Khách Sạn

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần năm

❊ ❊ ❊

Tại văn phòng rộng rãi của Warren Trent, ông Dempster đã kết thúc cuộc trò chuyện riêng với kiểm toán viên. Xung quanh họ là những bảng cân đối kế toán và báo cáo tài chính đang được bày ra. Royal Edwards đang thu dọn đống giấy tờ đó thì những người khác đến dự cuộc họp lúc mười một giờ rưỡi cũng vừa bước vào. Người đầu tiên là Emil Dumur, vị chủ ngân hàng có phong thái giống nhân vật Pickwick, mặt ông hơi ửng đỏ, mang vẻ tự mãn. Theo sau ông là một luật sư gầy gò, sắc mặt tái xám, người vốn xử lý phần lớn các vụ việc pháp lý cho khách sạn St. Gregory. Một người khác là vị luật sư trẻ tuổi đến từ New Orleans, đại diện cho Albert Wells.

Tiếp đến là Peter McDermott, anh đi cùng Warren Trent vừa từ tầng mười lăm xuống. Điều kỳ lạ là, vị chủ khách sạn St. Gregory này, dù đã vật lộn suốt thời gian dài để giữ quyền sở hữu nhưng không thành, lại tỏ ra hòa nhã và thoải mái hơn bất kỳ lúc nào trong vài tuần gần đây. Trên khuy áo ông cài một đóa cẩm chướng, ông nhiệt tình chào hỏi những vị khách, bao gồm cả ông Dempster mà Peter vừa giới thiệu.

Đối với Peter, tất cả những điều này cứ như một giấc mơ. Cử chỉ của anh máy móc, cứng nhắc, lời nói như phản xạ có điều kiện, tựa như đang đáp lại một bài kinh cầu nguyện. Những lời người đàn ông đến từ Montreal vừa nói khiến anh bàng hoàng, và cho đến khi thoát khỏi sự chấn động đó, anh cảm giác như có một con robot vẫn luôn điều khiển mọi hành vi bên trong mình.

Phó tổng giám đốc. Điều anh quan tâm không phải là cái danh hiệu này, mà là ý nghĩa đằng sau nó.

Việc quản lý khách sạn St. Gregory với quyền kiểm soát tuyệt đối giống như một giấc mơ thành hiện thực. Peter tin tưởng sâu sắc rằng St. Gregory hoàn toàn có thể trở thành một khách sạn tuyệt vời. Nó có thể được vận hành một cách đáng kính, hiệu quả và sinh lời. Rõ ràng, Curtis O'Keefe - người mà quan điểm của ông ta rất đáng để cân nhắc - cũng nghĩ như vậy.

Để xây dựng một khách sạn như thế, cần rất nhiều biện pháp, bao gồm tăng cường đầu tư, điều chỉnh cơ cấu tổ chức để phân định rõ phạm vi trách nhiệm, và luân chuyển nhân sự - nghỉ hưu, thăng chức và tuyển dụng người mới.

Khi mới biết Albert Wells đã mua lại khách sạn này và sẽ tiếp tục giữ vững sự độc lập của nó, Peter từng hy vọng một người có tầm nhìn và quyết đoán sẽ thực hiện những cải cách hiệu quả. Và giờ đây, chính anh là người có được cơ hội đó. Viễn cảnh này thật phấn khích, nhưng cũng khiến anh có chút lo âu.

Đối với cá nhân anh, sự việc còn mang một ý nghĩa quan trọng khác. Sự bổ nhiệm này cùng với tất cả những gì kéo theo sau đó sẽ đồng nghĩa với việc khôi phục danh tiếng của Peter McDermott trong ngành khách sạn. Nếu anh điều hành St. Gregory thật xuất sắc, những chuyện cũ sẽ bị lãng quên, nợ cũ cũng sẽ được xóa sạch. Suy cho cùng, các chủ khách sạn không phải là những người thù dai hay thiển cận. Kết quả cuối cùng mới là điều quan trọng nhất.

Trong đầu Peter, những luồng suy nghĩ cuộn trào. Anh vẫn còn ngẩn ngơ, nhưng dần lấy lại bình tĩnh. Anh bước tới ngồi cùng những người khác quanh chiếc bàn họp hình chữ nhật ở giữa phòng.

Albert Wells là người đến cuối cùng. Ông đi cùng Christine, bước vào với vẻ rụt rè. Ngay khi ông bước vào, tất cả mọi người trong phòng đều đứng dậy.

Ông lão nhỏ thó rõ ràng cảm thấy lúng túng, vẫy tay ra hiệu mọi người ngồi xuống: "Đừng, đừng, xin cứ ngồi đi!"

Warren Trent mỉm cười tiến lên đón: "Ông Wells, chào mừng ông đến với khách sạn của tôi."

Họ bắt tay nhau. "Khi khách sạn này thuộc về ông, tôi thành tâm chúc những bức tường cũ kỹ này sẽ mang lại cho ông niềm vui và sự hài lòng to lớn như chúng đã từng mang đến cho tôi."

Những lời đó vừa khiêm nhường vừa tao nhã. Peter McDermott nghĩ, nếu những lời này phát ra từ miệng người khác, có lẽ sẽ nghe thật sáo rỗng và khoa trương. Nhưng khi Warren Trent nói ra, nó lại rất hợp tình, khiến người ta cảm động một cách lạ thường.

Albert Wells chớp chớp mắt. Warren Trent vẫn giữ vẻ khiêm nhường, khoác tay ông và đích thân giới thiệu.

Christine đóng cửa ngoài, bước tới bàn ngồi cùng mọi người.

"Tôi nghĩ cô đã biết trợ lý của tôi, cô Francis, và cả ông McDermott."

Albert Wells mỉm cười tinh nghịch và nhẹ nhàng: "Chúng tôi đã có vài lần làm việc với nhau rồi."

Ông nháy mắt với Peter: "Tôi nghĩ vẫn còn vài việc nữa cần phải làm đấy."

Emil Dumur hắng giọng, tuyên bố bắt đầu cuộc họp.

Vị chủ ngân hàng chỉ ra rằng các điều kiện bán đã cơ bản được thống nhất. Cả ông Trent và ông Dempster đều mời ông chủ trì cuộc họp nhằm quyết định thủ tục chuyển nhượng, bao gồm cả ngày tiếp quản. Có vẻ như không có vấn đề gì ở khía cạnh này. Khoản vay thế chấp đến hạn hôm nay của khách sạn đã được ông Dempster thay mặt ông Wells đứng ra bảo lãnh, tạm thời do Ngân hàng Công thương đảm nhận.

Peter nhận thấy trong mắt Warren Trent thoáng qua một tia nhìn cười ra nước mắt. Suốt mấy tháng qua, ông đã luôn tìm cách gia hạn khoản vay thế chấp nhưng không thành.

Vị chủ ngân hàng lấy ra một chương trình nghị sự đã soạn sẵn phát cho mọi người. Mọi người thảo luận đôi chút về nội dung, các luật sư cùng ông Dempster cũng tham gia. Sau đó họ bàn bạc từng điều một. Trong suốt quá trình này, Warren Trent và Albert Wells đều chỉ là người ngoài cuộc, người trước thì trầm tư, còn ông lão nhỏ thó kia thì lún sâu vào ghế, dường như muốn lùi lại phía sau. Ông Dempster cũng chưa từng hỏi ý kiến Albert Wells, thậm chí không buồn liếc nhìn ông lấy một cái. Rõ ràng, người đàn ông đến từ Montreal này hiểu rất rõ ông chủ của mình không thích bị người khác chú ý và quen với việc tự quyết định.

Peter McDermott và Royal Edwards trả lời những câu hỏi về quản lý và tài chính. Có hai lần Christine rời khỏi phòng họp để lấy hồ sơ khách sạn. Mặc dù vị chủ ngân hàng có vẻ tự phụ, nhưng ông lại rất giỏi điều hành cuộc họp. Chưa đầy nửa tiếng, những việc chính đã được giải quyết xong. Ngày bàn giao chính thức được ấn định vào thứ Ba tuần sau. Những vấn đề nhỏ khác sẽ do các luật sư xử lý.

Emil Dumur quét mắt một vòng quanh bàn: "Nếu không còn việc gì khác..."

"Có lẽ còn một việc," Warren Trent nghiêng người về phía trước, hành động của ông thu hút sự chú ý của mọi người. "Chúng ta đều là những người có địa vị, vì vậy việc ký kết văn bản chỉ là xác nhận lại về mặt hình thức những cam kết tử tế đã đạt được mà thôi." Ông nhìn về phía Albert Wells: "Tôi nghĩ ông cũng đồng ý chứ."

Ông Dempster nói: "Tất nhiên rồi."

"Vậy thì, các vị muốn thực hiện hành động gì ở khách sạn này, xin cứ bắt tay làm ngay đi."

"Cảm ơn." Ông Dempster gật đầu hài lòng. "Có vài việc chúng tôi muốn bắt đầu ngay. Ông Wells hy vọng sau khi thủ tục hoàn tất vào thứ Ba sẽ triệu tập một cuộc họp hội đồng quản trị, việc đầu tiên tại đó sẽ là đề cử chính ông, ông Trent, vào chức Chủ tịch hội đồng quản trị."

Warren Trent cúi đầu đầy biết ơn: "Thật là vinh dự. Tôi sẽ cố gắng hết sức để làm một vị chủ tịch danh dự xứng đáng."

Trên mặt ông Dempster thoáng hiện một nụ cười: "Nguyện vọng khác của ông Wells là để tôi giữ chức Tổng giám đốc."

"Nguyện vọng này tôi có thể hiểu được."

"Ông Peter McDermott sẽ giữ chức Phó tổng giám đốc."

Mọi người xung quanh bàn lần lượt chúc mừng Peter. Christine mỉm cười. Warren Trent cũng cùng mọi người bắt tay Peter.

Ông Dempster đợi mọi người yên lặng rồi nói: "Còn một vấn đề cần bàn. Tuần này khi ở New York, tôi có nghe chuyện không hay về khách sạn này. Tôi hy vọng mọi người có thể đảm bảo không để xảy ra chuyện tương tự nữa, ít nhất là trước khi ban quản lý thay đổi."

Đột nhiên tất cả im bặt.

Vị luật sư lớn tuổi tỏ vẻ bối rối. Người trẻ tuổi thì thầm giải thích cho ông, giọng đủ nghe: "Vì từ chối tiếp đón một người da đen."

"Ồ!" Vị luật sư lớn tuổi lúc này mới bừng tỉnh gật đầu.

"Cần làm rõ một điểm." Ông Dempster tháo kính, bắt đầu cẩn thận lau chùi. "Tôi không nói là sẽ có thay đổi căn bản nào về chính sách của khách sạn. Là một doanh nhân, ý tôi là phải tôn trọng quan niệm và phong tục địa phương. Điều tôi quan tâm là nếu lại gặp trường hợp tương tự, không nên gây ra những hậu quả như thế này nữa."

Lại một khoảng lặng.

Bất ngờ thay, Peter McDermott cảm thấy sự chú ý của mọi người đổ dồn về phía mình. Anh chợt cảm thấy lạnh người khi nhận ra mình vừa đối mặt với một khó khăn - khó khăn đầu tiên và có lẽ là lớn nhất kể từ khi nhận chức. Cách anh xử lý việc này sẽ ảnh hưởng đến tương lai của khách sạn và chính bản thân anh. Anh trấn tĩnh lại, đợi đến khi suy nghĩ kỹ về những gì cần nói mới lên tiếng.

"Chuyện vừa nhắc đến" - Peter nói rất bình tĩnh, gật đầu với vị luật sư trẻ - "Thật không may là nó có thật. Có một vị khách đến dự hội nghị tại khách sạn này, ông ấy đã đặt phòng từ trước, nhưng cuối cùng lại không được cho vào. Ông ấy là một nha sĩ - theo tôi biết là một bác sĩ có danh tiếng - nhưng lại là người da đen. Rất tiếc, lúc đó chính tôi là người đã đuổi ông ấy đi. Nhưng kể từ đó, tôi đã tự hứa với lòng mình rằng tuyệt đối không để chuyện tương tự xảy ra nữa."

Emil Dumur nói: "Với tư cách là Phó tổng giám đốc, tôi e rằng anh sẽ không thể..."

"Ở khách sạn do tôi chịu trách nhiệm, tôi cũng sẽ không cho phép bất kỳ ai thực hiện hành động tương tự."

Vị chủ ngân hàng bĩu môi: "Anh nói như vậy thì thật là triệt để quá nhỉ."

Warren Trent vội vã quay sang Peter: "Chuyện đó đã qua rồi."

"Thưa các vị," ông Dempster đeo kính lại. "Tôi nghĩ vừa rồi tôi đã nói rõ, tôi không chủ trương thực hiện bất kỳ thay đổi căn bản nào."

"Nhưng tôi thì chủ trương như vậy, ông Dempster." Peter nghĩ nếu phải ngã bài thì thà làm ngay bây giờ còn hơn. Hoặc là anh quản lý khách sạn này, hoặc là không. Chi bằng xác định ngay bây giờ.

Người đàn ông đến từ Montreal nghiêng người về phía trước: "Hãy để tôi làm rõ lập trường của anh."

Peter tự nhắc nhở mình rằng anh vừa quá lỗ mãng. Nhưng anh không màng đến điều đó nữa: "Lập trường của tôi rất đơn giản. Một trong những điều kiện để tôi nhậm chức là tôi kiên quyết yêu cầu khách sạn phải xóa bỏ hoàn toàn chính sách phân biệt chủng tộc."

"Anh tuyên bố điều kiện như vậy có quá vội vàng không?"

Peter bình thản đáp: "Tôi nghĩ ông hỏi như vậy có nghĩa là ông hiểu rõ một vài vấn đề cá nhân nào đó..."

Ông Dempster gật đầu: "Đúng, là như vậy."

Peter nhận thấy Christine đang nhìn chằm chằm vào mặt anh. Anh tự hỏi cô đang nghĩ gì.

"Vội vàng hay không," anh nói, "tôi nghĩ cũng nên cho các vị biết lập trường của tôi."

Ông Dempster lại lau kính. Ông nói với tất cả mọi người trong phòng: "Tôi nghĩ chúng ta đều tôn trọng một niềm tin kiên định. Tuy nhiên, theo tôi thấy chuyện này có thể tạm gác lại đã. Nếu ông McDermott đồng ý, chúng ta không cần phải quyết định ngay lúc này. Một hai tháng nữa, vấn đề này có thể xem xét lại."

Nếu ông McDermott đồng ý. Peter nghĩ: Người đàn ông đến từ Montreal này đang dùng thủ thuật ngoại giao để cho anh một bậc thang xuống.

Đó là quy trình cũ kỹ. Đầu tiên là mỗi người giữ một ý, không ai nhường ai. Sau đó mọi người cùng nhượng bộ. Cuối cùng, những con người biết điều này đạt được một thỏa hiệp hợp lý. Vấn đề này có thể xem xét lại. Còn gì văn minh và ổn thỏa hơn thế nữa? Chẳng phải đây là thái độ ôn hòa, không cực đoan mà đa số mọi người đều ưa thích sao? Ví dụ như những vị nha sĩ kia, hôm nay khách sạn đã nhận được thư chính thức của họ, kèm theo một nghị quyết bày tỏ sự tiếc nuối về cách giải quyết của khách sạn trong vụ việc của bác sĩ Nicholas.

Một điểm khác cũng là sự thật: Khách sạn quả thực đang đối mặt với nhiều khó khăn. Nó đang trong tình cảnh nghịch cảnh. Sự thay đổi ban quản lý sẽ nảy sinh hàng loạt vấn đề, đừng gây thêm rắc rối mới nữa. Có lẽ, đợi một thời gian rồi tính tiếp là thượng sách.

Thế nhưng, nói như vậy thì bất cứ lúc nào thực hiện thay đổi lớn cũng đều không thích hợp cả. Việc gì cũng luôn có lý do để thoái thác. Peter nhớ lại, có người gần đây đã nói về điểm này. Đó là ai nhỉ? Là bác sĩ Ingram. Vị chủ tịch nha sĩ nóng tính đó đã từ chức vì tin rằng nguyên tắc quan trọng hơn lợi ích cá nhân, và trong cơn giận dữ đã rời khỏi khách sạn St. Gregory tối qua.

Bác sĩ Ingram từng nói với anh, đôi khi, khi lợi ích và niềm tin của anh mâu thuẫn, anh buộc phải cân nhắc được mất. McDermott, anh đã có cơ hội nhưng lại không giữ vững nguyên tắc. Anh quá lo lắng cho khách sạn này, cho công việc của mình, nhưng đôi khi anh vẫn sẽ có cơ hội. Nếu cơ hội đến lần nữa - thì đừng bỏ lỡ.

"Ông Dempster," Peter nói, "Luật dân quyền đã nói rất rõ ràng. Cho dù chúng ta muốn trì hoãn hay tạm thời ngăn cản việc thực thi nó, kết quả cuối cùng vẫn là như vậy."

"Theo tôi được biết," người đàn ông đến từ Montreal nói, "về dân quyền ở Mỹ vẫn còn nhiều tranh cãi lắm."

Peter sốt ruột lắc đầu. Anh nhìn quanh bàn: "Tôi cho rằng một khách sạn tốt phải thích ứng với thời đại. Thời đại của chúng ta đã nhận thức được vấn đề nhân quyền. Chúng ta nên sớm nhận thức và chấp nhận những vấn đề nhân quyền này, tốt hơn là để chúng bị áp đặt lên mình. Nếu chúng ta không tự hành động, chúng tất yếu sẽ bị áp đặt lên chúng ta. Vừa rồi tôi đã tuyên bố mình sẽ không bao giờ đuổi một bác sĩ Nicholas nào nữa. Tôi cũng không định thay đổi ý định."

Warren Trent hừ một tiếng: "Cũng đâu phải ai cũng là bác sĩ Nicholas."

"Chúng ta đang duy trì một số tiêu chuẩn, ông Trent. Chúng ta sẽ tiếp tục duy trì chúng, chỉ là chúng sẽ được áp dụng trong phạm vi rộng rãi hơn."

"Tôi cảnh báo anh! Làm như vậy anh sẽ biến khách sạn này thành một mớ hỗn độn đấy."

"Có vẻ như cách làm hỏng khách sạn thì còn nhiều lắm."

Nghe thấy câu này, mặt Warren Trent đỏ bừng.

Ông Dempster nhìn bàn tay mình nói: "Rất tiếc, chúng ta dường như đã đi vào bế tắc. Ông McDermott, xét thái độ của anh, e rằng chúng tôi phải xem xét lại..." Người đàn ông đến từ Montreal lần đầu tiên tỏ ra không chắc chắn. Ông liếc nhìn Albert Wells.

Ông lão nhỏ thó đang nhún vai lún sâu vào ghế. Khi sự chú ý của mọi người đổ dồn về phía ông, ông dường như thu mình lại. Nhưng ánh mắt ông chạm phải ánh mắt của ông Dempster.

"Charlie," Albert Wells nói, "Tôi thấy chúng ta cứ để người thanh niên này làm theo ý mình đi." Ông gật đầu với Peter.

Ông Dempster điềm tĩnh nói: "Ông McDermott, chấp nhận điều kiện của anh."

Cuộc họp kết thúc như vậy. Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí hòa hợp lúc bắt đầu, giờ đây lại là một bầu không khí ngột ngạt và gượng gạo. Warren Trent mặt đầy khó chịu, không thèm để ý đến Peter. Vị luật sư lớn tuổi cũng lộ vẻ không tán thành, còn người trẻ tuổi thì không có ý kiến gì. Emil Dumur đang nghiêm túc trò chuyện với ông Dempster. Chỉ có Albert Wells dường như thấy buồn cười về những gì vừa xảy ra.

Christine là người đầu tiên bước ra khỏi cửa. Không lâu sau cô quay lại, vẫy tay với Peter. Anh nhìn ra cửa, thấy thư ký của mình đang đợi ở văn phòng ngoài. Anh rất hiểu Flora, phải có chuyện gì đó bất thường cô mới đến đây tìm anh. Thế là anh xin lỗi mọi người rồi bước ra ngoài.

Tại cửa, Christine nhét một mẩu giấy gấp vào tay Peter và thì thầm: "Lát nữa hãy xem." Anh gật đầu, nhét mẩu giấy vào túi áo.

"Ông McDermott," Flora nói, "Tôi không nên đến làm phiền ông..."

"Không sao. Có chuyện gì vậy?"

"Có một người đang đợi ông ở văn phòng. Anh ta nói là người làm việc ở lò đốt rác, thứ quan trọng ông cần, anh ta đã tìm thấy rồi. Anh ta không chịu đưa thứ đó cho tôi, cũng không chịu đi."

Peter tỏ vẻ kinh ngạc: "Tôi đến ngay."

"Xin hãy nhanh lên!" Flora có vẻ lúng túng. "Tôi không nên nói câu này, ông McDermott, vấn đề là... ừm, anh ta hôi hám kinh khủng."

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »