Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2909 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 10
trào lưu giả làm nha hoàn.

❊ ❊ ❊

Hơn nữa chợ ở ngay phía trước, nếu như hiện tại nàng đi ra ngoài, rồi lập tức trở về, cũng sẽ không bị phát hiện.

Diệp Linh Cẩm cẩn thận từng li từng tí, đi qua phòng của Vi Đăng và Địch Tinh, đi xuống lầu, nhanh chóng ra cửa, sau đó lập tức đổi sang vẻ mặt của người bình thường.

Rất lâu không làm người bình thường, ngẩn người gần như đã thành thói quen của nàng.

Tới thời điểm ngồi ở trong xe ngựa nàng đã sớm nhìn kỹ đường đi, đi xuyên qua hai con hẻm nhỏ là đường ngắn nhất.

Đến một cái hẻm nhỏ gần chợ, loại con hẻm không người, giống chỗ mà người xấu hay xuất hiện trong tiểu thuyết, Diệp Linh Cẩm thầm nghĩ trong lòng.

Đột nhiên một chiếc khăn cũ rách rứa bị ném tới trước mặt nàng.

Trên khăn có một mùi kỳ lạ làm nàng khó mà chịu nổi.

Tại sao cẩu huyết như vậy. . . . . . Tại sao lại không giống trong sách, mang theo thuốc mê không màu không mùi phải là khăn trắng như tuyết chứ . . . . . Làm sao mà cái này bẩn đến thế. . . . . .

Nhất thời, trong lòng Diệp Linh Cẩm như rơm rạ bị vạn con ngựa phi lên, nhưng không cần đợi phi qua hết, nàng cũng đã hôn mê.

Chờ đến lúc Diệp Linh Cẩm tỉnh lại, nàng đang nằm ở trên đất, trong một phòng còn có ba bốn cô nương.

Đây chẳng lẽ là kỹ viện? Vì trinh tiết nàng giữ gìn cho đến bây giờ, vẫn đành tiếp tục giả bộ ngu.

Vì vậy Diệp Linh Cẩm từ từ ngồi dậy.

"Cô nương, cô đã tỉnh?" Một lục y nữ tử ở bên cạnh nói.

Diệp Linh Cẩm không nhìn nàng, chỉ nhìn chung quanh, nhìn thoáng qua bốn cô nương này, có phần yếu ớt, xem cách ăn mặc, chắc đều không phải là nữ nhi gia đình giàu có gì.

Bị bắt đều không phải là tiểu thư nhà giàu, tại sao mình cũng bị chộp tới đây?

Diệp Linh Cẩm cúi đầu nhìn y phục của mình, giựt giựt khóe miệng. Nhan Nhiễm Y để người ta làm y phục cho nàng chả phải ngay đúng bộ y phục theo trào lưu giả làm nha hoàn hiện nay sao.

Quả nhiên là kế mẫu độc ác. . . . . . Diệp Linh Cẩm mắng Nhan Nhiễm Y ngàn vạn lần trong lòng. Nếu không phải vì hắn keo kiệt không ình mua y phục giống như cũ, cũng sẽ không bị xem là nha hoàn để bị lừa gạt đến kỹ viện.

"Cô nương?" Lục y nữ tử lại gọi.

Diệp Linh Cẩm ngẩng đầu lên, hai mắt vô thần nhìn nàng, đi tới góc tường, ngồi xuống.

"Thì ra là ngốc tử!" Một người khác cất giọng nói. Diệp Linh Cẩm chỉ nhớ rõ đó là một cô nương tựa vào bên tường, làm như vô cùng yếu ớt.

Là do không nghe lời tú bà, bị dạy dỗ sao? Đến lúc tú bà tới, trước tiên phải làm bộ hợp tác, đóan ý nói hùa (1), tránh cho da thịt chịu khổ. Diệp Linh Cẩm nghĩ trong lòng.

Nữ nhân kia thở dài một hơi lại nói: "Quả nhiên là ngốc tử, thì ra máu ngốc tử cũng dùng được, bọn họ sao chẳng chuyên nghiệp gì, phải tìm người què, người mù, ngốc tử mà lấy máu! Dù thế nào đi nữa, bọn chúng dù còn sống hay chết đều cũng giống nhau, bắt những người bình thường như chúng ta làm cái gì!" Thanh âm cuối cùng có chút bén nhọn.

Diệp Linh Cẩm không để ý đến lời nói cay nghiệt của nàng, mà chú ý tới trọng điểm.

____________________________

Chú thích:

(1) Đoán ý nói hùa : đoán ý người khác rồi dùng ngôn ngữ hoặc hành động của mình để làm theo như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »