Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 100
cùng một người.

❊ ❊ ❊

Diệp Linh Cẩm không phát hiện, mình thật ra cũng rất xấu xa.

"Ai?" Tiểu Hồ Tử ngẩng đầu lên.

"Lừa gạt. . .. tiếp tục lừa gạt cho ta. . . . Lên trên đường cái lừa gạt cho ta. . . . . ." Nói xong, Diệp Linh Cẩm quay đầu đi, dưới ánh trăng, bóng lưng hết sức tự nhiên.

Sau khi trêu chọc Tiểu Hồ Tử xem bói xong, Diệp Linh Cẩm thấy trong lòng tốt hơn nhiều. "Tìm vui vẻ ình trên sự đau khổ của người khác" những lời này vẫn còn tác dụng .

Diệp Linh Cẩm không tiếp tục đi trên đường cái mà đi vòng qua bên một con sông. Nếu là những con sông khác, sợ khắp nơi đều là thuyền hoa. Con sông này, có lẽ là ở gần gia đình giàu có thích yên lặng, mới không có bị lây nhiễm ồn ào.

Diệp Linh Cẩm ngồi ở bờ sông, một tay chống cằm nhìn về phía đối diện con sông ngẩn người.

Sau lưng, chợt có người đi đường, đi ngang qua.

Ánh trăng nhẹ nhàng chiếu vào mặt hồ, gió đêm thổi tới, mặt hồ nổi lên con sóng, ánh trăng dần dần lan ra, nhuộm thấm khắp nơi, chảy vào trong tim Diệp Linh Cẩm.

Gió thổi bay bay chiếc váy xanh mặc trên người nàng. Nàng nhớ lại rất nhiều sự việc, suy nghĩ rất nhiều, cũng từ chối rất nhiều.

"Là nàng?"

Nghe sau lưng có tiếng động, Diệp Linh Cẩm không suy nghĩ nữa, quay đầu lại nhìn nhưng bị người ta gõ mạnh một cái, trước mắt trở nên mờ mờ, cuối cùng mất đi ý thức.

……………………………………………………………………………..

Tiểu viện Bùi gia, trong một căn phòng . . . . . .

Địch Tinh nhàm chán cầm thanh sắt khiêu ngọn đèn nói: "Bùi Lâu Tuấn nói, lúc cứu Diệp Linh Đoạn ra, ngoại trừ một vài sát thủ thì không gặp phải kẻ đáng nghi nào …. Nhưng mà lại vô tình trúng độc ….."

"Chậc, chậc …." Địch Tinh sờ sờ lên cằm, nói: "Vô tình trúng độc …. Cái này ta cũng có kinh nghiệm ……" Dứt lời nhìn Nhan Nhiễm Y một chút.

Nhan Nhiễm Y nhìn Địch Tinh cười cười thân thiện, nói: "Địch huynh còn muốn thử một chút hay không . . . . . ."

"Có lẽ, trong đó có người là cao thủ dụng độc ……" Quan Hoán Chi tỉnh táo phân tích. "Bùi Lâu Tuấn võ công rất cao, có thể trong lúc hắn vô tình bị hạ độc, đối phương bất kể là võ công hay công phu dụng độc đều không thấp. . . . . ."

"Đây cũng là một manh mối, trong võ lâm hiện nay, có thể làm được thế không nhiều lắm …." Địch Tinh nói.

"Đúng vậy. . . . . ." Quan Hoán Chi gật đầu một cái, nhìn Nhan Nhiễm Y, "Cái này không phải nói Nhan huynh . . . . . ."

Nhan Nhiễm Y cầm lấy bình trà rót ình một ly, nhẹ nhàng hớp một cái, nói: "Dĩ nhiên. . . . . ."

Mọi người trầm mặc một hồi. . . . . .

"Ai …. Các ngươi nói. . . . . . Nếu như hai chuyện này có liên quan …… Người này nếu biết dụng độc và người mấy năm trước ở Liễu Thành để lại phương thuốc luyện đan có thể là cùng một người không?"

Quan Hoán Chi trầm ngâm. "Điều này có thể có khả năng …….". Phía sau vụ án Diệp gia dường như có một thế lực rất lớn.

"Chỉ sợ Quan huynh nhận được vụ án khó giải quyết. . . . . ." Nhan Nhiễm Y nhìn hơi có chút hả hê.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »