Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3002 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 26
mứt quả.

❊ ❊ ❊

Mấy ngày sau, Diệp Linh Cẩm vẫn an phận ở trong phòng, thỉnh thoảng nguyền rủa Địch Tinh ra cửa gặp phải quan, trộm đồ thì bị người ta bắt được, nhân tiện suy nghĩ về cuộc sống.

Thỉnh thoảng Nhan Nhiễm Y cũng tới thăm nàng, hắn ngồi uống trà, còn nàng thì ngồi ở chỗ khác ngẩn người. Vì vậy so với trước kia thì hai người gặp mặt nhau nhiều hơn.

Chung quy thì Diệp Linh Cẩm vẫn cảm thấy Nhan Nhiễm Y chịu khó đến thăm nàng như vậy chỉ để nói ình biết chủ nhân của sủng vật là ai, đừng để sau này lại có người mới chỉ dùng một xâu mứt quả là có thể lừa gạt.

Điều này càng làm cho Diệp Linh Cẩm nghĩ rằng sau này mình có phải là nên ngoe nguẩy cái đuôi chào đón mỗi khi Nhan Nhiễm Y đến, rồi lại ngoe nguẩy cái đuôi vui vẻ đưa tiễn hay không nữa. ( ̄_ ̄' alt='' >' alt='' >' alt='' >)

Từ khi Diệp gia xảy ra chuyện không may đến nay đã hơn một tháng, ở Lịch Thành cũng đã hơn nửa tháng, khách điếm này gần như đã bị nàng biết được hết mọi ngõ ngách. Tiểu nhị trong khách điếm cũng rất thân thiện, thấy nàng là một kẻ ngốc, còn thỉnh thoảng giúp đỡ nàng. Diệp Linh Cẩm đi theo Nhan Nhiễm Y coi như không phải lo lắng chuyện cơm áo, cuộc sống như thế này mặc dù không có động lực, không có mục tiêu, nhưng cũng coi như không phải buồn không phải lo. Chẳng qua thỉnh thoảng nàng nằm mơ thấy một số chuyện không muốn nhớ tới, ví dụ cái đêm mà Diệp gia gặp chuyện không may đó. Dù sao trong đêm đó, có quá nhiều cảnh tượng làm cho nàng kinh sợ. Nàng không muốn nhớ đến chuyện này, nhưng thỉnh thoảng bị tỉnh giấc lúc nửa đêm khiến nàng nhận ra mình sẽ vĩnh viễn không thể quên được chuyện này.

Gần đây Nhan Nhiễm Y và Bách Hiểu thường xuyên gặp nhau, cho dù là Nhan Nhiễm Y có ý đồ gì, Diệp Linh Cẩm chỉ có thể hy vọng Bách Hiểu kia có thể thu phục được con sói này.

Trên thế gian này vỏ quýt dày luôn có móng tay nhọn nha! Diệp Linh Cẩm vô cùng tin tưởng những điều này. Ngoài ra còn có một câu: "Cái gì của người khác thì sớm hay muộn gì cũng phải trả lại cho họ."

Diệp Linh luôn ôm tâm lý khuất phục trước uy nghiêm của Nhan Nhiễm Y.

┭┮﹏┭┮

Nhưng mà, có một điều Diệp Linh Cẩm hoàn toàn không nghĩ đến, Bách Hiểu một mình đến đây tìm nàng. Σ(っ°Д°;)っ. Có lẽ chẳng qua là vì nàng đang sống nương tựa vào Nhan Nhiễm Y, là một sư muội ngu ngốc nhiều năm của hắn mà thôi.

"Cẩm nhi cô nương." Bách Hiểu ngồi bên cạnh bàn nhìn Diệp Linh Cẩm đang ngồi ở mép giường chơi đùa với ngón tay.

Ngẩng đầu, liếc mắt nhìn, cúi đầu, tiếp tục chơi ngón tay.

Không phải Diệp Linh Cẩm có địch ý với nàng, đơn giản chỉ là, đây là hình thức mà kẻ ngốc đối xử với những người xa lạ.

Bỗng nhiên, một xâu đỏ đỏ được đưa tới trước mặt Diệp Linh Cẩm.

"Lần trước nhìn thấy Cẩm nhi cô nương thích ăn mứt quả, lần này ta đến liền mang theo một xâu........" Bách Hiểu một tay phe phẩy quạt, vừa tươi cười nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »