Trọng Sinh Bát Nhất: Ngư Liệp Tây Bắc

Lượt đọc: 407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65
Đường về nhà thật dài lâu

❊ ❊ ❊

"Bành bành bành!"

Lý Long nổ súng hơi vội, theo cảm giác thì cậu nghĩ mình đã bắn trúng một con lợn rừng, nhưng nếu cứ không ngừng bóp cò khẩu 56 bán tự động, độ giật chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến độ ổn định của thân súng, thực sự hạ được bao nhiêu con thì không biết được.

Bắn xong nhìn về phía đó, lợn rừng vẫn chưa con nào ngã xuống, vẫn đang lao lên sống núi. Lý Long lập tức bò dậy, bán ngồi nhắm đại khái rồi bắn bù trừ, nhắm vào chỗ cao trên sống núi liên tục bóp cò, bắn hết mấy viên đạn còn lại.

Cậu đang bắn thì bên kia Ha Lý Mộc cũng không dừng lại, tiếng súng liên tục vang vọng trong thung lũng, nghe khá chát tai.

"Đi thôi, qua xem sao." Ha Lý Mộc cũng hơi thất vọng, lần này địa điểm chọn không tốt, anh cảm thấy nguyên nhân chủ yếu nằm ở mình. Ai mà ngờ được hướng gió trong thung lũng này lại đột ngột thay đổi, mà đám lợn rừng nhìn thì ngu ngơ, lù đù kia lại có khứu giác tốt đến vậy chứ?

Hai người xách súng lao xuống chân núi, rồi lại leo lên sống núi. Gần đến đỉnh núi, Lý Long trút được một hơi thở nhẹ nhõm.

Có một con lợn rừng ngã gục trong đống tuyết cách đỉnh núi chỉ vài bước chân, máu thấm đỏ một mảng lớn, tuyết xung quanh bị con lợn rừng giãy giụa lúc lâm chung làm cho loạn xạ.

Đây là một con lợn choai nặng năm sáu mươi cân, Lý Long dùng lưỡi lê chọc chọc xem thử, may quá, là lợn cái.

Lợn đực cho dù là lợn con, nếu không hoạn thì thịt cũng có mùi hôi. So sánh ra thì lợn cái không gặp phải vấn đề này.

Lý Long tranh thủ lúc con lợn chưa chết hẳn, dùng lưỡi lê đâm một nhát vào cổ nó, đồng thời chân giẫm lên vị trí tim con lợn, dùng sức liên tục, vết thương nơi cổ lợn bắn ra từng tia máu.

Máu trên người lợn càng được xả sạch thì thịt càng ngon.

Ha Lý Mộc vượt qua Lý Long lao lên đỉnh núi, nhìn xuống dưới rồi quay đầu nói với Lý Long:

"Chỗ này cũng có một con, nhưng nhỏ hơn, to hơn con cừu lớn một chút."

Lý Long cười nói:

"Thế thì thịt con lợn này mới ngon."

Ha Lý Mộc kéo con lợn rừng kia đến trước mặt Lý Long, điều này làm Lý Long có chút cảm động — dù sao thì một số kiêng kỵ ở kiếp sau vẫn còn khá nghiêm ngặt, giờ xem ra, Ha Lý Mộc thực sự coi cậu là người một nhà.

Lý Long làm theo cách cũ, xả hết máu con lợn nhỏ kia — đáng tiếc là con lợn nhỏ đó là lợn đực, may mà nó còn nhỏ, nếu lớn thêm một năm nữa thì thịt sẽ không ngon. Xả máu xong, cậu dùng dao rạch bụng lợn rừng để thoát hơi, thứ trong bụng không nỡ vứt đi nên không moi ra. Lần trước hai con lợn không mổ bụng nên mùi vị không ngon lắm. Cũng do người trong đội hiếm khi được ăn thịt nên không ai nói gì, nhưng sau khi ăn thịt, kết hợp kinh nghiệm hai đời, Lý Long biết vấn đề nằm ở đâu.

Cậu phải rút kinh nghiệm.

"Tôi về dắt ngựa." Ha Lý Mộc nói.

"Không cần đâu." Lý Long xua tay, rút tấm nhựa đã chuẩn bị sẵn từ trong áo khoác da cừu ra, trải rộng trên nền tuyết.

"Dùng cái này." Cậu đưa súng cho Ha Lý Mộc, rồi kéo con lợn cái đặt lên tấm nhựa, con lợn nhỏ kia thì không cần Ha Lý Mộc giúp, cậu trực tiếp bế đặt cạnh con lợn cái.

Tấm nhựa này đủ dày, Lý Long thấy chắc là chịu được.

Cậu buộc hai góc sau của tấm nhựa lại, rồi túm lấy hai góc trước, chậm rãi kéo xuống chân núi.

Có quán tính hướng xuống dưới, cộng thêm bản thân không nặng, lại thêm ma sát trên nền tuyết khá nhỏ, Lý Long một mình kéo cả hai con lợn đến tận vị trí thung lũng.

Đến đây thì không dễ kéo lên núi nữa, nhưng Lý Long đã sớm quan sát địa hình, cậu kéo chéo theo thung lũng về hướng Đông Bắc, nơi đó có khe núi thông tới vị trí đỗ xe ngựa, không cần trèo qua sống núi là có thể qua đó, chỉ là phải đi vòng một chút.

Ha Lý Mộc đi theo sau Lý Long, kinh ngạc nói:

"Cách này tốt thật đấy! Lý Long, lần sau tới đây, có thể mang nhiều tấm nhựa như này không? Biết đâu chúng ta cũng dùng đến."

"Không thành vấn đề." Lý Long đắc ý với ý tưởng này của mình. Cậu làm vậy, lý do chính vẫn là không muốn để Ha Lý Mộc phải đụng tay.

Hơn một tiếng sau, trời đã sáng, mặt trời tuy chưa lên nhưng xung quanh đã nhìn thấy rõ mồn một.

"Nhìn kìa, con hoẵng!" Đột nhiên, Ha Lý Mộc chỉ lên sống núi, Lý Long vội vàng ngẩng đầu nhìn.

Một con vật trông to như con hươu nhỏ nhìn xuống từ sống núi, rồi lao xuống phía bên kia, mất hút.

Chẳng phải nói hoẵng rất ngốc sao? Lý Long chẳng thấy tên nhóc này ngốc ở chỗ nào, tinh ranh phết chứ? Hay là giống loài ở bên này khác với bên Đông Bắc?

Nhưng trước mắt cậu không rảnh nghĩ nhiều đến mấy thứ này. Dù kéo hai con lợn rừng này nhẹ nhàng hơn kéo gỗ, nhưng kéo lâu như vậy, Lý Long cũng cảm thấy mình đã kiệt sức.

Ha Lý Mộc lại muốn đi dắt ngựa, Lý Long xua tay, cắn răng nói:

"Còn vài trăm mét nữa thôi, cố thêm chút là tới."

Thực sự chỉ còn vài trăm mét, ở đây đã có thể nhìn thấy làn khói trắng bốc lên từ đông oa tử.

Ha Lý Mộc liền nhanh chóng đi về phía đông oa tử, còn Lý Long thì kéo hai con lợn tới trước xe ngựa. Vốn định chất gỗ, giờ xem ra cứ chất lợn lên trước đã.

Có kinh nghiệm lần trước, cậu đặt xe ngựa ở chỗ xuống dốc, cẩn thận lăn lợn từ trên xuống, vừa vặn rơi vào trong xe ngựa. Hai con lợn này nhẹ hơn hai con lần trước nên Lý Long cũng không tốn mấy công sức là chất xong.

Chỉ là nghĩ đến việc chất thêm hai con sói nữa, thì chẳng còn chỗ nào để đặt gỗ. Thôi khỏi chất gỗ nữa, Lý Long nghĩ cũng nên để con số 76 nhẹ nhàng một chút.

Đợi khi về đến đông oa tử, Lý Long nôn nóng uống một bát trà sữa, lúc này mới hồi sức lại.

Ăn xong bữa sáng, nghỉ ngơi nửa tiếng, Lý Long và Ha Lý Mộc bắt đầu chất những thứ khác, chuẩn bị rời đi.

Lần này cậu không chỉ mang về sói, lợn rừng, ngọc thạch, mà còn có một túi xương ống chân, một tấm da sói, một cọng nhung hươu, và một nhánh gạc hươu mà Ha Lý Mộc tìm được.

Những thứ này, Lý Long định sau khi xuống núi sẽ bán hết cho trạm thu mua, như vậy lại có thêm một khoản tiền tiết kiệm, tiến thêm một bước đến gần việc mua xe đạp, máy khâu và súng săn.

Tuy hiện giờ đi săn dùng súng 56 bán tự động của Ha Lý Mộc và Ngọc Sơn Giang là rất tốt, nhưng Lý Long biết, một khi đến tháng Tư, tháng Năm, họ phải lùa gia súc đến đồng cỏ mùa hè trong núi sâu, khi đó muốn đi săn thì chỉ có thể tự kiếm súng thôi.

Dù sao đồng cỏ mùa hè cách cửa núi rất xa, Lý Long không định chạy xa thế — thỉnh thoảng đi một chuyến thì được, thường xuyên đi là không thể.

Cậu đâu phải là Tarzan.

Xe ngựa chậm rãi xuống núi, tâm trạng Lý Long rất tốt. Vốn dĩ Ha Lý Mộc còn muốn chất thêm cho cậu ít phô mai sữa nhưng bị Lý Long từ chối, cậu thực sự không ăn quen loại "đặc sản" này.

Đợi đến khi nhìn thấy huyện thành, Lý Long đã xuống xe đi bộ được một đoạn khá dài. Ngồi trên xe ngựa tuy không tốn sức, nhưng lạnh thì thật sự rất lạnh. Cậu thấy mình sắp luyện thành thuật co dương vật rồi, mặt mũi lạnh cứng đờ.

Vì vậy khi vào huyện thành, việc đầu tiên Lý Long làm là tới quán cơm thịt lớn, ăn chút đồ nóng rồi tính sau. Nhưng lại không dám rời xe ngựa, dù sao đống đồ trên xe cộng lại cũng phải được mấy trăm đồng.

Chỉ đành vội vàng uống một bát trà nóng miễn phí, tốn chín hào mua ba cái bánh bao thịt lớn, vừa ăn vừa chạy tới trạm thu mua.

Lần này, phải xem có thể bán được bao nhiêu tiền.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:57
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »