Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 18
cái gọi là trường sinh.

❊ ❊ ❊

Nàng bị dọa sợ đến mức thiếu chút ngã từ trên ghế xuống.

"Ha ha...." Diệp Linh Cẩm nghe thấy Nhan Nhiễm Y hứng thú cười một cái, không thấy được vẻ mặt của hắn, trong lòng Diệp Linh Cẩm càng không yên.

"Công tử...." giọng nói Vi Đăng vang lên, giống như mưa mùa hè. Nàng ý mà không trở lại, không biết chừng mình sẽ bị mẹ kế chỉnh cho đến chết.

Thật ra thì, Nhan Nhiễm Y mới chỉ nói ba từ, cười một tiếng.

Trong lòng Diệp Linh Cẩm như một kẻ tiểu nhân đang cắn khăn tay, lệ rơi đầy mặt ┭┮﹏┭┮ kêu lên: "Vi Đăng ơi.....Mau đưa ta đi với!" Cụ thể như nào mời tham khảo vẻ mặt của con thỏ Tư Cơ khi cắn khăn tay.

"Công tử, bây giờ có nên đưa Diệp tiểu thư về phòng chưa?" Vi Đăng hỏi.

Trong lòng Diệp Linh Cẩm ra sức gật đầu.

Diệp Linh Cẩm không nghe thấy sói xám trả lời. Trong lòng nhảy lên bang bang.

Một lát sau Diệp Linh Cẩm mới nghe được âm thanh: "Ừ.....đưa đi đi...."

Rời khỏi mẹ kế Nhiễm Y, ngay lập tức Diệp Linh Cẩm cảm thấy dễ thở, một mình ở trong phòng ngẩn người. Vết thương trên cổ tay đã kéo da non, chỉ dùng thuốc của Địch Tinh, vết sẹo đang từ từ nhạt dần. Nhìn nó ngày càng nhạt đi, Diệp Linh Cẩm hổi tưởng lại những chuyện gần đây.

Thật ra nàng cũng không nhất thiết phải đi theo Nhan Nhiễm Y, mặc dù dường như hắn đang đi tìm chân tướng thảm họa diệt môn của Diệp gia, nhưng lại đang bảo vệ cái được gọi là: "Trường Sinh dẫn"? Diệp Linh Cẩm thật sự không tin có thể Trường Sinh, nếu không tại sao trước kia hoàng đế dốc toàn lực để tìm kiếm thuật Trường Sinh mà cuối cùng vẫn phải điền tên vào sử sách, để lại những lăng mộ san sát nhau? Thật ra thì, đối với thảm họa diệt môn của Diệp gia nàng cũng không thực sự quan tâm, những người mất mạng kia và nàng cũng không có nhiều giao tình lắm.

Chẳng qua là, ở trên đời này, nàng không thể dùng tới thủ đoạn để kiếm sống, nếu như không có ai cho nàng ăn, mặc, ở, nàng không biết mình nên làm gì bây giờ. Gây dựng sự nghiệp cho riêng mình? Đâu có đơn giản như vậy.

Xuyên qua đến đây lẻ loi một mình, không có bất kỳ người thân nào, nhưng chỉ cần vẫn còn sống là tốt rồi, cho nên tạm thời vẫn nên dựa vào Nhan Nhiễm Y, những cái khác không liên quan tới nàng, nàng cũng không muốn bị dính vào chuyện gì, cho nên, sẽ tiếp tục giả vờ ngu ngốc, sống ở bên trong thế giới của mình.

Ở Lịch Thành hơn nửa tháng, dường như Nhan Nhiễm Y cũng không có ý định rời khỏi, hơn nữa bình thường cũng không biết là đi đâu.

Diệp Linh Cẩm cả ngày ở khách điếm một mình ngẩn người, nàng có chút mơ màng, cả ngày như vậy, không có mục tiêu, cũng không có sức hoạt động, không biết là mình nên làm cái gì.

Chi nha - cửa được mở ra.

"Ngốc tử." Địch Tinh - kẻ vừa không có việc gì lại thường xuyên không biết tung tích ở đâu.

Tuy nhiên trải qua chuyện lần trước, cách nhìn của Diệp Linh Cẩm với Địch Tinh đã thay đổi rất nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »