Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2906 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 24
hang sói.

❊ ❊ ❊

Nhan Nhiễm Y một thân tử y hướng Diệp Linh Cẩm cong cong khóe miệng, dường như không bị chuyện tình của Địch Tinh làm cho cảm thấy không vui. Ánh mặt trời buổi chiều tà chiếu vào làm nổi bật lên nụ cười nhu hòa của hắn, lướt qua tử y càng tôn lên vẻ đẹp của xương quay hàm dường như sương sớm rực rỡ, làm cho cả thân mình thêm mấy phần thanh nhã.

Đẹp thì đẹp thật, nhưng mà quá mức nguy hiểm. Trong lòng Diệp Linh Cẩm phê bình. Trời lạnh rồi, có lẽ mình nên mặc thêm quần áo.....

Cũng may Nhan Nhiễm Y chẳng qua là cười bí hiểm với nàng một cái rồi quay đi.

Một trận gió lạnh thổi qua, Diệp Linh Cẩm run lên. Ngày hôm nay quá lạnh, vẫn là nên trở về phòng sẽ an toàn hơn.

Thật ra thì bây giờ đang là mùa xuân ấm áp.

"Công tử.....Địch Tinh....."

"Ta đã biết, ngươi không cần nói."

Lúc đi ngang qua Diệp Linh Cẩm nghe được đoạn hội thoại của Vi Đăng và Nhan Nhiễm Y.

Cách nói chuyện của Nhan Nhiễm Y vẫn như cũ không nhanh không chậm, dường như không bởi vì Địch Tinh rời đi mà không vui vẻ.

Hắn không phải đang muốn điều tra chuyện tình của Diệp gia sao? Địch Tinh là một đầu mối quan trọng, Nhan Nhiễm Y cứ để cho hắn đi như vậy sao? Vậy hắn làm thế nào để có thể thông qua giọng nói để nhận ra được kẻ cầm đầu?

Diệp Linh Cẩm mang theo một bụng đầy nghi vấn trở về phòng, chờ đợi bữa tối. Buổi chiều ăn mứt quả thật cũng no rồi! Ngọt đến phát ngấy, hiện tại nàng đang rất muốn ăn mặn.

"Diệp tiểu thư.....Công tử mời ngài qua ăn cơm tối."

Vi Đăng tới thông báo.

Nhan đại sói xám mời mình qua ăn cơm? Trong lòng Diệp Linh Cẩm cảm thấy vô cùng khó hiểu.

"Mẹ kế.......Ăn cơm........Không đi........"Diệp Linh Cẩm mơ màng ngẩng đầu lên nhìn Vi Đăng.

Vi Đăng cười cười, giống như đang dụ dỗ một đứa trẻ: "Làm sao lại thế này hả Diệp tiểu thư? Trước kia người quấn lấy công tử lắm mà....."

( ̄_ ̄' alt='' >' alt='' >' alt='' >) Diệp Linh Cẩm cảm thấy xấu hổ. Nàng quấn lấy Nhan đại sói xám khi nào chứ, nàng không muốn sống nữa sao.

"Ăn ngon......"Sợ có khi là Hồng Môn yến cũng nên.

"Tất nhiên...." Vi Đăng vừa trả lời vừa dụ dỗ để Diệp Linh Cẩm chui vào hang sói.

Nhan đại sói xám một tay chống đầu, nghiêng trên ghế, vài sợi tóc tản ra rơi xuống, lướt nhẹ qua cái cằm nhọn, che khuôn mặt lại, áo khoác ngoài màu tím, lư hương trên bàn khói xanh lượn lờ, như tạo ra mình bức bình phong mỏng.

Vừa vào hang sói liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Hấp dẫn! Trong đầu Diệp Linh Cẩm hiện ra hai chữ này!

"Tới rồi à? Vậy bắt đầu ăn thôi!" Nhan Nhiễm Y không ngẩng đầu lên nói rồi chậm rãi đứng lên, khôi phục lại dáng vẻ ôn hòa.

Quả nhiên là cầm thú, cầm thú! Khí chất như này, quá là cầm thú đi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »