẻ địch từ Hắc Sâm Lâm, nhưng không hoàn toàn là sinh vật trong Hắc Sâm Lâm."
Giọng điệu nghiêm túc và khẳng định của Tây Lý Nhĩ khiến người ta bỏ qua gương mặt quá đỗi trẻ trung của cậu, tất cả mọi người đều im lặng, suy ngẫm về những gì cậu nói, ngay cả Y Lan Đạt Nhĩ cũng vậy.
"Và như các vị đã biết, vùng đất cháy xém không giống Hắc Sâm Lâm, nó bị che đậy, bước vào đó cũng giống như bước vào một thế giới khác — đây không phải là sự dị hóa của Hắc Sâm Lâm."
Tây Lý Nhĩ hít sâu một hơi, chậm rãi nói:
"Ở thế giới bên ngoài, chúng tôi gọi đó là 'Ma Pháp Bình Nguyên'. Có nhiều cách để tạo ra Ma Pháp Bình Nguyên, thông thường là một món bảo vật đặc biệt, hoặc một phong ấn đặc biệt, nhưng cũng có thể là những chấp niệm mạnh mẽ hoặc nỗi nhớ nhung sâu sắc đều có khả năng tạo ra Ma Pháp Bình Nguyên."
"Nhưng bất kể phương thức tạo ra là gì, điều đó không quan trọng, quan trọng chính là —"
Đúng vậy, Ma Pháp Bình Nguyên, chỉ có Ma Pháp Bình Nguyên mới giải thích được tất cả những sự bất thường này: loài Long Dăng không nên xuất hiện ở đây, phương thức xâm nhập không giống Hắc Sâm Lâm, và rõ ràng hơn cả là việc bước vào một thế giới khác — đây chính là một hình thức biểu hiện của Ma Pháp Bình Nguyên.
Cậu nhìn quanh một vòng, nhìn những gương mặt của tinh linh, nhân loại và động vật, rồi đưa ra kết luận cuối cùng:
"Thứ chúng ta phải đối đầu, chính là sự tái hiện của một đoạn văn minh lịch sử."
Và còn một câu nữa, Tây Lý Nhĩ giấu kín trong lòng, không nói ra:
"Có lẽ, đây là sự tái hiện của một đoạn văn minh lịch sử thuộc về tinh linh."