Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3010 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 63
ai ác liệt hơn ai.

❊ ❊ ❊

Đột nhiên Địch Tinh kêu lên một tiếng, nói: "Lão tử cũng không muốn tin tên khốn này! Nhưng Nhan Nhiễm Y là một người thông minh, nếu thật sự là hắn, hắn không thể nào nói cho chúng ta biết chuyện hắn từng nhìn thấy phương thuốc Trường Sinh dẫn! Nếu hắn thật sự đi theo Quan Hoán Chi, mang theo ngươi đi, là có ý đồ khác, như vậy lúc này mà nói ra không phải là đang cố ý gây chuyện sao? Hơn nữa nhìn hắn cười, ở nơi nào đó có chút dáng vẻ chột dạ?"

"Nói chung là dạng vẻ ngây ngô của ngươi thật tốt, căn bản không cần để ý cái gì, chỉ cần biết rằng có thịt ăn là tốt rồi."

( ̄_ ̄' alt='' >' alt='' >' alt='' >) Đáng tiếc là nàng chỉ giả vờ ngây ngô, hơn nữa nàng có cảm giác mình không muốn bị kéo vào chuyện này, dây dưa không rõ với chuyện này.

Tuy nhiên lời nói của Địch Tinh khiến lòng Diệp Linh Cẩm sáng lên một chút. Xem ra Địch Tinh vẫn để ý.

Cho nên......vẫn nên tạm thời tin tưởng hắn? Tuy nhiên lai lịch của hắn vẫn rất khả nghi.

Thuyết phục mình xong, nhất thời trong lòng không có cái gì đè nén, cảm giác ở bụng cũng tốt lên rất nhiều.

Trong phòng trở nên trầm mặc.......

"A!" Bỗng nhiên Địch Tinh vô cùng đau đớn nói: "Lão tử làm cái gì đây không biết! Không có việc gì tự nhiên lại đến tìm kẻ ngốc này để nói nhảm! Mà lại còn nói nhiều như vậy!"

Sau đó, "tăng" một cái đứng lên, bỏ lại một câu: "Đi ngủ sớm chút đi." sau đó tự nói thầm: "Hôm nay lão tử làm sao thế nhỉ." rồi mở cửa sổ lộn ra ngoài.

Ngay lập tức đã không thấy bóng dáng đâu. Chỉ còn cánh cửa sổ không khép lay động, gió thổi vào, cây nến cũng lay động theo.

Diệp Linh Cẩm có chút xấu hổ ( ̄_ ̄' alt='' >' alt='' >' alt='' >). Quả nhiên khi đã đi ăn trộm nhiều, cảm thấy đi ra từ cửa sổ vẫn an toàn hơn so với cửa chính......Khóe miệng Diệp Linh Cẩm cong lên cười cươi, đi tới trước cửa sổ.

Cho dù là ban đêm, gió cuối xuân thổi cũng rất nhu hòa, thổi lên tóc trên trán Diệp Linh Cẩm, thổi cả người nàng khiến nàng cảm thấy hết sức nhẹ nhõm.

Nàng đứng một lát, rồi khép cửa sổ lại, đi ngủ.

Ngày thứ hai.........

Diệp Linh Cẩm vốn không có thói quen dậy sớm, thêm nữa tối hôm qua cô bé quàng khăn đỏ lại ầm ỹ thật lâu, nên hôm nay dậy hơi muộn.

Giờ phút này, nàng đang ngơ ngác ngồi trước gương, vẫn như cũ không còn chút sức lực nào cả, cả người mơ màng.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ, qua khe hở, như bị bó lại chiếu vào.

"Đông đông đông........." Cửa bị gõ vang, tuy nhiên vẫn như cũ chỉ là gõ tượng trưng mấy cái, không đợi Diệp Linh Cẩm nói gì, cửa đã bị đẩy ra.

Tiếng gõ cửa tượng trưng như vậy, thanh âm cửa bị đẩy ra như vậy, Diệp Linh Cẩm cũng biết là ai.

"Thì ra ngươi cũng đã dậy, làm gì mà ngủ thẳng một phát đến trưa vậy?" Ánh sáng rực rỡ chiếu vào chiếc áo khoác màu xanh trên người Nhan Nhiễm Y.

( ̄_ ̄' alt='' >' alt='' >' alt='' >) lại tùy tiện vào khuê phòng của nàng.......Tuy nói là đã gõ cửa, nhưng căn bản không cho nàng đồng ý hay không, trưng ra một dáng vẻ khiêm tốn, lễ độ che lại dáng vẻ thực tế rất bá đạo, động tác rất vô lại, trình độ ác liệt kia không phải Địch Tinh có thể so sánh được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »