Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2952 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 39
bại lộ trên giang hồ.

❊ ❊ ❊

Khuôn mặt Quan Hoán Chi vẫn nghiêm túc như cũ, trường bào đỏ sậm tỉ mỉ đến từng chi tiết lộ vẻ anh khí bức người, rất có tinh thần."Triều đình rất quan tâm đến thảm án diệt môn của Diệp gia, ta phụng mệnh điều tra vụ án này, hi vọng Nhan công tử có thể hợp tác với ta."

"Tại hạ không muốn hợp tác cùng quan phủ, nhưng nếu là 'Thần Bộ' (chức quan bộ đầu của phủ nha) như Quan công tử, dĩ nhiên là ‘nhạc ý chi chí’ (sẵn lòng hợp tác)." Ý Nhan Nhiễm Y là, hắn không muốn có quan hệ gì với triều đình nhưng nếu Quan Hoán Chi chịu giúp một tay thì đó là tốt nhất.

Quan Hoán Chi nói: "Chuyện này Nhan huynh không cần phải lo lắng, ta chỉ cần bẩm báo chân tướng với triều đình là được."

Nhan Nhiễm Y liếc Diệp Linh Cẩm vẫn lẳng lặng ngồi ở một bên, nói: "Nếu đã như vậy, sau này chúng ta là bằng hữu."

Bọn họ hàn huyên tới khi trời tối mới xuống lầu ăn cơm.

Bốn người ngồi một bàn, Diệp Linh Cẩm nhìn xung quanh, phát hiện có không ít người giang hồ.

Tại sao tới chỗ nào cũng gặp người giang hồ. . . . . . Diệp Linh Cẩm vô cùng buồn, hung hăng chọc chọc đĩa cá trước mặt.

"Đứa ngốc ngươi làm sao vậy. . . . . ." Một miếng thịt bay vào miệng Địch Tinh.

Diệp Linh Cẩm cười ha hả.

Nhan Nhiễm Y ưu nhã gắp thêm đồ ăn cho Diệp Linh Cẩm, lại còn nhẹ giọng nói ra: "Cẩm Nhi. . . . . . Quên lúc đi đã đồng ý với ta cái gì rồi hả ?" Nếu quên ngươi chắc chắn sẽ chết.

Đồng ý cái gì? Ngoan ngoãn không gây chuyện?

Mà Nham Nhiễm Y, kẻ vừa gây hoạ lại bày ra tư thế rất nhàn nhã.

Quan Hoán Chi nhẹ giọng nói: "Địch huynh, ngươi có biết bây giờ có bao nhiêu người đang truy tìm Diệp cô nương không?"

Địch Tinh lập tức hiểu ra, ngoan ngoãn ăn cơm.

Diệp Linh Cẩm cũng lập tức hiểu ra. Đặc điểm tương đối dễ nhận để tìm ra nàng chính là ‘ngốc’. . . . . . Đám người tham lam kia không buông tha bất kỳ một cô gái nào có vẻ ngu dại, ai cũng đều liếc trộm một chút . Người tham lam quả thật đáng sợ, nhất là đối với khát vọng 'trường sinh'.

Nhưng Diệp Linh Cẩm không biết mình nên làm như thế nào, nếu là một ‘kẻ ngu’ quá nghe lời, quá rõ, vậy chẳng phải là kẻ ngu sao? Huống chi những người nàng phải đối mặt đều rất thông minh, dĩ nhiên, trừ Địch Tinh.

Sau nàng lại nghĩ, thật ra thì cúi đầu trầm mặc, giữ vững ánh mắt trống rỗng là đủ rồi, vừa có thể không để cho người ta phát hiện, cũng có thể không để ấy người ngồi trước mặt phát hiện ra.

Dùng xong cơm tối, bọn họ lại trở về phòng, tính toán kế hoạch sau này.

Địch Tinh lười phải nghe hai người có đầu óc cực kỳ phức tạp là Nhan Nhiễm Y và Quan Hoán Chi nói chuyện, trong lúc nhàm chán lại nhìn Diệp Linh Cẩm đang ngồi ngoan ngoãn ở một bên.

Quan Hoán Chi không nói nhiều, Nhan Nhiễm Y lại rất lười nói chuyện, thật ra thì cuộc đối thoại của bọn họ cũng không được bao lâu.

Thấy bọn họ ngừng lại, Địch Tinh hiếu kỳ nói: "Các ngươi có nhận ra hôm nay đứa ngốc rất nghe lời không? Nhất là lúc nói đến chuyện kia khi ăn cơm?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »