Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2896 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 59
đó chính là sự tin tưởng.

❊ ❊ ❊

Mấy người trầm mặc không nói gì.

"Có một số việc, tại hạ không tiện nói ra, nhưng sau này mọi người sẽ biết....... kính xin mọi người tin tưởng tại hạ."

Lại một trận trầm mặc............

"Ta tạm tin tưởng ngươi..........." Sau một lát, Quan Hoán Chi trầm giọng nói.

"Đa tạ.........."

Hai bên không hiểu hết lòng nhau.

"Địch huynh........"

"Người ta làm quan còn tin tưởng người, ta còn có thể nghi ngờ gì? Ta tin tưởng thần bộ......." Địch Tinh nói ra rất dễ dàng, dường như bình thường, nhưng lại có chút gì đó không giống.

Nhan Nhiễm Y cười cười với Địch Tinh, rồi sau đó vuốt đầu Diệp Linh Cẩm nói: "Cẩm nhi.........Dĩ nhiên là tin tưởng mẹ kế, đúng không..........."

"Tin? Có thịt ăn thì sẽ tin.........."

Địch Tinh bật cười ha ha, vẻ mặt Quan Hoán Chi cũng không cứng nhắc như trước, Nhan Nhiễm Y vẫn cười nói với Diệp Linh Cẩm: "Đó chính là tin........Ngoan........."

Bị Diệp Linh Cẩm nói như vậy, không khí cũng không còn nặng nề như trước nữa.

Nhưng nội tâm của Diệp Linh Cẩm còn rất hỗn độn. Bởi vì Nhan Nhiễm Y cứu nàng, cho nên bản năng lệ thuộc vào hắn, nhưng mà, hôm nay lại phát hiện, người mình lệ thuộc vào mình cũng không biết rõ, lại có quan hệ với án mạng nhà mình, có nên tiếp tục tin tưởng hắn? Hay là phòng bị hắn?

May mắn là nàng giả ngốc vài năm nên nàng có thể giấu hết tất cả tâm tình của mình, trong lúc không khống chế được tình cảm, cũng có thể dùng bộ mặt ngây ngô chữa cháy.

Giờ phút này, nếu tiếp tục nói tiếp, chỉ sợ mọi người đều không có ý định đó, dù sao một câu nói của Nhan Nhiễm Y "đã từng nhìn thấy Trường Sinh dẫn" đã đủ làm cho người ta kinh sợ rồi.........

Mặc dù vẻ mặt không cảm xúc của Quan Hoán Chi vẫn giống như trước đây, Địch Tinh cũng vẫn như vậy, vẻ mặt của Nhan Nhiễm Y vẫn y như cũ làm cho người ta có cảm giác nụ cười của gió xuân, nhưng những người ở đây đều không khỏi có chút lúng túng, tuy rằng nói là tin, nhưng chuyện này vẫn cần thời gian để tiêu hóa.

"Mẹ kế.......đói bụng........" Diệp Linh Cẩm kéo vạt áo Nhan Nhiễm Y. Cần ọi người bao gồm cả mình chút thời gian để tiêu hóa.

Nhan Nhiễm Y cúi đầu nhìn nàng, dịu dàng nói: "Không phải vừa mới ăn cơm xong sao......."

"Đói bụng.......Ăn thịt.........." Diệp Linh Cẩm không thuận theo, cũng không buông tha.

"Để ta bảo Lưu thúc đi chuẩn bị chút thức ăn......" Quan Hoán Chi nói.

"Làm phiền rồi..........Như vậy ta đưa Cẩm nhi đi trước, đến lúc đó đưa đồ ăn đến phòng Cẩm nhi là được rồi....."Dứt lời, Nhan Nhiễm Y báo cho Quan Hoán Chi và Địch Tinh biết một cái, rồi dắt Diệp Linh Cẩm rời đi.

Không biết bởi vì tay mình lạnh như băng hay là vì tay Nhan Nhiễm Y quá ấm, Diệp Linh Cẩm cảm thấy cái dắt tay này đang từ từ truyền nhiệt lượng vào tay của nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »