Hầu như vào mỗi buổi sáng, Curtis O'Keefe luôn tắm rửa trước rồi mới cầu nguyện. Thông thường toàn bộ quá trình này không tốn bao nhiêu thời gian, bởi vì ngay khi vừa tắm xong, ông đã đứng trước mặt Chúa. Trong khoảng hai mươi phút quỳ gối, cơ thể quấn trong chiếc áo choàng tắm bằng khăn bông của ông cũng vừa vặn khô ráo.
Ánh nắng rực rỡ chiếu vào căn phòng suite tiện nghi có lắp đặt máy điều hòa, khiến vị đại gia khách sạn này cảm thấy thư thái cả về thể xác lẫn tinh thần. Khi ông lầm rầm cầu nguyện, ông cũng cảm thấy thư thái như thế, lời cầu nguyện của ông giống như một cuộc trò chuyện thân mật và thẳng thắn. Thế nhưng Curtis O'Keefe không quên nhắc nhở Chúa rằng: bản thân ông vẫn còn quan tâm đến khách sạn St. Gregory.
Bữa sáng được dùng trong phòng của Dodo. Chính cô là người gọi món cho cả hai. Cô nhíu mày nhìn thực đơn một lúc lâu, sau đó gọi một cuộc điện thoại rất dài cho bộ phận dịch vụ phòng, trong đó cô thay đổi toàn bộ các món đã chọn đến mấy lần. Hôm nay, việc chọn nước trái cây dường như là điều làm cô khó xử nhất – mất mấy phút để bàn bạc với nhân viên phục vụ vô hình ở đầu dây bên kia – nước dứa, nước nho, nước cam, rốt cuộc loại nào mới ngon, cô vẫn cứ do dự không quyết. Curtis O'Keefe nghĩ đến cảnh cuộc điện thoại lê thê này làm bộ phận dịch vụ bận rộn ở tầng mười một bên dưới rối tung lên, không khỏi thấy buồn cười.
Trong lúc chờ bữa sáng, ông lật xem báo buổi sáng – tờ "Times-Picayune" của New Orleans và phiên bản hàng không của tờ "The New York Times". Ở mục tin tức địa phương, ông chú ý thấy vụ tai nạn xe hơi đâm người rồi bỏ chạy – vụ việc đang chiếm sóng mọi tin tức của "Thành phố Trăng lưỡi liềm" – vẫn chưa có tiến triển gì mới. Ở mục thị trường chứng khoán New York, ông thấy cổ phiếu của khách sạn O'Keefe giảm ba phần tư điểm. Sự sụt giảm này chẳng đáng kể – chỉ là biến động bình thường mà thôi. Một khi tin tức về việc tập đoàn O'Keefe sắp sở hữu một khách sạn mới ở New Orleans được tiết lộ, chắc chắn cổ phiếu sẽ tăng giá, và có lẽ cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu.
Nghĩ đến điểm này, ông lại nhớ tới việc còn phải đợi thêm hai ngày đầy khó chịu nữa thì chuyện này mới được quyết định cuối cùng. Ông hối hận vì tối qua đã không kiên quyết chốt hạ ngay tại chỗ; nhưng giờ lời đã nói ra, ngoài việc kiên nhẫn chờ đợi thì chẳng còn cách nào khác. Ông dám chắc Warren Trent sẽ cho ông một câu trả lời thỏa đáng. Thực tế là, Trent không thể có con đường nào khác.
Khi bữa sáng sắp dùng xong thì có điện thoại – Dodo cầm máy nghe trước – là Hank Lanitzer, đại diện cá nhân của Curtis O'Keefe ở Bờ Tây gọi đến. Ông hơi nghi ngờ về tính chất cuộc gọi nên đã đi sang phòng suite của mình để nghe, tiện tay đóng cửa thông phòng lại.
Theo thông lệ, Lanitzer báo cáo các tình hình tài chính không thuộc về nghiệp vụ khách sạn – Lanitzer xử lý rất khôn khéo và thỏa đáng – rồi mới nhắc đến chủ đề mà O'Keefe mong đợi.
"Còn một việc nữa, thưa ông O'Keefe." – Giọng mũi chậm chạp kiểu California vang lên trong điện thoại. "Là về Jenny Lamarche, cô nàng cưng đó... ừm, chính là cô gái mà ông từng cảm thấy hứng thú ở khách sạn Beverly Hills. Ông còn nhớ cô ấy không?"
O'Keefe nhớ rất rõ: một cô gái da nâu cao ráo nổi bật, vóc dáng đẹp, nụ cười mê hồn, tinh nghịch mà thông minh. Ông có ấn tượng sâu sắc với sức quyến rũ nữ tính rõ rệt và đề tài trò chuyện phong phú của cô. Hình như ông nhớ có người từng nói cô là cựu sinh viên của Đại học Vassar. Cô còn ký hợp đồng với một xưởng phim nhỏ.
"Đúng, tôi nhớ."
"Tôi đã nói chuyện với cô ấy một hai lần rồi, thưa ông O'Keefe. Dù sao thì, cô ấy rất vui lòng được đi cùng ông một chuyến. Hai chuyến cũng được."
Không cần phải hỏi thêm xem cô Lamarche có biết mình sẽ đóng vai trò gì trong chuyến đi như vậy hay không. Hank Lanitzer sẽ tự biết cách xử lý. Curtis O'Keefe cho rằng những chuyện có thể xảy ra sau này sẽ rất thú vị. Trò chuyện với Jenny Lamarche, hoặc làm những việc khác, sẽ vô cùng kích thích. Nếu họ gặp người quen khi ở cùng nhau, cô ấy có thể tự mình giao tiếp mà chẳng tốn chút sức lực nào. Cô ấy cũng sẽ không vì mấy chuyện nhỏ nhặt như chọn nước trái cây mà do dự không quyết.
Thế nhưng, chính ông cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, bản thân mình lại bắt đầu do dự.
"Có một việc nhất định phải đảm bảo làm cho xong, đó là về tương lai của cô Dodo."
Giọng nói đầy tự tin của Hank Lanitzer truyền đến từ bên kia đại lục. "Việc này ông đừng lo. Tôi sẽ chăm sóc tốt cho Dodo, giống như tôi từng chăm sóc tất cả những cô gái khác vậy."
Curtis O'Keefe gắt gỏng: "Không phải ý đó." Mặc dù Lanitzer rất thạo việc, nhưng đôi khi anh ta lại không đủ chu đáo.
"Vậy ý ông là gì, thưa ông O'Keefe?"
"Tôi muốn cậu tìm riêng cho cô Dodo một công việc. Một công việc tốt. Và yêu cầu trước khi cô ấy rời đi, phải báo cho tôi biết."
Giọng nói có chút ngập ngừng. "Tôi nghĩ mình có thể làm được. Tất nhiên, Dodo không phải là người thông minh nhất..."
O'Keefe kiên quyết không nhượng bộ: "Không được làm qua loa, cậu phải hiểu chứ. Nếu cần thiết, cậu thà cứ từ từ tìm cách còn hơn."
"Vậy còn Jenny Lamarche thì sao?"
"Cô ấy không có việc gì khác để làm à...?"
"Tôi nghĩ là không." Anh ta chấp nhận ý nghĩ kỳ quặc này nhưng cảm thấy hơi miễn cưỡng, sau đó lại thả lỏng: "Được rồi, thưa ông O'Keefe, cứ làm theo lời ông. Ông cứ đợi tin tôi đi."
Khi ông quay lại phòng khách của căn suite kia, Dodo đang xếp những đĩa ăn sáng đã dùng lên xe đẩy của bộ phận dịch vụ phòng. Ông giận dữ quát: "Không cần cô làm! Nhân viên khách sạn được trả lương sẽ làm việc đó."
"Nhưng em thích làm mà, Curt." Cô liếc đôi mắt quyến rũ về phía ông, lúc này, ông thấy trong mắt cô lộ ra vẻ tủi thân đầy khó hiểu. Nhưng cô vẫn dừng tay lại.
Chính ông cũng không biết tại sao mình lại nổi cáu, bèn nói với cô: "Tôi muốn đi dạo quanh khách sạn một vòng."
Ông quyết định lát nữa sẽ đưa Dodo đi dạo phố, coi như là xin lỗi cô. Ông nhớ có thể đi một con tàu bánh guồng cũ kỹ xấu xí tên là "President" để tham quan bến cảng. Trên tàu thường chật kín khách du lịch, thứ này chắc chắn cô sẽ thích.
Ở ngoài cửa, ông bốc đồng nói cho cô biết dự định này. Cô vòng đôi tay ôm lấy cổ ông, đáp: "Curt, tuyệt quá! Em phải sửa soạn lại mái tóc, kẻo bị gió thổi rối mất. Giống như thế này này!"
Cô vung cánh tay mềm mại vuốt mái tóc màu vàng xám đang bay phấp phới ra sau, cuộn nó thành một búi chặt, cô ngước mặt lên, lộ ra vẻ vui mừng chân thành. Vẻ đẹp của cô lay động lòng người đến mức không hề giả tạo, khiến ông suýt chút nữa muốn thay đổi ý định và ở lại không đi nữa. Thế nhưng ngược lại, ông lại lầm bầm vài câu đại loại như sẽ quay lại ngay, rồi thô bạo đóng cửa phòng suite lại và bỏ đi.
Ông đi thang máy xuống tầng lửng phía trước, từ đó lại đi xuống cầu thang bộ vào sảnh chính. Khi đến nơi, ông quyết tâm gạt Dodo ra khỏi đầu. Ông giả vờ thản nhiên, dạo quanh khắp nơi. Ông chú ý thấy nhân viên khách sạn đi ngang qua đều lén nhìn ông một cái. Những nhân viên này vừa nhìn thấy ông, dường như lập tức trở nên tỉnh táo hẳn. Ông không để ý đến họ, tiếp tục quan sát tình hình thực tế của khách sạn, so sánh những ấn tượng thu được với những gì ghi trong báo cáo mật của Ogden Bailey. Tất cả những gì ông chứng kiến càng khẳng định thêm suy nghĩ của ông ngày hôm qua, rằng khách sạn St. Gregory cần có một người quản lý đắc lực. Về các nguồn thu nhập mới tiềm năng, ông cũng có cùng quan điểm với Bailey. Kinh nghiệm cho ông biết, chẳng hạn như những cây cột hùng vĩ ở sảnh chính kia có lẽ chẳng có tác dụng chống đỡ gì cả. Giả sử chúng không có tác dụng chống đỡ, thì cứ khoét rỗng một phần mỗi cây cột, rồi cho các thương nhân địa phương thuê không gian đã khoét đó làm tủ trưng bày.
Trong hành lang bên dưới sảnh chính, ông phát hiện một vị trí rất lý tưởng lại bị một cửa hàng hoa chiếm giữ.
Tiền thuê khách sạn nhận được chắc chỉ khoảng ba trăm đô la một tháng. Nhưng ngay tại vị trí đó, nếu mở thành một quầy cocktail hiện đại (giống như trên tàu du lịch vậy! Tại sao lại không chứ?), thì chẳng tốn chút công sức nào cũng có thể kiếm được mười lăm ngàn đô la mỗi tháng. Việc chuyển cửa hàng hoa đi chỗ khác là chuyện quá dễ dàng.
Quay lại sảnh chính, ông thấy còn rất nhiều chỗ có thể tận dụng. Thu hẹp một số khu vực công cộng hiện tại, có thể đặt thêm năm sáu quầy kinh doanh nữa – đặt vé máy bay, taxi, tổ chức tham quan, bán đồ trang sức, và có lẽ cả hiệu thuốc nữa – tất cả đều là những thứ hái ra tiền. Tất nhiên điều này đòi hỏi phải thay đổi phong cách kinh doanh, không khí nhàn nhã thoải mái hiện tại nhất định phải loại bỏ, những chậu hoa trang trí và những tấm thảm dày cũng phải dọn đi hết. Ngày nay, một cái sảnh sáng trưng, đâu đâu cũng thấy quảng cáo mới là cách làm ra tiền của khách sạn.
Còn một việc nữa: hầu hết những chiếc ghế ở đây đều nên dọn đi. Người ta nếu muốn ngồi nghỉ thì phải vào quán bar hoặc nhà hàng của khách sạn, như vậy khách sạn mới có lợi hơn.
Về việc cung cấp chỗ ngồi miễn phí, vài năm trước ông đã có bài học xương máu. Đó là ở khách sạn đầu tiên ông mở, nằm tại một thị trấn nhỏ ở vùng Tây Nam, là một tòa nhà xây dựng bớt xén vật liệu, hư trương thanh thế, không có lối thoát hiểm. Khách sạn này có một đặc điểm: nó có mười hai nhà vệ sinh thu phí, hầu như mọi nông dân và người chăn nuôi trong vòng bán kính trăm dặm đều đến sử dụng bất cứ lúc nào. Ngoài dự tính của Curtis O'Keefe trẻ tuổi, thu nhập từ nguồn này lại khá đáng kể, nhưng có một việc ảnh hưởng đến doanh thu nhiều hơn: luật tiểu bang có quy định trong mười hai nhà vệ sinh phải có một cái miễn phí, những người nông dân tằn tiện đó đã quen xếp hàng để sử dụng cái nhà vệ sinh miễn phí này. Ông đã thuê một gã nát rượu trong thị trấn để giải quyết vấn đề này. Mỗi khi đến ngày bận rộn, trả cho gã đó hai hào mỗi giờ và một chai rượu rẻ tiền, bảo gã cứ thản nhiên ngồi trong cái bồn cầu miễn phí đó. Thu nhập của những nhà vệ sinh khác lập tức tăng vọt.
Nhớ lại chuyện này, Curtis O'Keefe mỉm cười.
Ông thấy sảnh chính dần trở nên bận rộn. Một nhóm khách mới đến vừa bước vào khách sạn đang làm thủ tục đăng ký, những vị khách đến sau thì vẫn đang kiểm tra hành lý vừa được dỡ xuống từ xe buýt sân bay. Trước quầy lễ tân đã có một hàng dài. O'Keefe đứng một bên quan sát.
Đúng lúc này, ông chú ý tới điều mà rõ ràng chưa ai nhìn thấy.
Một người đàn ông da đen trung niên ăn mặc sang trọng, tay xách túi du lịch, bước vào khách sạn. Ông đi về phía quầy lễ tân, đi một cách thản nhiên như thể đang đi dạo buổi chiều vậy. Tại quầy, ông xếp hàng thứ ba, đặt túi xuống rồi đứng đó chờ đợi.
Khi họ trò chuyện, cuộc đối thoại giữa họ nghe rất rõ ràng.
"Chào buổi sáng," người đàn ông da đen nói. Giọng ông – một giọng nói vùng Trung Tây – hòa nhã, đầy vẻ giáo dưỡng. "Tôi là bác sĩ Nicholas; tôi đã đặt phòng ở chỗ các anh rồi." Trong lúc chờ đợi, ông bỏ chiếc mũ Homburg đen xuống, để lộ mái tóc màu xám sắt được chải chuốt rất gọn gàng.
"Vâng, thưa ông, xin vui lòng đăng ký trước ạ," nhân viên đăng ký cúi đầu nói. Khi anh ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt lập tức căng cứng lại. Anh ta đưa tay ra, thu lại cuốn sổ đăng ký vừa đẩy ra.
"Xin lỗi," anh ta nói một cách dứt khoát, "khách sạn đã hết phòng rồi."
Người đàn ông da đen bình tĩnh mỉm cười đáp: "Tôi đã đặt trước rồi. Khách sạn còn gửi cho tôi một lá thư xác nhận đã đặt phòng nữa." Ông thò tay vào túi trong áo lấy ra một chiếc ví da, rút một tờ giấy từ trong những mảnh giấy kẹp bên trong ra. "Chắc là nhầm lẫn gì rồi, xin lỗi nhé." Lá thư đặt trước mặt, nhân viên đăng ký thậm chí chẳng buồn nhìn tới. "Chúng tôi đang có hội nghị."
"Tôi biết." Người đàn ông da đen gật đầu, vẻ mặt ông không còn tươi cười như lúc nãy nữa. "Đây là hội nghị nha khoa, tôi chính là bác sĩ đến tham dự hội nghị đây."
Nhân viên đăng ký phòng lắc đầu. "Tôi không thể giúp gì cho ông được."
Người đàn ông da đen cất lá thư đi. "Vậy thì, tôi muốn nói chuyện với người khác."
Trong lúc họ nói chuyện, lại có thêm nhiều khách mới đến xếp hàng trước quầy. Một người mặc áo mưa thắt đai hỏi một cách mất kiên nhẫn: "Phía trước xảy ra chuyện gì mà tắc nghẽn vậy?" O'Keefe vẫn đứng yên, ông nhận ra rằng trong cái sảnh đông đúc này, một quả bom hẹn giờ đang tích tắc kêu, bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ.
"Ông có thể nói chuyện với phó quản lý." Nhân viên đăng ký phòng nhoài người ra khỏi quầy, lớn tiếng gọi: "Ông Bailey!"
Phía cuối sảnh, một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi ở bàn làm việc trong hốc tường ngẩng đầu lên.
"Ông Bailey, phiền ông lại đây một chút được không?"
Phó quản lý gật đầu, vẻ mặt có chút mệt mỏi, vươn vai một cái. Khi ông thong thả bước lại, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn và da thịt chảy xệ lộ ra một nụ cười chào đón đầy tính chuyên nghiệp.
Curtis O'Keefe nghĩ, ông ta là một tay lão luyện; ông ta đã làm công việc đăng ký phòng nhiều năm, giờ được sắp xếp một cái ghế và bàn làm việc ở sảnh, toàn quyền xử lý những vấn đề nhỏ nhặt mà khách đưa ra. Cái danh xưng phó quản lý kia, cũng như hầu hết các khách sạn khác, chủ yếu là để vuốt ve lòng hư vinh của khách hàng, khiến họ tưởng rằng mình đang thực sự giao dịch với nhân viên cấp cao. Kỳ thực, quyền lực thực sự của khách sạn nằm trong tay phòng quản lý, thứ mà ở đây không thể nhìn thấy được.
"Ông Bailey," nhân viên đăng ký phòng nói, "tôi đã giải thích với vị khách này rồi, khách sạn đã hết phòng."
"Tôi cũng đã giải thích rồi," người đàn ông da đen phản bác, "tôi đã đặt phòng rồi."
Phó quản lý mỉm cười hòa nhã, rõ ràng là đang chào hỏi tất cả những vị khách đang xếp hàng chờ đợi. "Được," ông ta chào hỏi, "chúng ta phải nghiên cứu xem nên giải quyết thế nào." Bàn tay ngắn và béo, bị khói thuốc ám vàng ố của ông ta kéo lấy ống tay áo được may cắt tinh xảo của bác sĩ Nicholas. "Sang bên này ngồi một chút được không?" Người đàn ông da đen được dẫn tới hốc tường, lúc này Bailey nói: "Tôi nghĩ, chuyện này là ngẫu nhiên thôi. Đã xảy ra rồi, chúng ta tìm cách bù đắp lại vậy."
Curtis O'Keefe thầm thừa nhận người đàn ông lớn tuổi này rất khôn khéo và thạo việc. Một thế bế tắc sắp sửa bùng nổ cứ thế bình tĩnh và linh hoạt được chuyển từ tâm điểm sân khấu sang cánh gà. Lúc này, nhân viên đăng ký phòng kia với sự hỗ trợ của một nhân viên khác, nhanh chóng làm xong thủ tục nhận phòng cho những vị khách mới đến khác. Chỉ có một thanh niên, vai rộng, đôi mắt cú vọ sau cặp kính dày, bước ra khỏi hàng, chăm chú quan sát diễn biến mới của sự việc. Được rồi, O'Keefe nghĩ, có lẽ những chuyện bùng nổ cuối cùng cũng có thể tránh được. Ông đợi xem sao.
Phó quản lý xua tay mời đối phương ngồi vào chiếc ghế cạnh bàn làm việc, ông ta cũng ngồi phịch xuống ghế của mình. Người đàn ông da đen thuật lại những lời vừa nói với nhân viên đăng ký phòng một lần nữa, phó quản lý bình thản lắng nghe cẩn thận.
Cuối cùng, người đàn ông lớn tuổi gật đầu. "Được rồi, thưa bác sĩ," ông ta nói bằng giọng quan liêu đầy đủ, "tôi xin lỗi vì sự hiểu lầm này, nhưng tôi chắc chắn có thể tìm cho ông một chỗ ở khác trong thành phố."
Ông ta dùng tay kéo điện thoại lại, cầm ống nghe. Tay kia rút một tờ giấy từ trên bàn làm việc ra, trên đó toàn là số điện thoại.
"Đợi đã." Giọng nói dịu dàng của người khách lần đầu tiên trở nên nghiêm nghị. "Các anh nói với tôi là khách sạn hết phòng, nhưng nhân viên đăng ký của các anh lại liên tục làm thủ tục cho khách vào. Chẳng lẽ họ có cách đặt phòng đặc biệt gì sao?"
"Tôi nghĩ ông có thể nói như vậy." Nụ cười chuyên nghiệp kia biến mất.
"Jim Nicholas!" Phía cuối sảnh truyền đến lời chào hỏi nhiệt tình vui vẻ. Giọng nói phát ra từ một ông lão thấp người, mặt đỏ hồng, tóc trắng bù xù, ông ta bước chân vội vã đi về phía hốc tường.
Người đàn ông da đen đứng dậy. "Bác sĩ Ingram! Thật vui khi được gặp ông!" Ông đưa tay ra, ông lão nắm chặt lấy.
"Cậu khỏe không, Jim, đứa con của tôi? Không, đừng trả lời! Chính tôi cũng nhìn ra cậu rất khỏe. Nhìn bề ngoài của cậu, tình cảnh chắc cũng rất tốt nhỉ. Tôi nghĩ sự nghiệp của cậu chắc chắn rất phát đạt."
"Cũng được ạ, cảm ơn ông." Bác sĩ Nicholas mỉm cười. "Tất nhiên công việc giảng dạy ở đại học vẫn chiếm của tôi rất nhiều thời gian."
"Chuyện này chẳng lẽ tôi còn không biết sao! Chuyện này chẳng lẽ tôi còn không biết sao! Cả đời tôi là dạy dỗ những người như các cậu, vậy mà các cậu đều ra ngoài hành nghề kiếm bộn tiền." Người đàn ông da đen cười hì hì, ông nói tiếp: "Dù sao thì, xem ra cậu đã đạt được thành tựu lớn trên cả hai phương diện – danh tiếng rất vang dội. Luận văn của cậu về khối u ác tính ở miệng đã gây ra những cuộc thảo luận sôi nổi, chúng tôi đều đang đợi báo cáo trực tiếp từ cậu đây. Nhân tiện, tôi sẽ rất vui lòng được giới thiệu cậu với hội nghị. Cậu có biết không, họ đã bầu tôi làm chủ tịch hội nghị năm nay đấy?"
"Con biết, con đã nghe tin rồi. Con nghĩ không ai làm tốt hơn ông được nữa."
Trong lúc hai người đang trò chuyện, phó quản lý từ từ đứng dậy khỏi ghế. Mắt ông ta bán tín bán nghi đảo qua đảo lại trên khuôn mặt của hai người.
Ông lão tóc trắng Ingram đang cười. Ông vui vẻ vỗ vai đồng nghiệp của mình. "Cho tôi biết số phòng của cậu đi, Jim. Một lát nữa chúng ta có vài người sẽ uống rượu cùng nhau. Tôi hy vọng cậu có thể tham gia."
"Đáng tiếc là," bác sĩ Nicholas nói, "họ vừa thông báo với tôi là không còn phòng nữa. Xem ra có liên quan đến màu da của tôi."
Chủ tịch hội nghị nha khoa sững sờ, không nói nên lời, mặt đỏ gay. Sau đó, ông sa sầm mặt, dứt khoát nói: "Jim, để tôi giải quyết chuyện này. Tôi đảm bảo với cậu, họ nhất định phải xin lỗi, và cho cậu một căn phòng. Nếu không được, tôi đảm bảo tất cả các nha sĩ khác đều sẽ chuyển ra khỏi khách sạn này."
Phó quản lý vừa gọi một người phục vụ đến. Bây giờ ông ta vội vã ra lệnh: "Đi tìm ông McDermott đến đây – nhanh lên!"