Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2912 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 89
bùi gia.

❊ ❊ ❊

Nhan Nhiễm Y kéo Diệp Linh Cẩm ngồi xuống."Cẩm Nhi. . . . . . Ăn nhiều chút. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm ý thức trong lòng: ăn xong bữa này sẽ đi đường tốt hơn sao. Ngoài ra, nàng cảm giác Địch Tinh là lạ, như có thù oán với cái bát trên tay.

Sau khi ăn xong, bọn họ sửa soạn sơ qua, đi dạo một vòng quanh Đan Thành, giải quyết bữa trưa, đi về phía Bùi gia.

Nghe nói Bùi gia là Tiêu cục buôn bán, cũng có vài mối quan hệ và thế lực trên giang hồ cũng như triều đình, Diệp Linh Cẩm đến Bùi gia cũng không cần quá lo lắng an toàn của mình.

Nàng cũng hiểu, bọn Nhan Nhiễm Y cảm thấy đem những chuyện không mấy an toàn này ném cho Bùi gia tương đối thoải mái.

Bùi trạch ở Đan thành là một nơi rất an tĩnh. Cả một tòa nhà rất lớn, trước cửa là hai tượng sư tử bằng đá, cột sơn son vững chãi, đủ khí phái.

"Làm phiền báo lại với Bùi công tử, Quan Hoán Chi . . . . . ." Quan Hoán Chi nói với người giữ cửa.

Người giữ cửa thoạt nhìn có vẻ là một đại hán rất hung dữ. Chỉ thấy hắn cung kính nói: "Công tử nhà ta đã dặn, nếu là Quan công tử tới, trực tiếp mời ngài vào. Quan công tử, các vị, mời. . . . . ."

Bùi Lâu Tuấn đã sớm biết bọn họ sẽ đến sao. . . . . . Diệp linh Cẩm thầm than thở, tại sao người nơi này làm việc cũng khiến cho người ta không thể hiểu được.

Vì vậy bốn người đi theo người giữ cửa bước vào Bùi trạch.

Hòn non bộ đan nhau hợp lí, hành lang quanh co, dòng suối nhỏ chảy chầm chậm, còn có một cây cầu nhỏ bắc qua, vài khóm cây cỏ, cứ đi một vòng thì không hẹn mà gặp một cái đình nhỏ, không có một cảnh trí tái diễn.

Diệp Linh Cẩm nhìn bốn phía, cảm thán: Bùi gia thật có tiền. . . . . . Thẩm mỹ không tồi. . . . . .

Bọn họ tới phòng khách gặp một nam tử áo trắng.

"Vị này chính là Quan đại nhân?" nam tử áo trắng chắp tay.

Diệp Linh Cẩm biết hắn, chính là người mặc áo trắng đã cứu Diệp Linh Đoạn vào đêm Diệp gia gặp chuyện không may —— con trai độc nhất của Bùi gia Bùi Lâu Tuấn.

"Tại hạ hiện tại đang hành tẩu giang hồ, không có danh xưng ‘ đại nhân’." Quan Hoán Chi đáp.

"Thất lễ, các vị, mời vào bên trong!" Bùi Lâu Tuấn dẫn theo bốn người vào phòng khách, sai nha hoàn bưng trà, lại sai người đi tìm Diệp Linh Đoạn.

"Gia phụ tới vùng khác làm ăn, không có trong phủ, đều là người trẻ tuổi nên mọi người không cần gò bó." Bùi Lâu Tuấn chào hỏi.

Có thể thấy, hắn là một người rất biết cách xử sự khôn khéo, có thể một mình đảm đương mọi việc.

"Vị huynh đài này đi nhanh như gió, hành động thoăn thoắt, tùy ý không câu nệ, hẳn là Trích Tinh Thánh Thủ đại danh đỉnh đỉnh."

Địch Tinh cong miệng nói: "Quá khen quá khen. . . . . ." Từ lâu danh xưng ‘Trích Tinh Thánh Thủ’ này của hắn đã không có địa vị gì rồi.

"Vị này là tỷ tỷ của Đoạn Nhi. . . . . ." Bùi Lâu Tuấn đi tới trước mặt Diệp Linh Cẩm, lộ ra nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »