Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 54
có muốn hay không không liên quan.

❊ ❊ ❊

Ông lão ăn xin cười cười, nói: "Aiz. . . . . . Tất cả là do thứ đan dược bỏ đi này. Không biết ăn vào có cái gì tốt. Lão nhân gia ta từng trải nhiều, nhìn cũng nhiều, biết ăn no sống tốt là được rồi, những thứ đồ bỏ như ‘trường sinh bất lão’ kia cũng chỉ những người nhà có tiền mới mò ra được, những đứa bé này đều là con nhà nghèo, bây giờ ăn cơm no là được, nghĩ những thứ khác làm gì!"

"Lão nhân gia suy nghĩ rất thông suốt. . . . . ."

"Ha ha. . . . . . Chỉ là ta đã một bó tuổi rồi, sống cũng sống đủ rồi! Cũng không cầu xin cái gì!"

Diệp Linh Cẩm nhìn ông lão ăn xin, lại nhìn mấy cái đứa bé, trong lòng cảm thán: bọn họ nghèo khó nên chỉ cầu ăn no mặc ấm, không hề để tâm đến ‘trường sinh’, ngoài ra cuộc sống ở Liễu thành là tốt nhất, nàng giả bộ ngu thế này, không để ý tới chuyện của Diệp gia, mới có thể sống tốt, vui vẻ mà làm thôi. . . . . .

Nhan Nhiễm Y cho ông lão ăn xin một ít bạc."Chút bạc này, mua cho bọn trẻ một ít thức ăn. . . . . ."

"Cám ơn. . . . . . Cám ơn. . . . . . Công tử và phu nhân đúng là người tốt!"

Mặc dù bị gọi là phu nhân, nhưng nhìn ánh mắt cảm kích của bọn họ, trong tim Diệp linh Cẩm xuất hiện một cảm xúc từ lâu chưa có —— cảm động.

Bầu trời dần dần ố vàng, mặt trời chiều ngả về phía Tây.

Nhan Nhiễm Y nhìn bọn họ, nói với Diệp Linh Cẩm: "Chúng ta trở về thôi. . . . . ."

Trong lòng Diệp linh Cẩm nặng nề, nắm tay Nhan Nhiễm Y, bóng dáng hai người dần dần kéo dài.

"Thật ra thì. . . . . . Có một số việc không liên quan đến việc có muốn hay không, nếu là trách nhiệm của ngươi thì có trốn cũng không thoát . . . . . ." Nhan Nhiễm Y chợt nói.

Tim Diệp linh Cẩm Tâm ‘lộp bộp’ một tiếng, nhìn về phía Nhan Nhiễm Y. Hắn cũng không nhìn nàng, dường như đang lẩm bẩm. Dần dần ánh mặt trời hoàng hôn rơi trên trán hắn, sống mũi, đôi môi, trên cằm, khiến cho gò má của hắn càng thêm nhu hòa.

Tóm lại hắn có ý gì? Hắn đã phát hiện ra sao?

Đáng tiếc, Nhan Nhiễm Y cũng không nói gì thêm, hai người lặng lẽ trở về.

Đến lúc ăn cơm tối, Quan Hoán Chi và Địch Tinh cũng đã về, mấy người vừa ăn vừa nói những chuyện hôm nay thu hoạch được.

"Tuy nói Liễu thành này không có sức sống, nhưng cũng là một địa phương tốt, tối thiểu chỉ cần người ngoài đều có thể phân biệt được." Nhan Nhiễm Y nói.

Quan Hoán Chi gật đầu một cái.

Địch Tinh nói: "Đúng vậy a. . . . . . Những người nhìn có tinh thần tốt là người ngoài, nếu những người truy tìm đứa ngốc đến đây chúng ta cũng có thể phát hiện!" Sau đó gắp một miếng thịt vào trong bát Diệp Linh Cẩm, nói: "Đúng không đứa ngốc. . . . . . . . . . . . ăn thịt!"

Địch Tinh xem tổng quan mọi chuyện đều tốt.

Diệp Linh Cẩm nhìn qua Địch Tinh, ngoan ngoãn ăn cơm. Thật ra thì bây giờ lòng nàng vẫn tràn ngập câu nói ban chiều của Nhan Nhiễm Y. Tóm lại là có thâm ý gì. . . . . .

Một đôi đũa chợt đè lại đôi đũa mà nàng định đưa lên miệng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »