Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 82
mẹ kế đối xử với ta như lúc mới yêu.

❊ ❊ ❊

Kèm theo nước sông bắn lên sàn thuyền, còn có hai, ba con cá. Bọt nước rơi xuống, ba con cá ở trên sàn thuyền nhảy đành đạch, càng nhảy, càng thấp, cuối cùng ngoắt ngoắt cái đuôi, miệng mở rộng.

". . . . . ." Diệp Linh Cẩm kinh ngạc, hóa đá.

Trên sàn thuyền, hai người chèo thuyền cũng có vẻ mặt này. Khi Diệp Linh Cẩm kịp phản ứng, Nhan Nhiễm Y đã đi rồi, chỉ để lại một bóng lưng.

"Trong hồ cũng có thể nuôi cá để ăn. . . . Muốn ăn cá, cũng không nhất định mình phải bắt. . . .". Diệp Linh Cẩm chỉ nghe Mẹ kế nàng để lại câu này, lời nói hơi cao thâm.

Trên sàn thuyền, cả ba người đang hóa đá.

"Cô nương. . . . .". Một đại thúc là người chèo thuyền đi tới.

Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm là cô nam, quả nữ, bao trọn chiếc thuyền, hai người cũng không ở chung một gian phòng, mấy người chèo thuyền cho là công tử và tiểu thư nhà ai đã định việc chung thân đại sự, cho nên đối với Diệp Linh Cẩm vẫn là dùng lấy "Cô nương" cho tương xứng ....

Gọi thật lâu, ý thức Diệp Linh Cẩm đã quay trở lại, biểu tình vẫn còn chưa khôi phục bình thường. Quay đầu nhìn về phía vị đại thúc kia, vẻ mặt mờ mịt.

"Công tử hẳn là người lợi hại . . . ." Đại thúc hồi tưởng lại cảnh tượng mới vừa xãy ra, cũng là lần đầu tiên thấy trong đời.

Diệp Linh Cẩm gật đầu một cái. Lúc nảy thật là lợi hại. . . . . .

"Xem ra Công tử có chút tức giận, cô nương đừng chọc công tử quá tức giận …. những người bình thường chúng tôi không chịu nổi a. . . . ." Đại thúc trầm thống nói.

Diệp Linh Cẩm gật đầu. Đúng vậy a. . . . . . Ngộ nhỡ ngày nào đó Mẹ kế nàng mất hứng, trực tiếp làm thủng một lổ lớn trên thuyền, sau đó hắn bay đi mất thì làm thế nào. . . . . .

Đợi chút, Nhan Nhiễm Y tức giận? Diệp Linh Cẩm không hiểu người chèo thuyền từ đâu nhìn ra được. Hắn không biết Nhan Nhiễm Y là người muôn đời không tức giận, nếu có tức giận, tuyệt đối cũng không biểu hiện ở trên mặt. Trên mặt của hắn, vĩnh viễn chỉ có nụ cười ôn hòa.

"Cô nương. . . . . . Con cá này. . . . . . Có muốn hay không đem đi nướng?"

Diệp Linh Cẩm lúc này mới nhớ tới mấy con cá vẫn còn ở trên sàn thuyền, gật đầu một cái. Sau đó trở lại khoang thuyền.

Chờ đến lúc ăn cơm, trong lòng Diệp Linh Cẩm cảm thấy có chút kỳ lạ.

"Ăn cá. . . . . ." Một đôi đũa đang gắp cá bỏ vào trong chén Diệp Linh Cẩm.

Diệp Linh Cẩm ngẩng đầu nhìn Nhan Nhiễm Y.

"Ngẩn người cái gì. . . . . ."

Nhìn vẻ mặt Nhan Nhiễm Y vẫn cười ôn hòa, Diệp Linh Cẩm hoài nghi, có phải hay không mình đã nghĩ quá nhiều. . . . . .

Mấy ngày sau, Nhan Nhiễm Y đối với Diệp Linh Cẩm vẫn thế, chỉ là không cần hắn động thủ bắt cá thôi. Diệp Linh Cẩm thở dài trong lòng, nói: Ta ngược đãi Mẹ kế trăm ngàn lần, Mẹ kế đối xử với ta như lúc mới yêu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »