Tại trạm Côn Lôn, Lão Miêu và Mạch Đông đang loay hoay với những hạt giống cà chua.
"Chúng ta cần một khay ươm để giữ ẩm cho hạt trong quá trình nảy mầm, có thể dùng vải cotton hoặc gạc y tế thấm ướt... Đường Dược về rồi sao?" Mạch Đông nhìn thấy Đường Dược bước vào qua màn hình, cô cất tiếng chào hỏi, "Tấm pin năng lượng đã chuyển xong chưa? Thời tiết trên trạm Côn Lôn hôm nay thế nào?"
"Tấm pin đã chuyển xong rồi, trời quang mây tạnh." Đường Dược tháo hệ thống duy trì sự sống của bộ Minh Quang Giáp ra, ném sang một bên để nó tự sạc điện, "Ở cái nơi quái quỷ này có một điểm tốt, đó là phơi dưa muối không cần lo trời mưa. Nếu tôi là người hành tinh củ cải khô, chắc chắn tôi sẽ rất thích sao Hỏa."
Lão Miêu tìm một chiếc khay ăn bằng sắt, đặt mười hạt giống cà chua vào trong, sau đó xé một gói gạc y tế rồi thấm nước cho ướt.
Đường Dược chui ra khỏi bộ Minh Quang Giáp cồng kềnh, tìm một góc khuất tầm nhìn của cô gái, nhanh nhẹn cởi bỏ lớp quần áo trên người, khoác lên mình tấm chăn giữ nhiệt, một lần nữa hóa thân thành "người tiền sử" trên đỉnh núi sao Hỏa.
Lão Miêu cẩn thận dùng miếng gạc ẩm bao bọc hạt giống cà chua lại, rồi đặt vào khay ăn.
"Khi hạt nảy mầm, hãy nhớ nhiệt độ phải duy trì ở mức khoảng hai mươi lăm độ C, nhiệt độ thấp sẽ không có lợi cho sự phát triển của cây con." Mạch Đông nhắc nhở, "Hạt giống đã qua xử lý kích mầm chỉ cần đợi từ ba đến năm ngày là sẽ nảy mầm, sau khi hạt lộ trắng, các cậu có thể đem cây con trồng vào đất."
"Thế nào gọi là lộ trắng?"
"Lộ trắng nghĩa là mầm đã nhú ra, có thể nhìn thấy phôi mầm màu trắng." Mạch Đông giải thích.
Lão Miêu gật đầu, đặt khay hạt giống đã được bọc kỹ lên giá. Nhiệt độ trong trạm Côn Lôn luôn duy trì ở mức hai mươi lăm độ, rất thích hợp cho cà chua sinh trưởng. Lão Miêu xoa xoa hai chân trước, đầy phấn khích, nó sắp được nhìn thấy những mầm sống bé nhỏ đáng yêu này vươn lên rồi.
Mạch Đông thở phào nhẹ nhõm, công đoạn sơ chế trồng cà chua đến đây là tạm ổn. Tiếp theo, Lão Miêu và Đường Dược cần tiếp tục điều chế nước ngọt và phân bón, đồng thời chờ đợi hạt nảy mầm.
"Đúng rồi Lão Miêu, tôi vừa nhớ ra một chuyện." Đường Dược treo bộ Minh Quang Giáp lên tường, "Lúc nãy khi ra ngoài kiểm tra trạm Côn Lôn, tôi phát hiện một vết nứt... dài khoảng chừng này, nằm ở bức tường bên trái phòng điều áp."
Đường Dược dùng hai tay làm động tác minh họa cho Lão Miêu xem, độ dài khoảng ba mươi centimet.
"Lại bong sơn à? Phát hiện lúc nào?" Lão Miêu ngoảnh đầu lại.
"Chiều hôm qua."
"Vết nứt?" Mạch Đông có chút lo lắng, "Liệu có xảy ra vấn đề gì không?"
"Yên tâm đi, chuyện thường ấy mà, không có gì to tát đâu." Đường Dược lắc đầu, "Chỉ là lớp sơn phủ bên ngoài bị nứt thôi, cấu trúc chính không sao cả. Dù sao trạm Côn Lôn cũng là một 'ngôi nhà cũ' đã có tuổi đời, bong tróc sơn là chuyện bình thường."
Trạm Côn Lôn quả thực là một trạm nghiên cứu khoa học đã có thâm niên, nó đã đứng vững trên bề mặt sao Hỏa gần mười năm nay. Giống như Trạm Không gian Liên hợp, nó là sản phẩm của các nhiệm vụ đổ bộ giai đoạn đầu trong dự án sao Hỏa. Kể từ đó, phi hành gia của mỗi nhiệm vụ đổ bộ đều thực hiện bảo trì, thay thế thiết bị bên trong, nâng cấp và sửa chữa trạm Côn Lôn. Bức tường bên ngoài trạm được phủ một lớp sơn polyester màu trắng để bảo vệ cấu trúc bên trong, lớp sơn này liên tục bị mài mòn nên cần phải bảo trì định kỳ.
"Chúng ta còn sơn thừa không?" Lão Miêu hỏi.
"Hết rồi." Đường Dược xòe tay.
"Thế băng dính trong suốt còn chứ? Dùng băng dính dán tạm vào đi." Lão Miêu thở dài, "Năm mới ba năm, năm cũ ba năm, vá víu lại ba năm."
"Băng dính cũng chẳng còn bao nhiêu... không còn mấy cuộn. Mẹ kiếp, đám người đó đang ăn băng dính hay sao? Hay là Lão Trịnh dùng băng dính chơi trò trói buộc gì rồi?"
"Nó chơi với ai được chứ?" Lão Miêu hỏi.
"Lão Vương." Đường Dược đáp.
"Ồ..." Lão Miêu tưởng tượng ra cảnh tượng đó, "Dùng băng dính trói chặt cơ mông săn chắc của Lão Vương, cảnh tượng đó thật là... quá đẹp để hình dung."
Đường Dược mở tủ lấy băng dính, ngẩng đầu lên thấy cô gái trên màn hình vẻ mặt ủ rũ, anh cười cười, "Mạch Đông, cô không cần lo cho trạm Côn Lôn đâu, cái nhà nát này cực kỳ chắc chắn, tuổi thọ còn dài lắm. Nó có thể sống dai hơn cả Lão Miêu, trong đời chúng ta cũng không ở đến mức nó sập đâu."
Đường Dược nói là sự thật, trong số rất nhiều thứ bên trong trạm Côn Lôn, thứ có tuổi thọ cao nhất chính là bản thân cái trạm. Hệ thống tuần hoàn oxy, tuần hoàn nước ngọt và hệ thống kiểm soát nhiệt độ đều là những thiết bị tinh vi đắt đỏ, thời hạn sử dụng tối đa chỉ hơn mười năm. Nhưng cái vỏ trạm Côn Lôn này được thiết kế với tuổi thọ lên tới cả trăm năm, Đường Dược chắc chắn sẽ không thể nhìn thấy ngày trạm Côn Lôn hư hỏng sụp đổ trong đời mình.
Mạch Đông gật đầu.
Đường Dược mặc lại bộ Minh Quang Giáp, cầm cuộn băng dính lớn, mở cửa phòng điều áp.
Anh phải đi vá lại vết nứt trên bức tường ngoài của trạm Côn Lôn.
"Good Luck!" Lão Miêu vẫy vẫy móng vuốt.
Đường Dược đột nhiên đứng khựng lại.
"Cậu bị sao thế?" Lão Miêu ngoảnh đầu.
"Mẹ kiếp." Đường Dược chửi thề, "Chân lại bị chuột rút rồi."
---❊ ❖ ❊---
Mạch Đông nhẹ nhàng gõ bàn phím, cô đang quản lý các module bên trong Trạm Không gian Liên hợp. Khoảng thời gian này, Mạch Đông đã học được cách điều hành khối kiến trúc khổng lồ mà mình đang ở. Cô điều chỉnh công suất của các tấm pin mặt trời và bình ắc quy, cố gắng kéo dài tuổi thọ cho trạm không gian.
Trạm Không gian Liên hợp sao Hỏa cho đến nay là cơ sở nghiên cứu đắt đỏ và phức tạp nhất mà con người từng chế tạo. Nó sở hữu vô số ưu thế độc nhất vô nhị mà các phòng thí nghiệm trên Trái Đất hay trạm ISS không thể nào có được.
Việc phê duyệt dự án Trạm Không gian Liên hợp sao Hỏa lúc đầu là nhờ mượn danh nghĩa "Phòng thí nghiệm không gian sâu", cam kết cung cấp nơi nghiên cứu lâu dài và chất lượng, từ đó nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ các ngành khoa học cơ bản và viện nghiên cứu. Ban đầu, các ông nghị ở Quốc hội không hề đồng ý chi một số tiền khổng lồ như vậy để xây trạm trên quỹ đạo sao Hỏa, vì tàu vũ trụ Orion vốn đã có thể dùng làm trạm trung chuyển đổ bộ.
Nhờ tách biệt khỏi mọi nhiễu loạn và tiếng ồn nhân tạo, Trạm Liên hợp là nơi quan sát điện từ và bức xạ tuyệt vời. Nó giống như một căn phòng tĩnh lặng giữa không gian sâu thẳm, mọi âm thanh nhỏ nhất trong vũ trụ đều được khuếch đại lên hàng trăm hàng nghìn lần.
Dung tích của trạm đủ lớn để chở theo các thiết bị quan sát hạng nặng, vì vậy các dự án vũ trụ học và vật lý lý thuyết tranh nhau chen chân vào. Bên trong khoang tàu "Thần Hi" có một thiết bị bắt hạt neutrino vô cùng nhạy bén, kích thước không lớn nhưng hiệu quả vượt xa kết quả của máy dò Super-Kamiokande.
Còn có một kính viễn vọng tia X, mục đích ban đầu là để kiểm chứng bức xạ Hawking, tiện thể làm cho hằng số Hubble chính xác thêm vài chữ số thập phân.
Ngoài ra còn có các thiết bị quang phổ và viễn thám lớn. Những thứ này theo Trạm Liên hợp quay quanh sao Hỏa, đo đạc chính xác sự phân bổ của nguồn nước và khí methane trên bề mặt hành tinh đỏ.
Còn có Lão Mạch, ông mang theo vô số giấy nháp, nếu không có "cổ thư" của Lão Vương và những sự cố ngoài ý muốn, có lẽ giả thuyết Goldbach cũng đã được giải quyết rồi.
Thật sự là thu hoạch đầy ắp.
Giới học thuật vui mừng tuyên bố rằng, kết quả của giải Nobel Vật lý trong hai mươi năm tới chắc chắn sẽ xuất phát từ Trạm Không gian Liên hợp.
Nghe nói trong nhiệm vụ sao Hỏa tiếp theo sẽ mang theo thiết bị quan sát sóng hấp dẫn, đó là một thanh kim loại mảnh dài hai ngàn mét—thú thật Mạch Đông cũng không biết họ sẽ đưa thứ đó lên trời bằng cách nào, nhưng con người dám nghĩ thì tên lửa cũng dám làm.
Mạch Đông tắt hầu hết các thiết bị dò tìm, nhưng cô vẫn giữ lại một phần thiết bị quan sát hướng về phía Trái Đất, đồng thời duy trì việc tìm kiếm và theo dõi tàu vũ trụ Orion 1. Mạch Đông đến nay vẫn không từ bỏ hy vọng tìm kiếm Trái Đất và tàu Orion, trong lòng cô vẫn ôm ấp một tia hy vọng mong manh—rằng một ngày nào đó khi thức dậy, màn hình máy tính sẽ hiện lên những lời chào hỏi từ Trái Đất hoặc tàu Orion 1.
Trạm không gian vẫn miệt mài thu thập sóng vô tuyến từ mọi hướng. Cô gái lặng lẽ nhìn chằm chằm vào màn hình, cô chỉ thấy một khoảng không trống rỗng.
Mạch Đông lắc đầu, sự chờ đợi này thật vô nghĩa.
Cô xoay người rời khỏi khoang tinh thể.
Mạch Đông đi qua cửa nối giữa các khoang, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng "tít—" mơ hồ. Cô gái sững người, ngoảnh đầu lại, đứng bất động.
Chẳng lẽ mình nghe nhầm?
Vài giây sau, trong khoang lõi lại truyền đến một tiếng "tít—" nữa. Lần này cô đã nghe rõ, đại não Mạch Đông gần như trống rỗng, niềm vui sướng tột độ ùa vào lòng. Đây là tín hiệu! Trạm không gian đã nhận được một tín hiệu vô tuyến lạ!