Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2861 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 85
quầy hàng vòng đeo tay.

❊ ❊ ❊

"Ngoan…….Uống xong, sẽ dẫn ngươi ra ngoài đi dạo một chút………". Nhan Nhiễm Y tay cầm cái chén thuốc, nước thuốc bốc hơi nóng giữa hai người.

Diệp Linh Cẩm lắc đầu."Ta không có bệnh....Đi chơi…." Nói rồi đứng dậy.

Nhan Nhiễm Y kiên nhẫn ấn nàng ngồi xuống, ánh đèn nhàn nhạt chiếu lên chiếc áo màu xanh của hắn trông có vẻ nhu hòa, thân thiết. "Không cần nói với ta, Đại Hoàng nhà ngươi nói, bệnh có thể không uống thuốc".

"………." Tại sao hắn còn nhớ rõ Đại Hoàng. Diệp Linh Cẩm bất đắc dĩ, nhận lấy chén thuốc uống một hơi.

Nhan Nhiễm Y cầm khăn tay lau khóe miệng cho nàng.

"Sửa soạn một chút rồi đi. . . . . ." Nhan Nhiễm Y sờ sờ đầu Diệp Linh Cẩm, ôn nhu cười.

Đợi một lúc thấy hắn không có ý định đi ra ngoài, vừa muốn thay quần áo nhưng cũng vừa không muốn thay trước mặt hắn, Diệp Linh Cẩm liền đứng lên cầm bộ váy đỏ đi ra ngoài mặc vào.

Lúc nàng ngồi ở trước gương chải đầu, Nhan Nhiễm Y đã cầm lấy chiếc lược, sau đó búi tóc cho Diệp Linh Cẩm.

Diệp Linh Cẩm ngồi ở trước gương nhìn mình, nhìn Nhan Nhiễm Y trong gương. Ánh đèn vàng nhạt có chút mê hoặc. Về sau phải nghĩ biện pháp nói với Nhan Nhiễm Y, mình sẽ búi tóc mới được. Trong lòng Diệp Linh Cẩm nghĩ như vậy.

Đan Thành phồn hoa hơn Lạc Thành. Nếu đem so sánh Lạc Thành giống như một cô gái nhỏ thì Đan Thành chính là người phụ nữ phong tình vạn chủng. Buổi tối ở Đan Thành, đèn đuốc sáng trưng, xe cộ không ngừng qua lại, mùi thơm lan tỏa khắp nơi. Có lẽ là ngày gì đó, buổi tối hôm nay người bán hàng rong cũng không nghỉ ngơi.

Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm một trước, một sau đi trên đường. Diệp Linh Cẩm tạm thời dẹp bỏ những khúc mắc trong lòng, thưởng thức cảnh phồn hoa náo nhiệt.

"Cô nương. . . . . . Xem những thứ kia một chút không?"

Đi tới đi lui, Diệp Linh Cẩm bị một chiếc vòng tay trong một quầy hàng nhỏ hấp dẫn, không tự chủ dừng bước.

Diệp Linh Cẩm cầm chiếc vòng tay lên. Đây là một chuỗi hạt châu màu đỏ, lớp bên ngoài hạt châu là màu đỏ trong suốt, lớp bên trong là màu đỏ đậm, có phần hơi giống với xâu Mứt quả của Diệp Linh Cẩm. Còn có một sợi dây màu đen nối với hạt châu, phần đuôi buộc lại thành tua.

"Ánh mắt Cô nương thật tốt …..chuổi hạt châu này người bình thường không hiểu được giá trị của nó………". Bà lão bán vòng tay nói.

Diệp Linh Cẩm biết, ít có cô nương nào chịu coi trọng xâu Mứt quả, ……. cô nương nhà người ta, ai lại không đặc biệt yêu thích những thứ xinh đẹp, còn mang dáng vẻ văn nhã, ai lại muốn mang theo xâu Mứt quả như nàng?

Nhưng mà Diệp Linh Cẩm càng xem vòng tay này lại càng ưng ý.

"Cô nương. . . . Mua đi. . . Cũng không đắt lắm. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm nhớ tới việc mình tới cái thế giới này, còn chưa có mua ình thứ gì, liền quyết định mua nó. Sau đó. . . . Nàng đột nhiên ý thức được. . . Nàng không có tiền. . . Vẫn luôn không có. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »