Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3034 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 15
bộ mặt phán quan ,xin chào.

❊ ❊ ❊

Những lời đó khiến Diệp Linh Cẩm hết sức cảm động. Sau đó lạisuy nghĩ kỳ quái: cô bé quàng khăn đỏ chính là cô bé quàng khăn đỏ, mạnh miệng nhưng mềm lòng a. . . . . . Sao có thể đấu cùng đại sói xám. . . . . .

Sau một loạt hành động đáng kinh ngạc của Địch Tinh, Diệp Linh Cẩm ngồi ở trên giường ngẩn người nhìn cổ tay mình, khẽ mỉm cười, nói: "Thì ra thì vẫn có người đối xử tốt với ta sao. . . . . ."

. . . . . .

Vài ngày sau, có người đến tìm Nhan Nhiễm Y,còn muốn gặp cả Diệp Linh Cẩm.

"Diệp tiểu thư,đi chậm một chút sẽ tốt hơn a. . . . . ." Vi Đăng vừa dẫn Diệp Linh Cẩm đi, vừa nhắc nhở.

Diệp Linh Cẩm tò mò, rốt cuộc là ai, muốn gặp Nhan Nhiễm Y thì không sao, nhưng tại sao lại muốn tìm nàng?

Lần đầu tiên gặp lại Nhan Nhiễm Y sau khi trải qua sự kiện "Nhuộm y" , trong đầu suy nghĩ lung tung, lập tức lại nghĩ tới chuyện làm bẩn y phục của hắn, Diệp Linh Cẩm không khỏi đỏ mặt.

"Quan công tửhình như là không kết giao cùng người giang hồ chúng ta?"

Diệp Linh Cẩm vừa tới cửa liền nghe thấy thanh âm chậm rãi có thể tức chết người của Nhan Nhiễm Y

"Công tử, Diệp tiểu thư tới."

Diệp Linh Cẩm theo phản xạ ngẩng đầu, nhìn thấy một mỹ nam khoảng hơn hai mươi tuổi mặc trường bào màu đỏ sậm, đầu đội kim quan, mày kiếm tóc mai, trong mắt lộ ra sắc bén, khóe miệng khẽ mím, khuôn mặt vô cảm. So sánh với Nhan Nhiễm Y, làm cho người ta cảm giác Quan công tử chính là người nghiêm túc, cẩn thận, tỉ mỉ.

"Ừ. . . . . ." Nhan Nhiễm Y cũng không có nhìn nàng, giương mắt tiếp tục nói với Quan Hoán Chi: "Người đã đến, hãy ột kẻ giang hồ lỗ mãng như tại hạ được xem quan lại của triều đình làm việc như thế nào ,tại hạ cũng muốn học hỏi một chút,để sau này trừ bỏ một chút khí tức lỗ mãng của bản thân."

Diệp Linh Cẩm cảm thấy may mắn khi Nhan Nhiễm Y không nhìn nàng, nếu không nàng sợ mình không khống chế được, mặt lại ửng hồng lên.Còn tiểu “Cấm Diệp Linh “ ở bên trong đã giật giật khóe miệng. Đại sói xám dối trá, gạt người, đem người ta làm cho không xuống đài được.

Quan Hoán Chi vẫn mang bộ mặt phán quan như cũ, không để ý đến Nhan Nhiễm Y.

"Diệp cô nương, tại hạ là Quan Hoán Chi,là người phụ trách vụ án ‘ bắt cóc thiếu nữ lấy máu ’ ."

Thanh âm trầm thấp trong trẻo lạnh lùng đem Diệp Linh Cẩm kéo về thực tế.

". . . . . ." Diệp Linh Cẩm nhìn hắn một chút, lại nhìn Nhan Nhiễm Y một chút, sau đó cúi đầu, chơi ngón tay, trong lòng im lặng phê phán y phục của Nhan Nhiễm Y, mặc dù không phải dùng duy nhất một loại y phục , nhưng nhiều nhất vẫn là y phục màu tím.

Quan Hoán Chi: ". . . . . ."

Thay đổi một vẻ mặt tương đối nhã nhặn: "Diệp cô nương, không cần phải sợ, ta chỉ là tới hỏi một chút về chi tiết vụ án thôi ."

". . . . . ." Vẫn chơi ngón tay

"Những người bị hại đều được đến hỏi, cho nên. . . . . . Kính xin Diệp cô nương phối hợp." Thanh âm của Quan Hoán Chi càng thêm ôn hòa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »