Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2877 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 46
yêu! có thật là tốt hơn không?.

❊ ❊ ❊

Suy nghĩ hậu quả trước sau, biết Nhan Nhiễm Y hành động như vậy để cải trang cho nàng. Ai mà không biết Đại tiểu thư của Diệp gia là một nha đầu ngốc, xem ra sẽ không ngờ đến ngay lập tức lại có thể có mùi vị nữ nhân như vậy............ Dĩ nhiên Địch Tinh sẽ không để ý chuyện nay, mà lại bắt Quan Hoán Chi một nam nhân cả ngày nghiêm mặt đi chải đầu vấn tóc "phục vụ" nữ nhân...........suy nghĩ một chút liền nổi cả da gà lên. Dĩ nhiên không thể làm gì khác hơn là giao cho công tử nhìn qua có vẻ ôn hòa Nhan Nhiễm Y.

Sau đó, nàng lại buồn bực nghĩ tại sao dường như Nhan Nhiễm Y có vẻ rất tinh thông chuyện trang điểm của một cô gái? Thật sự là tính cách của mẹ kế sao? Hoặc có lẽ là, nếu như theo lời Quan Hoán Chi nói, hắn là kẻ lão luyện trong chốn phong trần, thì những người trong nhà đều không cần kẻ mi tô môi đi?

"Đông đông đông............" Cửa bị gõ vang, tuy nhiên dường như chẳng qua đó chỉ tượng trưng cho lễ phép, không đợi Diệp Linh Cẩm nói gì, cửa đã bị đẩy ra.

Ánh trời chiều còn lại xuyên thấu qua cửa chiếu vào một bóng dáng đang đi tới, nụ cười ngàn năm không đổi của Nhan Nhiễm Y, từ cửa chậm rãi đến gần.

"Có đẹp mắt không?"

"Đẹp..............Nhìn đẹp.............."

"Thích là tốt rồi............Sau này ngoan ngoãn nghe lời, đi ra ngoài không được tùy tiện nói chuyện, tùy tiện hành động thì có thể tiếp tục đẹp mắt như vậy."

"Vâng.........Nghe lời............Mẹ kế..........Là thần tiên?"

Nhìn Diệp Linh Cẩm có kiểu tóc mang mùi vị của nữ nhân lại mang theo vẻ mặt ngơ ngác như vậy thật có chút buồn cười.

"Mẹ kế làm ảo thuật.........."Nhan Nhiễm Y nói khoác mà không biết ngượng.

"Thật là lợi hại.........."

Nhan Nhiễm Y cười cười sờ đầu Diệp Linh Cẩm, Diệp Linh Cẩm phối hợp cúi thấp đầu xuống, một ngồi một đứng, độ cao kém nhau như vậy, Nhan Nhiễm Y nở nụ cười thích ý, cộng thêm tay áo màu xanh của hắn, trong lòng Diệp Linh Cẩm không khỏi nhảy lên một câu nói, làm cho bức họa này có thêm dòng chữ viết miêu tả: Sờ đầu chó mà cười. ( ̄_ ̄' alt='' >' alt='' >' alt='' >)

"Cười khúc khích cái gì..........."

".................." Nàng thật sự không hề cười khúc khích.

"Đi ăn cơm thôi.............." Nhan Nhiễm Y kéo tay dắt nàng đứng lên, sau đó lại không để xuống.

Diệp Linh Cẩm đi sau Nhan Nhiễm Y nửa bước, hơi hơi cúi đầu xuống, bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn để mẫu thân dắt đi.

Nhan Nhiễm Y dừng lại, nhìn Diệp Linh Cẩm đang cúi đầu nói: "Ngẩng đầu lên.........."

"Nga............." Diệp Linh Cẩm khuất phục trước uy của mẹ sói, nâng đầu lên.

"Sau này đi ra ngoài đều phải như thế này.........."

Hắn lại muốn làm gì đây.........."Vâng.........."

Trong lúc tiếp tục đi, Nhan Nhiễm sẽ dừng nửa bước.

Ánh sáng màu cam chiếu vào trên người hai người đang dắt tay sóng vai đi mang theo dư vị khó tả.

"Liễu Thành này thật là lạnh lẽo, người ở nơi này cũng thật là, luôn buồn bã ỉu xìu, nhìn như mỗi người đều như con ma ốm......."

Vừa mới đi đến cửa, đã nghe thấy giọng nói của Địch Tinh.

Nhan Nhiễm Y dắt Diệp Linh Cẩm vào.

Đich Tinh nhìn bọn họ một chút, cười xấu xa nói: "Yêu..........Thật sự sẽ tốt hơn? Chuyện bắt đầu khi nào? Nhan huynh ánh mắt huynh đúng là rất tốt, đây chính là khẩu vị của huynh sao..........."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »