Trình Hiểu Vũ bận rộn với việc quay phim nên không hề hay biết rằng, ngoài những bức ảnh hẹn hò của anh và Hứa Thấm Ninh tại New York, chương trình "The Voice Mỹ" đang gây sốt về tỷ suất người xem cũng vướng phải tranh cãi về việc dàn dựng kết quả.
Câu chuyện bắt đầu từ đôi bông tai của Mary Hughes. Trong tập phát sóng ngày 23 tháng 7 của "The Voice Mỹ", tại "Vòng thi lựa chọn của huấn luyện viên" thuộc đội James Dylan, Mary Hughes lúc thì đeo bông tai, lúc lại không. Chi tiết này đã bị những cư dân mạng tinh mắt bắt được và tung lên mạng.
Sự việc này khiến không ít người hâm mộ chương trình phải xôn xao. Chỉ trong chốc lát, chủ đề này không chỉ lên xu hướng tìm kiếm trên "Whisper" phiên bản Mỹ mà cả ở bản Hoa Hạ. Mặc dù đài truyền hình liên tục nhấn mạnh đây chỉ là vấn đề biên tập, hoàn toàn không tồn tại chuyện gian lận.
Thế nhưng, điều này lại một lần nữa châm ngòi cho làn sóng tranh cãi dữ dội về "Góc khuất của The Voice". Nhiều cư dân mạng vốn đang "dắt mũi" dư luận tỏ ra phẫn nộ: "American Idol ăn đứt The Voice Mỹ mấy con phố, xem lại còn chân thực hơn, thôi đi xem American Idol cho rồi!"
Ngay sau đó, các trang tin giải trí đồng loạt tung tin vạch trần, chỉ ra rằng ê-kíp sản xuất "The Voice Mỹ" đã yêu cầu tất cả thí sinh ký vào bản hợp đồng "phi nhân tính" dài tới 32 trang. Nội dung bên trong đủ để bảo đảm cho ê-kíp thực hiện đủ kiểu gian lận "hợp pháp", ví dụ như: "Ê-kíp có quyền thay đổi quy tắc bất cứ lúc nào", "Dù thí sinh có giành được nhiều phiếu bầu từ khán giả hay không, ê-kíp vẫn có thể loại bỏ họ bất cứ lúc nào", "Ê-kíp có quyền tùy ý bỏ qua kết quả bình chọn", "Ép buộc thí sinh kiểm tra sức khỏe thể chất và tâm lý, nếu cần thiết, ê-kíp có thể công khai kết quả chẩn đoán trên sóng truyền hình", v.v. Tuy nhiên, thực tế hầu hết các chương trình tuyển chọn tài năng đều ký loại hợp đồng như vậy.
Trong "Vòng thi lựa chọn của huấn luyện viên" của đội Will Wilkinson, nữ ca sĩ được kỳ vọng cao là Judy Hill dù có màn thể hiện xuất sắc trong trận đối đầu vẫn phải dừng chân. Đây được coi là sự loại bỏ bất ngờ và khó hiểu nhất của mùa giải.
Cư dân mạng để lại bình luận dưới tài khoản Whisper chính thức của "The Voice Mỹ": "Vốn tưởng The Voice là một cuộc thi khác biệt, nhưng giờ mới biết mình đã nghĩ quá nhiều. Phía sau mọi cuộc thi tuyển chọn đều có 'quy tắc ngầm'. Dù nói không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng vẫn rất thất vọng."
"Judy Hill quả thực không đứng ra nói lời nào, nhưng phải biết rằng bất kể là vì hiệu ứng kịch tính cho tỷ suất người xem hay lý do nào khác, tóm lại đài truyền hình thấy bạn nên dừng lại thì bạn cũng chẳng có gì để nói. Nếu nói nhiều quá, thì xin lỗi, theo hợp đồng, mời bạn bồi thường từ một trăm nghìn đến một triệu đô la Mỹ."
"Cái gọi là chương trình 'tuyển chọn', vấn đề mấu chốt nằm ở chữ 'tuyển' này. Có khán giả lầm tưởng rằng chúng ta là người chọn, có khán giả lầm tưởng rằng giám khảo là người chọn, nhưng thực tế là ê-kíp chương trình chọn. Trong khâu vận hành tuyển thí sinh, chắc là chương trình nào trên thế giới cũng giống nhau cả thôi. Như ở The Voice, theo một người bạn của tôi trong nghề tiết lộ, thí sinh đều phải qua ba vòng thử giọng và một vòng thu âm (cũng có người nói tổng cộng năm lần). Những bài phỏng vấn trước khi 'giấu mặt chọn giọng' đều đã được ghi hình từ trước, còn vài lần tổng duyệt đều phải mặc cùng một bộ trang phục để thuận tiện cho việc 'nối hình' lúc biên tập. Cuối cùng, những đoạn hát trên chương trình đều đã được chỉnh âm để nghe hiệu ứng tốt hơn. Bạn tưởng người phụ nữ Hoa Hạ kia, Hạ Sa Mạt, thực sự có thể hát ra hiệu ứng tốt như vậy ngay tại hiện trường sao?"
Ngay lập tức, một người trong ngành truyền hình Mỹ cũng tiết lộ: "Thời buổi này làm chương trình truyền hình đắt đỏ lắm, bạn có biết "The Voice Mỹ" đầu tư bao nhiêu tiền không? Riêng thù lao cho huấn luyện viên đã hơn 70 triệu đô la, làm sao có thể không kiểm soát? 99% các chương trình thực tế đều phải có kịch bản, nếu không cứ quay bừa bãi thì vừa không có tỷ suất người xem lại vừa lãng phí tiền. Tất nhiên, cũng không phải là không có chút chân thực nào, nhưng về cơ bản, cứ chương trình nào có ngôi sao tham gia thì đều đã được dàn dựng trước. Mọi người tưởng The Voice là một chương trình chân thực, thì đúng là nghĩ quá nhiều rồi."
Cùng với những lời bàn tán ngày càng nhiều, ngay cả đạo diễn John Bree cũng phải đứng ra công khai thừa nhận rằng họ không hề tính toán hàng chục nghìn phiếu bầu từ internet và mạng xã hội trong cuộc thi. Tuy nhiên, từ đầu đến cuối ông vẫn khẳng định không hề có "gian lận", việc từ bỏ một phần phiếu bầu từ các kênh là để đảm bảo "công bằng hơn".
Thực ra, John Bree không hề nói dối, bởi nếu tính cả phiếu bầu từ internet và mạng xã hội thì không cần phải thi nữa, cứ trao thẳng chức quán quân cho Hạ Sa Mạt là xong, còn ghi hình cuộc thi làm cái quái gì nữa? Chỉ riêng lượng bình chọn trên mạng và mạng xã hội của Hạ Sa Mạt đã nhiều hơn tổng số phiếu của tất cả các thí sinh khác cộng lại.
Ngay cả khi đã loại trừ các lượt bình chọn từ IP Hoa Hạ, số phiếu của Hạ Sa Mạt vẫn cao hơn người đứng thứ hai gấp đôi.
Thế nhưng, ê-kíp đạo diễn không thể nói ra điều này. Dù Hạ Sa Mạt là ứng cử viên sáng giá cho chức vô địch, nhưng nếu không có chút hồi hộp nào thì ai còn mong chờ vào cuộc thi nữa? Điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tỷ suất người xem, vì vậy ê-kíp không nói ra lý do thực sự, nhưng lại càng vẽ càng đen.
Tại nhóm của Mary Hughes, tức là nhóm của Hạ Sa Mạt sắp bắt đầu ghi hình, trên mạng lại xuất hiện tin đồn ê-kíp đạo diễn "The Voice Mỹ" thao túng cuộc thi.
Một cư dân mạng có tên "Shirley" nói: "Bạn tôi là thí sinh của "The Voice Mỹ", cô ấy bảo với tôi rằng cô ấy sắp bị loại. Ê-kíp đạo diễn chọn và kiểm soát thí sinh đi tiếp như thế nào ư? Trước tiên chắc chắn phải có khả năng ca hát, tiếp theo phải là 'chất liệu làm truyền hình', có câu chuyện, có hiệu ứng hoặc có sức hút, những thí sinh có thể mang lại tỷ suất người xem. Ngoài việc tùy ý lựa chọn thông qua số phiếu, còn một phương tiện kiểm soát quan trọng là chọn bài hát. Đừng tưởng bài hát là do thí sinh tự chọn, bài hát đều là ê-kíp đạo diễn và huấn luyện viên bàn bạc để chọn. Muốn bạn vào thì đưa bài phù hợp với chất giọng và đặc điểm của bạn, không muốn bạn vào thì bắt bạn hát bài khó chịu."
"Ví dụ như bạn tôi, cô ấy bị xếp cùng nhóm với một ca sĩ thuộc nhóm thiểu số đang là ứng cử viên quán quân, nhưng cô ấy lại không có quyền chọn bài. Bài cô ấy hát không phải là bài quen thuộc với mọi người, mà là bài hát được đo ni đóng giày cho ca sĩ kia. Bạn tôi căn bản không muốn hát, thứ nhất cô ấy không giỏi hát loại bài này, thứ hai, bài hát này quá xa lạ với cô ấy, trong khi ca sĩ kia lại rất quen thuộc. Vì vậy tất cả những điều này căn bản là không công bằng. Bạn tôi đương nhiên đã nêu ý kiến, rồi bị phớt lờ. Ê-kíp đạo diễn và vị huấn luyện viên nọ chính là trắng trợn muốn nâng đỡ ca sĩ này vào chung kết, ai bảo ca sĩ này thân thiết với ông chủ đứng sau "The Voice Mỹ" cơ chứ?"
Rất nhanh chóng, ứng cử viên quán quân thuộc nhóm thiểu số kia đã bị cư dân mạng đoán ra là Hạ Sa Mạt, còn người bạn của "Shirley" kia đương nhiên chính là đối thủ PK của Hạ Sa Mạt - Chris Wendy.
Cư dân mạng Mỹ vô cùng bất mãn với cách làm này của ê-kíp "The Voice", nhất là khi một người là người da trắng, một người là người gốc Á. Thế là chỉ sau một đêm, Hạ Sa Mạt có thêm vô số kẻ ghét bỏ.
Thực tế là việc chọn bài đã được Chris Wendy đồng ý. Hạ Sa Mạt từng ra không ít bài hát tiếng Anh, cộng thêm những bài hát tiếng Anh do Trình Hiểu Vũ viết, yêu cầu của Hạ Sa Mạt chính là trong phạm vi này, Chris Wendy cứ tùy ý chọn.
Lúc đầu Chris Wendy không đồng ý, nhưng sau khi ê-kíp đạo diễn và Mary Hughes làm công tác tư tưởng, cô vẫn đồng ý. Dù sao một mình cô cũng không thể đối đầu với ê-kíp đạo diễn, cũng không thể đối đầu với Mary Hughes. Cô cũng muốn cứng rắn rút lui, nhưng lại không nỡ bỏ lỡ cơ hội một lần nữa bước lên sân khấu nóng hổi này. Dù sao xuất hiện thêm một lần, thêm chút danh tiếng, sau này chạy sô cũng có thể kiếm thêm chút tiền.
Những tin tức trên mạng đương nhiên là do cô tìm người tung ra. Dù biết chắc mình sẽ bị loại, nhưng mục đích của cô là cố gắng giảm bớt ấn tượng trong lòng mọi người rằng mình bị loại vì thực lực kém, khiến mọi người nảy sinh suy nghĩ mình bị "dìm hàng" nên mới thua, đồng thời nhân tiện tạo thêm chút danh tiếng cho bản thân.
Đối với Chris Wendy, đây là cách làm "một mũi tên trúng nhiều đích". Hơn nữa, cô cũng đang mơ tưởng rằng nếu ê-kíp chương trình không chịu nổi áp lực từ cư dân mạng mà chọn lại, hoặc người phụ nữ gốc Á có phần yếu đuối kia không chịu nổi áp lực mà hát hỏng thì sao?
Đài truyền hình dù sao cũng chưa từng làm chương trình tuyển chọn kiểu này nên thiếu kinh nghiệm, không đưa ra tuyên bố ngay lập tức. Cộng thêm việc "Shirley" này rất thông minh, đợi các tài khoản giải trí và truyền thông lớn đăng lại xong, không lâu sau liền xóa bài viết. Ê-kíp "The Voice Mỹ" cũng giữ tâm thế "tin đồn dừng lại ở người trí tuệ" nên không để tâm.
Kết quả lại dẫn đến những lời bàn tán xôn xao trên mạng, cộng thêm một số "chuyên gia" đục nước béo cò, nói rằng trong các màn trình diễn của "The Voice Mỹ", đặc biệt là Hạ Sa Mạt, tồn tại tình trạng chỉnh âm nghiêm trọng.
Đặc biệt là một bài viết gây hiểu lầm nghiêm trọng cho khán giả được đăng lên đã thu hút vô số lượt chia sẻ.
"Trước tiên, tôi muốn khuyên những khán giả bình thường tin rằng khả năng hát live của thí sinh "The Voice Mỹ" là đỉnh cao, đừng để bị mê hoặc nữa! Theo tôi được biết, một bộ phận lớn khán giả bị chương trình này thu hút là vì bị khả năng hát chuẩn như đĩa của tất cả thí sinh làm cho chấn động, tưởng rằng cao thủ thực sự nằm trong dân gian! Nếu bạn thực sự bị điểm này làm cho chấn động, thì tôi muốn nói với bạn rằng, bạn đã bị lừa rồi!"
"Kỹ thuật như chỉnh âm cao từ lâu đã là bí mật công khai trong ngành thu âm, nhưng hầu như không có ai đứng ra phổ cập kiến thức này, chắc là vì chén cơm và tỷ suất người xem thôi. Chỉ cần có người tiếp tục bị lừa, thì việc chỉnh âm cao vẫn có tính hợp lý và tất yếu của nó."
"Vẫn nên nhắc lại một kiến thức cơ bản: ghi hình không phải là live thực sự. Vì sau khi thu âm tách rãnh có thể chỉnh sửa vấn đề cao độ và nhịp điệu của tất cả ca sĩ, nhạc công, nên chất lượng live của bản ghi hình đương nhiên tốt hơn nhiều so với live phát sóng trực tiếp."
"Trực tiếp đến hiện trường "The Voice Mỹ", bạn sẽ hiểu rõ điều này."
"Live của bản ghi hình cũng có thể đạt được cao độ chuẩn như đĩa, tất nhiên với điều kiện chất giọng của bạn phải có độ ổn định cao. Những nốt cao vút như của Hạ Sa Mạt, dám hát tại hiện trường, tuyệt đối đều là nữ ca sĩ cấp đại thần. Ngay cả bà Mary Hughes ngồi dưới sân khấu cũng chỉ có thể đạt được trình độ này trong thời kỳ đỉnh cao huy hoàng nhất."
"Nhưng hôm nay, lại được một người gốc Á không có tên tuổi biểu diễn trong một cuộc thi vốn không có danh tiếng, thực sự khiến người ta khó mà tin nổi."
Bài viết chất đống thuật ngữ chuyên môn này được chia sẻ rộng rãi. Ê-kíp đạo diễn "The Voice Mỹ" không còn cách nào khác, đành phải đứng ra một lần nữa đưa ra tuyên bố chính thức: "Tuyệt đối không thực hiện bất kỳ hình thức chỉnh âm nào trong các đoạn ghi hình cuộc thi. Để chứng minh mọi thứ, trong đêm chung kết sẽ áp dụng hình thức phát sóng trực tiếp để đính chính thông tin."
Thế nhưng những lời này vẫn không xóa tan được nghi ngờ của khán giả, thậm chí còn khiến không ít khán giả nghi ngờ Hạ Sa Mạt "hát nhép" và bất mãn về sự bất công với các thí sinh khác.
Trong chốc lát, Hạ Sa Mạt dường như đã trở thành tâm điểm của mọi sự chỉ trích.