Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2966 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 69
vợ chồng nhỏ tinh thần phấn chấn.

❊ ❊ ❊

"Vậy nên. . . . . . Cẩm Nhi phải ngoan ngoan nghe lời. . . . . ." Nhan Nhiễm Y nói giọng điệu của mẹ kế.

Diệp Linh Cẩm nuốt một ngụm nước bọt. Vì mạng nhỏ của mình, tuyệt đối sẽ nghe lời. . . . . .

Hung hăng gật đầu tỏ vẻ quyết tâm của mình, bộ dáng ‘chú chó trung thành’.

Vì gần đây không ra ngoài, Diệp Linh Cẩm luôn búi tóc tuỳ tiện, khá giống một đứa trẻ. Vì vậy khung cảnh mang phong cách dạy dỗ trẻ em.

"Muốn ra ngoài đi dạo không. . . . . ." Nhan Nhiễm Y hỏi.

Diệp Linh Cẩm nhớ lại cảnh tượng lúc trước, hơi do dự. Đối với một số việc, Diệp Linh Cẩm vẫn tỏ thái độ "Mắt không thấy, tâm không phiền".

Nhan Nhiễm Y từ từ đứng dậy, nói: "Ta đi thay y phục, lát nữa sẽ đưa người đi. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm: ". . . . . ." Đã quyết định rồi, còn hỏi nàng làm gì. . . . . .

Sau nửa canh giờ, một đôi trai tài gái sắc, ‘vợ chồng nhỏ’ tinh thần phấn chấn dạo chơi khắp Liễu thành.

Diệp Linh Cẩm để Nhan Nhiễm Y búi tóc cho nàng, ngoan ngoãn đi theo Nhan Nhiễm Y.

Vừa hay lúc này là một buổi trưa nắng đẹp. . . . . . Các quán nhỏ trên đường đều thưa thớt.

"Mứt quả. . . . . . Mứt quả. . . . . ." Người bán hàng rong hô một tiếng như không còn hơi sức.

Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm đến gần: “Mứt quả này có ngọt không?"

Khó có được người mua kẹo hồ lô, người bán hàng rong liền phấn chấn tinh thần."Đương nhiên rồi. . . . . . Công tử có thể hỏi khắp đi Liễu thành, mứt quả nhà ta là ngọt nhất!"

Thật ra thì Diệp Linh Cẩm không quá thích ăn ngọt. Tiểu ca, mứt quả nhà người có thể chua một chút được không. . . . . .

"Lấy một xâu thôi. . . . . ."

Trả tiền, Nhan Nhiễm Y đem mứt quả đưa cho Diệp Linh Cẩm.

"Nha. . . . . . Phu nhân thật là hạnh phúc!" Lúc sắp đi tiểu ca bán mứt quả nói.

Diệp Linh Cẩm rất muốn hỏi có phải hắn cũng cảm thấy hạnh phúc hay không.

Nhan Nhiễm Y tiếp tục dắt tay Diệp Linh Cẩm, chậm rãi đi trên đường, dường như rất hưởng thụ ánh mặt trời.

Diệp Linh Cẩm cắn một miếng. Thật ngọt a ┭┮﹏┭┮ tiểu ca không nói láo. . . . . .

Nhìn Nhan Nhiễm Y đi bên cạnh, đột nhiên nàng có suy nghĩ xấu xa.

"Mứt quả. . . . . . Ăn ngon. . . . . . Mẹ kế. . . . . . Nếm thử một chút. . . . . ." Dứt lời, tay cầm mứt quả liền dùng sức, mục tiêu là gương mặt tuấn tú của Nhan Nhiễm Y.

Diệp Linh Cẩm đã sớm hình dung ra cảm giác hả hê, trong lòng cười nói: ta bôi đường lên mặt ngươi.

Nhưng Nhan Nhiễm Y nước cờ cao siêu,dừng chân lại, quay đầu sang, cắn một miếng, nở nụ cười.

"Ha ha. . . . . . Ăn ngon này. . . . . ." Diệp Linh Cẩm mặt chờ đợi nhìn Nhan Nhiễm Y.

Nhan Nhiễm Y tiếp tục dắt Diệp linh Cẩm đi về phía trước, vừa đáp: "Ừ. . . . . . Ăn ngon. . . . . ." Đúng là hắn ăn thật.

Diệp Linh Cẩm rất vui mừng, trên mặt nở nụ cười ngây ngốc."Ăn một miếng nữa!"

Nhan Nhiễm Y nhẹ nhàng lấy tay ngăn cản, không để ‘đứa bé’ làm ầm ĩ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »