Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2895 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 28
cưng chiều.

❊ ❊ ❊

Bách Hiểu cầm cây quạt che miệng, không trả lời.

Động tác này quả là phong tình vạn chủng, đây mới thật sự là phụ nữ nha.....Trong lòng Diệp Linh Cẩm cảm thán

"Thật ra thì, tại hạ có một yêu cầu hơi quá đáng." Nhan Nhiễm Y thở dài với Bách Hiểu.

Nói thật là bây giờ Diệp Linh Cẩm rất muốn đứng trước mặt Nhan Nhiễm Y, sau đó xách thắt lưng hắn kêu lên: Ngươi cầu xin ta đi...............Có cầu xin thì ta cũng không đồng ý với ngươi.........Dĩ nhiên tất cả những điều này chỉ tồn tại trong suy nghĩ nàng.

Ngươi tồn tại rất sâu trong suy nghĩ của ta.........Không hiểu tại sao Diệp Linh Cẩm rất muốn hát câu hát này lên.

Bách Hiểu thu cây quạt mỉm cười: "Nhan công tử cứ nói đi, đừng ngại."

Vì vậy, Nhan Nhiễm Y từ rất không khách khí lúc đầu trở về bộ dạng miễn cưỡng làm cho người ta cảm thấy không được tôn trọng nói: "Gần đây Vi Đăng có chuyện không thể ở lại đây, tại hạ cũng thường xuyên đi ra ngoài, Bách Hiểu cô nương có thể chăm sóc cho sư muội tại hạ trong lúc tại hạ đi ra ngoài được không? Dĩ nhiên, hàng ngày tại hạ sẽ đón Cẩm nhi về."

Đây là đang nhờ người khác chăm sóc sủng vật của mình sao......Không đúng, đây là phó thác mới đúng!

Vi Đăng muốn rời đi? Thật ra Diệp Linh Cẩm cũng không biết cả ngày Nhan Nhiễm Y làm những việc gì, chỉ thấy hắn thi thoảng đi dạo phố uống trà, cộng thêm việc thỉnh thoảng đi trêu chọc nàng.

Bách Hiểu chậm rãi mở cây quạt ra, khóe miệng nhếch lên, nói: "Rất vui lòng được giúp đỡ......"

Cứ như vậy thôi sao.............Diệp Linh Cẩm trơ mắt nhìn Nhan Nhiễm Y coi mình như là sủng vật, mà không, là phó thác mình ột người khác......

"Đa tạ.......Vừa rồi cô nương nói không phải đến là để chơi tiếp ván cờ sao? Bây giờ vừa vặn chúng ta có thể đi trao đổi nghiên cứu một phen." Nhan Nhiễm Y cười với vẻ khiêm tốn, thật đúng là đỉnh cao của bốn chữ "mặt người dạ thú" . O( ̄ヘ ̄o#)

Vì vậy, Diệp Linh Cẩm đành nhìn một đôi "trai tài gái sắc" đi nghiên cứu thảo luận.

Không ngoài dự đoán, mấy ngày sau, Diệp Linh Cẩm mặc áo ngủ bằng gấm đi theo Nhan Nhiễm Y đến hang ổ của Bách Hiểu, một tòa nhà tương đối yên lặng trong Lịch Thành - Giang Hồ Văn.

Cái tên rất khí khái.

Diệp Linh Cẩm đi theo Nhan Nhiễm Y, tiện thể quan sát kết cấu trạch viện xung quanh, nếu nói đến Diệp gia giàu có như khói trong thành có đông dân số thì tên tuổi của Bách Hiểu trên giang hồ cũng không khác biệt lắm. Trong lòng nàng cảm thán: thì ra Bách Hiểu này còn là một phú bà đích thực......

Diệp Linh Cẩm đi sau vạt áo Nhan Nhiễm Y theo gia đinh đi vào.

Lúc này Bách Hiểu một thân y phục trắng thanh lệ đang ngồi trước bàn đọc sách, nhìn đến trên bàn thì thấy một đống tài liệu. Cúi đầu, môi khẽ mím lại, một làn tóc khẽ xõa bên vai, trông vô cùng động lòng người.

Nữ nhân khi làm việc nghiêm túc là đẹp nhất nha........Diệp Linh Cẩm cảm thán. Mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ đạt tới cảnh giới kia.

"Đến rồi sao........." Nhận ra bọn họ đã đến, Bách Hiểu ngẩng đầu lên.

Nhan Nhiễm Y chắp tay nói: "Thật sự là đã làm phiền rồi...."

"Việc nhỏ thôi, Nhan công tử trở nên khách khí như vậy từ khi nào?" Y phục trắng, tóc đen, đôi môi, ánh mắt sáng ngời, chiếc quạt nhỏ từ gỗ đàn hương, phóng thái yểu điệu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »