Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3060 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 99
đại tiên.

❊ ❊ ❊

"Xem bói?" Diệp Linh Cẩm dừng bước, nhìn sang, chỉ thấy một nam nhân có hai nhúm râu nhỏ đang cười với nàng. Tâm tình Diệp Linh Cẩm hiện rất không tốt, vì vậy nàng cười xấu xa mà bước thẳng đến ngồi đối diện với Tiểu Hồ Tử.

"Đại tiên khỏe . . . . . ."

"Rất tốt, rất tốt. . . . . ." Tiểu Hồ Tử thấy cô nương này coi hắn như Thần Tiên thì hết sức hài lòng liền làm ra dáng vẻ tiên nhân.

Diệp Linh Cẩm chỉ vào cằm hỏi: "Đại tiên, bầu trời này người ở trong cung nào?"

“Hả?” Tiểu Hồ Tử sững sờ, đáp lại: "Thiên Cơ không thể tiết lộ được …."

Diệp Linh Cẩm làm bộ hiểu ý gật gật đầu. Tiểu Hồ Tử hài lòng vê râu mép của mình. Nhưng vẻ mặt Diệp Linh Cẩm thần bí nhìn Tiểu Hồ Tử rồi ngoắc ngoắc ngón tay.

"Hả?" Tiểu Hồ Tử đến gần.

"Đại tiên a …… Nguyên hình của ngươi là gì?" Diệp Linh Cẩm lấy tay bịt miệng lại.

"À?”

Vẻ mặt Diệp Linh Cẩm …như ra hiểu. "Ngươi không nói, ta biết" ?

"Bầu trời này a. . . . . . Mỗi Thần Tiên đều cưỡi ngựa, Thái Thượng Lão Quân cưỡi bò a. . . . . . Có một vòng thép, vũ khí gì cũng có thể thu. Văn Thù Bồ Tát cưỡi Sư tử xanh, Phổ Hiền Bồ Tát cưỡi voi trắng, Nguyên Thủy Thiên Tôn cưỡi sư tử chín đầu cũng rất lợi hại. . . . . . Còn có Địa Tạng vương Đế Thính, cái gì cũng có thể nghe được. . . . . ."

"A, ….." Tiểu Hồ Tử gật đầu một cái, tiếp tục duỗi cái đầu.

Chờ cả nữa ngày nhưng không nghe được đoạn kế tiếp, Tiểu Hồ Tử ngẩng đầu.

"Tại sao không nói nữa?"

"Muốn nghe?"

Tiểu Hồ Tử gật đầu một cái.

"Đưa đầu qua đây".

Tiểu Hồ Tử ngoan ngoãn đưa đầu qua. "Ai u ……." Trên đầu một hồi đau đớn, hắn lập tức rụt trở về.

Diệp Linh Cẩm nắm tóc của hắn, kéo hắn đi qua, tiếp tục gõ. "Đại gia ngươi để cho ngươi làm thần tiên hả? Khi dễ bà cô ngốc phải không? Dễ gạt phải không? Có tin hay không lão nương đem Tiểu Hồ Tử ngươi tóm lấy?"

Tiểu Hồ Tử xin tha: "Đừng, đừng, đừng …… bà cô, ta sai rồi. . . Ta sai rồi. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm buông tay, khoanh trước ngực, nói: "Ngươi biết sai rồi hả?"

"Ta sai là không nên ở đây lừa gạt bà cô…. lừa gạt trên đầu người trong nghề. . ."

Diệp Linh Cẩm hài lòng gật đầu một cái ….. Nàng đã nhiều năm không có thông minh như vậy rồi, thì ra cảm giác thông minh …… thật đặc biệt sảng khoái…

"Về sau không bao giờ gạt người nữa …. bà cô tha cho ta đi. . . . . ."

Thật ra thì Diệp Linh Cẩm cũng nhìn ra đối phương là một người yếu ớt mới dám khi dễ, nếu là đụng phải người đàn ông vạm vỡ, mạnh mẽ, sớm đã co giò chạy mất rồi.

"Ai nói ngươi sau này không được gạt người hả ?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »