Thời gian quay ngược trở lại mười năm trước tại Sách Nhĩ Khoa Nam.
Mùa đông ở Sách Nhĩ Khoa Nam vốn không quá khắc nghiệt, những dãy núi trùng điệp đã chắn đi luồng khí lạnh từ phương Bắc, nhưng năm đó lại bất ngờ đổ xuống hết trận tuyết này đến trận tuyết khác, nhuộm trắng xóa cả vương đô.
Đó vốn là một cuộc thi kiếm thuật hết sức bình thường do quân đoàn tổ chức, nhằm tạo cơ hội cho những binh lính sau khi "mài giũa" ở bên ngoài trở về trung ương có dịp được "thể hiện bản thân". Trong đó tất nhiên không thiếu những con cháu quý tộc tại vương đô, những kẻ muốn mượn sân khấu này để chứng tỏ với cha mẹ rằng mình đã nỗ lực thế nào khi ở bên ngoài.
Nhưng thực tế, sự nỗ lực mà họ nói gần như "toàn là nước lã". Khi ấy, Lạp La Tạ Nhĩ đang tiến hành một đợt mở rộng quân đội quy mô lớn, nhưng việc này không được các quý tộc đứng sau quản lý quân đoàn đồng ý—điều đó đồng nghĩa với việc một khoản tiền lớn phải rút ra từ túi họ để làm quân phí.
Với tiền đề như vậy, trong số rất nhiều quân đoàn, tất nhiên có những đơn vị luyện tập tử tế, nhưng một phần lớn do các quý tộc không chịu xuất tiền nên hoàn toàn làm việc qua loa, trang bị kém, khẩu phần ăn kém, việc huấn luyện tất nhiên cũng chẳng nghiêm túc.
Họ cũng chẳng quan tâm liệu màn trình diễn xấu xí của binh lính trong cuộc thi kiếm thuật tổ chức dưới mắt nhà vua có chọc giận bệ hạ hay không. Dù sao thì luôn có vài mầm non xuất sắc, sự tỏa sáng của họ đủ để che lấp đi phần lớn sự vụng về kia.
Thế nhưng, lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến, phá tan giấc mộng đẹp của đám quý tộc.
Trưởng nữ hai mươi chín tuổi của gia tộc Khắc Lý Tư Đinh, Giản Khắc Lý Tư Đinh, sau sáu năm phiêu lưu bên ngoài, đã trở về Sách Nhĩ Khoa Nam vào một đêm tuyết rơi dày đặc.
Cô tham gia cuộc thi kiếm thuật, với khí thế áp đảo, nghiền nát tất cả những con cháu quý tộc và các cao thủ kiếm thuật của quân đoàn. La Tân Phổ Lan vốn là kẻ dẫn đầu trong giới kiếm thuật, vậy mà không đỡ nổi một chiêu của cô.
Cô đoạt lấy vòng nguyệt quế của cuộc thi kiếm thuật. Các quân đoàn đành ngậm bồ hòn làm ngọt, dù sao ai cũng biết Giản Khắc Lý Tư Đinh là một con quái vật kiếm thuật, gần như chẳng có mấy người có thể so tài với cô.
Nhưng ngay sau đó, một câu nói của cô đã chọc giận toàn bộ quân đoàn và giới quý tộc đang có mặt tại vương đô lúc bấy giờ—
"Lạp La Tạ Nhĩ ta, chẳng lẽ chỉ có đám bao cỏ hữu danh vô thực thế này thôi sao?"
Câu nói này chỉ trong một đêm đã lan truyền khắp Sách Nhĩ Khoa Nam.
Có người coi Khắc Lý Tư Đinh là cái gai trong mắt, tất nhiên cũng có người cuồng nhiệt tôn sùng cô làm thủ lĩnh. Ba ngày sau, một tin tức chấn động khác do Giản Khắc Lý Tư Đinh tung ra đã đốt cháy cả Sách Nhĩ Khoa Nam:
"Cô ấy muốn thành lập một đội quân thiết huyết thực thụ!"
"Đây chính là Ngân Nhận Kỵ Sĩ Đoàn?" Tây Lý Nhĩ lên tiếng hỏi.
La Tân Phổ Lan ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, vẻ đầy hoài niệm: "Nếu như trong cuộc thi kiếm thuật năm đó ta không thua cô ấy, có lẽ giờ này ta cũng đã là một thành viên của kỵ sĩ đoàn đó rồi."
"Có nhiều người hưởng ứng cô ấy không?"
"Tất nhiên, vô cùng nhiều. Có rất nhiều con cháu quý tộc nổi loạn, những người không nhìn nổi hành vi của gia tộc mình đã chọn đi theo cô ấy. Người nhà ngăn cản cũng không được, thậm chí khi đám quý tộc đó đích thân đến đối chất, đều bị cô ấy rút kiếm ra trừng mắt dọa cho chạy mất dép—ha ha, buồn cười nhất là, còn không ít kẻ quý tộc không phục, cho rằng cô ấy không thể làm nên trò trống gì, nên đã gia nhập đội ngũ của cô ấy để quậy phá."
"Kết quả là chưa đầy mấy tháng, đứa nào đứa nấy đều răm rắp nghe lời, chỉ biết hô vang Khắc Lý Tư Đinh đoàn trưởng là nhất thiên hạ."
La Tân Phổ Lan vừa nói vừa ngồi thẳng dậy: "Trong số đó, bao gồm cả em trai của người đó."
Tây Lý Nhĩ đọc lên cái tên mà mình đã nghe được từ chỗ Quân sự đại thần: "Bá Ni Lạp Tư Kim?"
La Tân Phổ Lan khẽ gật đầu: "Vị đại nhân đó nói, nhát kiếm này là chém thay cho em trai mình, nhưng sau này, có lẽ, ta nói là có lẽ, ông ta cũng sẽ để mắt tới cậu—"
"Để mắt tới tôi?" Tây Lý Nhĩ giật mình. Nếu đối tượng mà Đạt La Lạp Tư Kim nhắm tới là những thứ liên quan đến "Ngân Nhận Kỵ Sĩ Đoàn" đại diện cho Giản Khắc Lý Tư Đinh thì còn dễ hiểu, nhưng nếu ông ta nhắm vào chính mình—
Ông ta vì cái gì? Vì mình thuộc về Ngân Nhận Kỵ Sĩ Đoàn, hay cho rằng mình là người kế thừa của Giản Khắc Lý Tư Đinh nên muốn trút giận? Dù xét từ góc độ nào, chuyện này cũng quá vô lý.
"Vị đại nhân đó nổi tiếng là kẻ thù dai, mặc dù ta cũng không biết tại sao ông ta lại nhắm vào cậu như vậy, nhưng hy vọng cậu hiểu rõ điều này." La Tân Phổ Lan uống cạn ly rượu cuối cùng, đứng dậy vẫy tay gọi Y Văn Tư, rồi nói với Tây Lý Nhĩ:
"Ta có ấn tượng khá tốt về cậu, nếu có cơ hội, hy vọng có thể gặp lại cậu trên chiến trường."
Ông khẽ cúi chào Tây Lý Nhĩ, sau đó dẫn theo Y Văn Tư sải bước rời đi.
Chỉ để lại chàng thiếu niên bán tinh linh đáng thương đang vò đầu bứt tai, suy nghĩ nát óc.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm nay bận rộn một cách bất ngờ, sáng đấu kiếm, chiều bị La Tân Phổ Lan hẹn gặp, vừa về đến Ma Pháp Bình Nguyên chưa ngồi được bao lâu, Hải Lạc Y Ty lại tìm đến tận cửa, dẫn Tây Lý Nhĩ đi một mạch tới nơi ở của Trưởng công chúa.
A Nạp Tư Tháp Tây Á vẫn như mọi khi, chẳng hề quan tâm đến những lễ nghi trên dưới. Thấy Tây Lý Nhĩ đẩy cửa bước vào, cô liền nhảy từ trên bàn dài xuống khi vẫn đang để chân trần, vội vã nói: "Á Đức Lý Ân khanh, chúc mừng ngươi đã giành chiến thắng trong cuộc đấu tay đôi, ngươi sẽ nhận được một vùng đất phong ở A Mã Tây Nhĩ cùng một tước vị."
"Được điện hạ cất nhắc, hạ thần vô cùng cảm kích." Tây Lý Nhĩ cúi người nói, nhưng A Nạp Tư Tháp Tây Á đã xoay người, vơ lấy vài tờ giấy da từ trên bàn, đưa tới trước mặt Tây Lý Nhĩ: "Chuyện tước vị lát nữa hãy nói, ngươi xem cái này trước đã."
Tây Lý Nhĩ nghi hoặc đón lấy tờ giấy da, chỉ mới liếc qua một cái đã như bị sét đánh ngang tai, sững sờ tại chỗ, ngay sau đó không nhịn được mà kêu lên:
"Bệ... bệ... bệ hạ, ngài ấy muốn ngự giá thân chinh? Đi phương Bắc? Ai nghĩ ra trò này vậy?"
"Trọng điểm không nằm ở đó, đọc tiếp đi—"
A Nạp Tư Tháp Tây Á giơ tay chỉ xuống phía dưới, Tây Lý Nhĩ nhìn theo, nhỏ giọng đọc:
"Lấy chiến sự biên giới phía Bắc của Vương quốc Pa Lan Ni Á làm mối đe dọa, ý đồ giành lấy một phần lợi ích của Lạp La Tạ Nhĩ tại khu vực Hắc Đồ Bối Nhĩ Hắc Sâm Lâm, muốn giành được một phần tuyên bố chủ quyền hợp pháp..."
Trong đầu cậu hiện lên bản đồ lãnh thổ của Lạp La Tạ Nhĩ: A Mã Tây Nhĩ ở phía Đông kết nối với núi rừng, đi về phía Bắc là dãy núi kéo dài theo hướng Nam-Bắc được gọi là "Ninh Tĩnh Trọng Lĩnh", phía trên nữa chính là Vương quốc Pa Lan Ni Á nằm gần như cùng một đường thẳng với biên giới phía Bắc. Quân đoàn Sư Thứu mà Vương quốc Pa Lan Ni Á tự hào, chính là được sinh ra từ vách đá Sư Thứu của Ninh Tĩnh Trọng Lĩnh.
"Giả sử chúng ta làm theo điều kiện của họ, trao cho họ quyền tuyên bố hợp pháp đối với khu vực đó, khi họ khai phá Hắc Sâm Lâm, chắc chắn sẽ không giới hạn trong khu vực đã thỏa thuận, mà sẽ vươn tay tới những phần phía Nam hơn, đó chính là... A Mã Tây Nhĩ."
Tây Lý Nhĩ sa sầm mặt mày. Cậu không thể ngờ mọi chuyện lại biến chuyển như vậy—trong trò chơi đâu có chuyện Khải Nhĩ Sâm Hách Nhĩ Mạn ngự giá thân chinh phương Bắc để đàm phán với Vương quốc Pa Lan Ni Á thế này.
Là do hiệu ứng cánh bướm mình gây ra, hay đơn giản là thế giới đang phát triển theo những hướng khác biệt?
Cậu hít một hơi thật sâu: "Nếu là như vậy, thì thực ra cũng có thể chấp nhận được. Họ muốn khai phá Hắc Sâm Lâm, trước hết phải vượt qua ải của các chủng tộc tự nhiên đang sinh sống trong đó."
"Nói thì là vậy." A Nạp Tư Tháp Tây Á không phủ nhận, nhưng câu nói tiếp theo của cô lại khiến Tây Lý Nhĩ một lần nữa rơi xuống vực thẳm:
"Nhưng theo kết quả thảo luận, đất phong của ngươi sẽ nằm ở phía Đông Bắc A Mã Tây Nhĩ."
Cô nhìn sâu vào chàng thiếu niên bán tinh linh đang ngẩn người, khẽ nói:
"Nếu Vương quốc Pa Lan Ni Á mở rộng thêm về phía Nam, thì nơi chịu ảnh hưởng đầu tiên chính là đất phong của ngươi."