Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2992 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 74
phương thức vừa ngược đãi vừa cho ăn thịt.

❊ ❊ ❊

"Đứa ngốc làm sao vậy. . . . . . Phản ứng càng ngày càng chậm. . . . . ."

Cứ như vậy Diệp Linh Cẩm đang sững sờ bị Nhan Nhiễm Y đưa đi, sau lưng, giọng nói của Địch Tinh vẫn chưa biến mất.

"Nhan công tử là khách, làm sao tới nơi này. . . . . ."

Nhan Nhiễm Y mỉm cười với người vừa đến, dắt Diệp Linh Cẩm đi vào.

Mấy gia đinh cùng nha hoàn đang chuẩn bị cơm tối, phòng bếp bốc hơi nóng, không khí nhộn nhịp.

"Nhan công tử và Diệp cô nương có gì cần giao phó?" Người đến là một phụ nữ trung niên, hơi mập, rất có dáng vẻ phúc hậu, có vẻ như là Tổng quản phòng bếp kiêm đầu bếp.

Lúc Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm vừa tới trạch viện Quan gia từng bị lão quản gia nhầm thành vợ chồng, nhưng sau đó Quan Hoán Chi đã giải thích qua, dù sao, bình thường làm gì có vợ chồng nào phân phòng ngủ, cũng biết Diệp Linh Cẩm có chút ngớ ngẩn.

"Ở đây các người còn bếp nào trống không?" Nhan Nhiễm Y luôn thể hiện hiền lành dễ tính, khiến cho người đối diện rất thoải mái.

"Có có có. . . . . ."

Một chén trà sau đó. . . . . .

Diệp Linh Cẩm đang ngồi bên một chiếc bàn mà Nhan Nhiễm Y sai người bê đến, hai tay bưng mặt, nhìn Nhan Nhiễm Y một thân áo tím, đứng ở nơi không hợp với hắn này, bình tĩnh ung dung chỉ huy người ta nấu cháo.

Ban đầu còn tưởng rằng Nhan Nhiễm Y sẽ đích thân xuống bếp. . . . . . Aiz. . . . . .

"Lại ngẩn người. . . . . ." Chờ sau khi chỉ huy đám người bổ sung nguyên liệu, Nhan Nhiễm Y ngồi bên cạnh Diệp Linh Cẩm.

Mặt trời dần dần xuống núi, ánh sáng màu vàng xuyên thấu qua phòng giấy dán cửa sổ phòng bếp, chiếu trên người bọn họ, đem bóng dáng hai người đổ trên bàn.

Xuyên thấu qua ánh sáng, dường như thấy rõ từng hạt bụi.

Đột nhiên Diệp Linh Cẩm phát hiện, không biết bắt đầu từ lúc nào, mỗi buổi hoàng hôn, đều trải qua cùng Nhan Nhiễm Y. Bất kể là lúc còn ở An Dật, hay giống như bây giờ, tâm sự nặng nề ngồi cùng hắn.

Thì ra, nàng cũng sợ chết giống như những người ở Liễu thành. . . . . . Chỉ là, nàng không cầu trường sinh, chỉ cầu bình an sống hết kiếp này.

Chỉ là, mọi sự đều không như những gì nàng muốn. . . . . .

Thật may là còn có Quan Hoán Chi ‘mặt lạnh tâm nóng’, Địch Tinh ‘miệng cứng lòng mềm’, còn có. . . . . . Nhan Nhiễm Y luôn ở bên chăm sóc giày vò nàng thuận tiện giày vò người khác đang ngồi cạnh nàng đây.

Thì ra. . . . . . Không biết từ khi nào, Diệp Linh Cẩm không còn sợ hắn, từ từ có thói quen bị Nhan Nhiễm Y áp dụng phương thức vừa ngược đãi, vừa cho ăn thịt, thậm chí. . . . . . Khi biết hắn có liên quan rất lớn đến Trường Sinh Dẫn dứt khoát lựa chọn tin hắn. . . . . .

"Đói bụng rồi hả. . . . . ."

Một mùi thơm tràn ngập toả ra từ nồi cháo.

Diệp Linh Cẩm gật đầu một cái."Ừ. . . . . ."

Nàng biết Nhan Nhiễm Y dẫn nàng ra ngoài để nàng bớt sợ hãi, nhưng thật ra hắn lo lắng một đứa ngốc không hiểu cái gì, hay là đã nhìn thấu tâm trạng nàng?

Diệp Linh Cẩm không hiểu. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »