Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2959 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 57
‘mại manh’ đối với mẹ kế.

❊ ❊ ❊

(‘Mại manh’卖萌 - hành động fan-service của các anh trong ban nhạc nam khiến fan nữ phải hò hét,chảy nước miếng…=.= từ 萌 (manh) tương tự là từ "moe" (萌え) trong tiếng Nhật thường dùng cho những nv trong anime-manga, ‘moe’ có nghĩa là ‘thích quá, yêu quá…’ dùng với ai đấy)

Nhan Nhiễm Y nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Con dâu nuôi từ bé thì sao. . . . . . nếu Địch huynh là con dâu nuôi từ bé bị bắt đi của Quan huynh, Quan huynh sẽ không đi đòi lại sao. . . . . ."

Quan Hoán Chi: ". . . . . ." Ngón tay gõ mặt bàn run lên, suýt thì bị cong.

Trong lòng Diệp Linh Cẩm bồi thêm một câu cho Quan Hoán Chi: nằm cũng bị thương. . . . . .

Địch Tinh: ". . . . . ."

Diệp Linh Cẩm thở dài nói: Cô bé quàng khăn đỏ đáng thương a. . . . . .

Địch Tinh tùy tiện nói: "Lão tử ta là nam! Không phải là cái gì con dâu nuôi từ bé! Còn là của hắn?" Một ngón tay chỉ Quan Hoán Chi, nhưng mà đối mặt với ánh mắt giết người của đại nhân nào đó, giọng nói lập tức yếu đi, ngón tay cũng rụt trở về."Khụ. . . . . . Tóm lại! Lão tử và con dâu nuôi từ bé không có bất cứ quan hệ gì!"

Diệp Linh Cẩm yên lặng cắn môi, sợ mình sẽ bật cười.

Nhan Nhiễm Y cong khoé môi cười thân thiện với Địch Tinh: "Sao tại hạ không rõ giới tính của Địch huynh? Lúc nãy chỉ tuỳ tiện nói một chút thôi. . . . . ."

"Ngươi. . . . . ." Một Cô bé quàng khăn đỏ trợn to hai mắt, duỗi ngón tay, "Ngươi" nửa ngày.

"Khụ. . . . . ." Mỗi lần xảy ra tình huống như thế, đều sẽ có người đứng ra giảng hòa, dĩ nhiên người này chính là công tử Quan gia Quan Hoán Chi cương trực công chính, làm việc nghiêm cẩn, thái độ nghiêm túc của chúng ta.

"Nhan huynh. . . . . . Có thể phát hiện những điểm kì lạ trên phương thuốc kia?"

Nhan Nhiễm Y thu lại nụ cười, cầm lên xấp giấy hắn vừa đặt xuống

Quan Hoán Chi đi tới, Địch Tinh cũng không tình không nguyện vây quanh.

"Mẹ kế. . . . . . Ta cũng muốn xem. . . . . ." Diệp Linh Cẩm kéo áo Nhan Nhiễm Y.

Nàng vốn không muốn biết, nhưng nhớ lại mấy đứa bé nhìn thấy hôm nay, trong lòng có chút phiền muộn. Chỉ cần nhìn qua thôi, xem một chút là tốt rồi. . . . . . Diệp Linh Cẩm tự nhủ như vậy.

"Đi đi đi. . . . . . Ra bên kia chơi. . . . . ." Vẻ mặt Địch Tinh ghét bỏ. Rốt cuộc cũng báo được thù. . . . . .

Quan Hoán Chi nhìn nàng như vậy, không nói gì.

Diệp Linh Cẩm mở to mắt, nhìn Nhan Nhiễm Y. "Mẹ kế. . . . . . Cẩm Nhi nghe lời. . . . . . Mẹ kế. . . . . ."

Nhan Nhiễm Y không nói lời nào, cầm tay Diệp Linh Cẩm, cứ như vậy đi tới, Diệp Linh Cẩm đã ngồi trên chiếc ghế bên cạnh hắn.

Vẫn là ‘mại manh’ hữu dụng. . . . . . Trong lòng Diệp linh Cẩm có chút vui mừng, liếc nhìn Nhan Nhiễm Y.

Nhưng Nhan Nhiễm Y không nhìn nàng, mà là nhìn tờ giấy trong tay.

Hắn đem mấy trang giấy mở ra. Chỉ vào chữ trên mỗi trang giấy nói: "Các ngươi nhìn. . . . . . 12 vị này đều giống nhau . . . . . ."

Mọi người gật đầu một cái.

Nhan Nhiễm Y tiếp tục, chỉ vào mấy vị thuốc giống nhau nói: "9 vị này rất có lợi đối với cơ thể, ngày thường có thể dùng làm thuốc bổ." Lại chỉ mấy vị thuốc giống nhau còn dư lại, nói: "3 vị này cũng là thuốc đại bổ, nhưng là. . . . . ." Giọng nói của hắn kéo dài hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »