Vì thay đổi phương pháp đúc từ khuôn bùn sang khuôn sắt nên đã trì hoãn không ít thời gian. Tuy nhiên, sau khi áp dụng khuôn sắt, các công đoạn chuẩn bị đúc đã được rút ngắn đáng kể. Điều này khiến đám thợ thủ công trên đảo hết lời tán dương ý tưởng thiên tài của Lương đại thiếu gia, đồng thời cũng khiến không ít hải tặc vốn giữ thái độ hoài nghi phải nhìn thiếu gia bằng con mắt khác.
Khi mọi người đang trầm trồ khen ngợi uy lực của "pháo không lương tâm", Lương đại thiếu gia chỉ đành ngậm đắng nuốt cay. Bởi vì chuẩn bị gấp rút nên số lượng đồng oxit tinh chế được không nhiều. Hôm nay, chỉ vì muốn cho Thạch Hương Cô và những người khác tận mắt chứng kiến uy lực của loại pháo này, Lương Bằng Phi mới cắn răng sử dụng một lần, thế mà đã tiêu tốn gần một phần tư lượng đồng oxit đã có. Bảo sao Lương đại thiếu gia không đau lòng đến rơi nước mắt.
Mặc dù thời đại này đã có axit picric và thủy ngân fulminat, hơn nữa axit picric cũng có thể tìm thấy tại các xưởng nhuộm ở Quảng Châu, nhưng thủy ngân fulminat vẫn chưa được truyền bá tới phương Đông. Điều này khiến Lương Bằng Phi có chút nản lòng, nếu không, mười sáu cân thuốc nổ axit picric mà nổ tung thế này thì... chà, sức công phá của một cân axit picric tương đương với một trăm cân thuốc súng đen. Chỉ nghĩ đến thôi, Lương Bằng Phi đã thấy máu nóng sôi trào.
"Mẹ kiếp, sớm muộn gì lão tử cũng phải xây dựng phòng thí nghiệm hóa học, nhà máy sản xuất thuốc nổ và xưởng chế tạo súng pháo trên hòn đảo này." Ánh mắt tà ác của Lương Bằng Phi quét về phía pháo đài Lương phủ đằng xa, trong đó đang giam giữ một vị công chúa Tây Ban Nha, đây chính là quân bài tốt nhất để Lương đại thiếu gia mặc cả với vương quốc Tây Ban Nha.
Cho dù kế hoạch giao dịch không thành cũng chẳng sao, Lương đại thiếu gia tuy không phải tiểu nhân, nhưng tuyệt đối chẳng phải quân tử. Để đạt được mục đích mà hắn cho là chính nghĩa, dù có phải dùng thủ đoạn lừa lọc, gian trá, hắn cũng sẽ quyết tâm thực hiện bằng được. Còn kẻ khác coi đó là tà ác hay bỉ ổi, chỉ cần bản thân thấy không thẹn với lòng là được.
Tuy nhiên, lần thử pháo này cũng đã giúp Thạch Hương Cô và những người khác tăng thêm vài phần tin tưởng vào kế hoạch thủ đảo của Lương Bằng Phi. Chỉ cần lắp thêm vài khẩu "pháo không lương tâm" có uy lực kinh người này tại Giải Cước Hiệp, chắc chắn sẽ khiến đám hải tặc Tây di tấn công vào thung lũng phải chịu thương vong nặng nề.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi thử pháo, Lương Bằng Phi hào phóng dẫn Thạch Hương Cô cùng mọi người đi một vòng quanh đảo, cho họ xem địa hình địa mạo và các sự bố trí trên đảo Giải Vương. Tất nhiên, trường bắn cũng là nơi Thạch Hương Cô ghé thăm. Nhìn đám hải tặc trên đảo xếp hàng chỉnh tề, theo tiếng còi và tiếng trống quân, từng hàng hải tặc bình tĩnh vô cùng, nhắm thẳng mục tiêu rồi khai hỏa, sau đó lui về hàng sau nạp đạn, tiếng súng nổ liên hồi như muốn làm nổ tung màng nhĩ của tất cả mọi người.
"A tỷ, thủ hạ của tên này huấn luyện như vậy, chẳng khác nào muốn luyện ra một đội quân bách chiến bách thắng. Đệ cứ thấy không đơn thuần chỉ là để chống lại đám hải tặc Tây di kia." Thạch Đạt Khai ghé sát tai Thạch Hương Cô bày tỏ suy nghĩ của mình.
Thạch Hương Cô tuy không đáp lời đệ đệ, nhưng trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc. Ít nhất, chỉ cần nhìn khí thế của đám hải tặc trước mắt, cùng sự thuần thục khi bình tĩnh nạp đạn trong làn đạn, không hề có sự đùa giỡn, cợt nhả thường thấy ở hải tặc. Bên cạnh còn có một nhóm người trông giống như quân pháp quan, thỉnh thoảng lại lôi vài người ra khỏi đội ngũ, sau khi quát mắng lớn tiếng liền bắt họ vác súng chạy quanh trường bắn, thế mà chẳng ai dám oán thán hay bất phục. Kỷ luật nghiêm minh "lệnh hành cấm chỉ" đó, ngay cả những thuộc hạ tinh nhuệ nhất của nàng cũng e là kém hơn vài phần. Đừng nói là hải tặc, cho dù là quân đội triều đình cũng chưa chắc đã thực hiện việc bắn đạn thật một cách điên cuồng như vậy.
"Lương thiếu gia, hai ngàn người này của ngài, khí thế chẳng khác nào vạn quân." Thạch Hương Cô nói với Lương Bằng Phi bên cạnh. Do tiếng súng ở trường bắn quá lớn, nàng buộc phải ghé sát vào Lương Bằng Phi mới có thể nghe rõ, khiến hắn ngửi thấy một mùi hương hoa nhàn nhạt tỏa ra từ người nàng.
"Đâu có, chẳng qua mới huấn luyện được mười ngày thôi. Hiện tại nhiều nhất cũng chỉ khá hơn đám ô hợp một chút, còn lâu mới đạt đến mức lệnh hành cấm chỉ thực thụ." Lương Bằng Phi thở dài, mặt trái viết chữ không hài lòng, mặt phải viết chữ khinh thường, như thể đứng đây không phải là một đám hải tặc được huấn luyện bài bản, mà chỉ là một đám nông dân vừa buông cuốc, cầm dao phay lên núi làm cướp.
Thấy vậy, Thạch Hương Cô không khỏi bĩu môi thầm nghĩ, tên này thực sự coi mình là danh soái thời cổ đại sao?
Nhưng thực tế Lương Bằng Phi đúng là không hài lòng. Không chỉ vì cỡ nòng súng hỏa mai trong tay đám hải tặc không đồng nhất, mà còn vì thời gian huấn luyện quá ngắn, khi thực sự lâm trận dưới làn đạn pháo gầm rú, số người có thể bình tĩnh nhắm bắn chắc chắn sẽ giảm đi.
Ngoài ra, trang phục của đám hải tặc còn kỳ quái đến mức cực điểm, chẳng khác nào một buổi triển lãm thời trang của các quốc gia thời đại này. Có người mặc áo lễ phục quý tộc phương Tây bên trên, nhưng bên dưới lại là chiếc quần đùi ngắn tới đầu gối, chân thì đi đất.
Còn có một vị huynh đài càng hài hước hơn, dưới mặc quần bó sát của người phương Tây, trên lại khoác một chiếc áo vạt ngắn phanh ngực, bó chặt lấy phần dưới trông cộm lên, khiến Lương Bằng Phi thấy buồn cười hơn cả diễn viên nam múa ba lê. Không biết đã khiến bao nhiêu người cười nghiêng ngả. Cuối cùng, Lương đại thiếu gia không nhìn nổi nữa, sai Trần Hòa Thượng lôi tên đó sang một bên, bắt đi thay lại cái quần khác. Tên kia còn lầm bầm rằng hắn mặc bộ đồ này là để tiện cho việc cận chiến, nhưng trước mặt tên bạo lực như Trần Hòa Thượng, kết cục của việc chống đối chỉ có một. Hắn đành lủi thủi chạy đi thay đồ dưới ánh mắt hả hê của mọi người.
"Xem ra, vấn đề thống nhất trang phục phải giải quyết, vũ khí trang bị cũng phải thống nhất. Chuyện uống rượu, đánh bạc, đánh nhau cũng chưa thể dẹp bỏ hoàn toàn, kỷ luật còn nhiều khiếm khuyết, ngoài ra giáo dục chính trị tư tưởng vẫn chưa triển khai..." Lương đại thiếu gia vừa đếm ngón tay vừa thở dài. Muốn gây dựng đội ngũ và thực lực của mình, việc cần làm đúng là nhiều như núi.
Sau khi Thạch Hương Cô cùng mọi người theo Lương Bằng Phi trở lại tiền sảnh, nàng đã đồng ý với kế hoạch của hắn, nhưng cũng đưa ra yêu cầu của riêng mình.
"Ta đồng ý với quyết định của ngài, nhưng ta có một điều kiện: Ta muốn dẫn theo thân binh của mình cùng ngài thủ vững đảo Giải Vương. Tuy ta công nhận người của ngài rất tinh nhuệ, nhưng vấn đề là chiến hạm của ngài cũng cần nhân lực, mà sau khi hạm đội xuất phát, trên đảo chỉ còn lại hơn ngàn người. Không chỉ phải chặn đứng bọn chúng chiếm đảo, mà còn phải dựa vào địa hình để tiêu hao sinh lực địch nhiều nhất có thể, ta thấy chỉ để lại một ngàn người vẫn không an toàn. Thủ hạ của ta có năm trăm thân binh, đều là những kẻ dám đánh dám liều, thề chết không lui."
---❊ ❖ ❊---
"A tỷ, sao có thể như vậy được?!" Thạch Đạt Khai vừa nghe Thạch Hương Cô nói xong liền cuống lên, lớn tiếng nói: "A tỷ, đây không phải chuyện đùa, hàng ngàn hàng vạn hải tặc đang nhắm thẳng vào đảo Giải Vương, tỷ còn muốn ở lại đây sao?"
"Không cần nói nhiều, đệ cứ nói với a cha, người chắc chắn sẽ đồng ý với cách làm của ta." Thạch Hương Cô quay đầu nhìn Thạch Đạt Khai, bình tĩnh nói.
Lương Bằng Phi đứng bên cạnh đảo mắt, không nói một lời. Dù sao thì việc hắn giao hạm đội cho Lương Nguyên chỉ huy dưới danh nghĩa của Thạch Hương Cô cũng là một cách bày tỏ sự tin tưởng đối với nàng.
Vốn dĩ Lương Bằng Phi đoán rằng Thạch Hương Cô có đáp lễ thì nhiều nhất cũng chỉ để đệ đệ Thạch Đạt Khai ở lại, nào ngờ nàng lại tự mình đề nghị ở lại.
"Hay là để đệ đệ của nàng ở lại là được rồi, còn hạm đội của nàng, nếu nàng không có mặt..." Lương Bằng Phi giả tạo đề nghị. Thú thật, hắn đương nhiên muốn Thạch Hương Cô ở lại, không chỉ vì nàng là đại thủ lĩnh của hạm đội họ Thạch, mà còn vì trong lòng tên này đang ấp ủ những suy nghĩ không mấy đứng đắn về nàng.
Thạch Hương Cô lắc đầu nhạt nhẽo: "Lương thiếu gia không cần lo lắng, hạm đội đã có a cha ta, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Còn đám thủ hạ của ta, nếu ta không có mặt, đệ đệ ta căn bản không trấn áp nổi."
Thạch Đạt Khai há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Tính cách của a tỷ, hắn là người hiểu rõ nhất, một khi đã quyết định việc gì thì chín con trâu cũng không kéo lại được.
Thạch Hương Cô quay người lại, chỉnh lại vạt áo cho Thạch Đạt Khai: "Được rồi, yên tâm đi. Đảo Giải Vương dưới sự bố trí của Lương thiếu gia đã vững như thành đồng. A tỷ ở lại đây, các đệ ở bên ngoài chặn đánh, hai mặt giáp công, tên Lưu Thất Xảo lần này đừng hòng trốn thoát, a tỷ cũng có thể sớm hoàn thành tâm nguyện."
---❊ ❖ ❊---
PS: Chương đầu tiên đã tới, mọi người xem xong nhớ cho xin phiếu đề cử nhé. Ừm, nữ nhân sẽ không quá nhiều đâu, chắc chỉ tầm bàn tay thôi, viết nhiều nữ nhân quá cũng mệt lắm.