Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2919 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 53
phu nhân xin thương xót.

❊ ❊ ❊

Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm đến gần họ.

Lúc này Diệp Linh Cẩm mới nhìn rõ đứa bé này. Trong ấn tượng của nàng, đứa bé 4, 5 tuổi bao giờ cũng mắt to đen láy nhìn người ta, dáng dấp trắng trẻo mập mạp hoặc là mềm mại yếu ớt, nhưng bé trai trước mặt này lại xanh xao vàng vọt, trên mặt không có tí thịt nào, một đôi mắt bé hơi vẩn đục trên khuôn mặt gầy gò lại trở thành mắt to .

Diệp Linh Cẩm có chút đau lòng. Đồng thời lại cảm thấy những người theo đuổi thuật trường sinh ở Liễu thành đều trở nên bệnh hoạn, ngay cả một đứa bé cũng không bỏ qua.

Nhan Nhiễm Y không hề dừng bước, Diệp Linh Cẩm cũng không. Bọn họ tay nắm tay đi qua. Đi ngang qua bé trai thì Diệp Linh Cẩm lại đối diện cùng đôi mắt to lơ đãng của nó, trong lòng đau xót.

Đi qua, sau đó đi xa.

Diệp Linh Cẩm không dừng lại chỉ trích người phụ nữ ngu ngốc đó, bởi vì nàng biết, cứ cho là nàng có thể giải thích ột người hiểu không thể ‘trường sinh’ được, nhưng những người khác thì làm thế nào? Chuyện như vậy, nàng không thể dốc sức, hơn nữa nàng cũng không phải người không biết tự lượng sức mình. Chuyện của Diệp gia còn đang không muốn bị dính dáng, làm sao nàng lại đi quan tâm chuyện người khác?

Nhưng hình ảnh đôi mắt to lơ đãng không ngừng hiện ra trước mắt, trải qua bao lâu đấu tranh lòng kiên định lại có chút rối loạn rồi. Bàn tay không bị Nhan Nhiễm Y nắm lặng lẽ siết chặt vạt áo.

"Công tử. . . . . . Làm ơn làm phước. . . . . ."

Một ông lão ăn xin chìa tay ra trước mặt Nhan Nhiễm Y.

Nhan Nhiễm Y một thân trường bào màu tím, ôn hòa anh tuấn giống một con dê béo. Nhưng, hắn là một con sói.

Thấy Nhan Nhiễm Y không có phản ứng, ông lão ăn xin lại chuyển hướng sang Diệp Linh Cẩm."Vị phu nhân này làm ơn làm phước. . . . . . nhìn những đứa bé nghèo khổ này.." Đưa tay chỉ mấy đứa trẻ mặc những chiếc áo rách nát ở con hẻm nhỏ bên cạnh.

"Tỷ tỷ. . . . . . Làm ơn làm phước. . . . . ." Mấy đứa bé mắt mở to nói. Mặc dù những đứa bé này nhỏ gầy, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, tinh thần cũng rất tốt.

Trẻ con là cái dễ làm người ta cảm động nhất.

Diệp Linh Cẩm dừng bước, kéo Nhan Nhiễm Y.

"Mẹ kế. . . . . . Bọn họ. . . . . ." Diệp Linh Cẩm giống như một đứa trẻ đang đòi kẹo.

Nhan Nhiễm Y xoay người liếc Diệp Linh Cẩm, khóe miệng nở nụ cười vạn năm không thay đổi.

"Lão nhân gia. . . . . . Chúng ta từ bên ngoài tới, không biết vì sao Liễu thành lại đến nông nỗi này."

Ông lão ăn xin thấy Nhan Nhiễm Y tao nhã lễ độ, liền đáp lại: "Aiz. . . . . . Hiện tại nhà nào cũng luyện đan dược, ngay cả những người lo kế sinh nhai cũng đi luyện đan dược rồi, nên mới vắng lạnh như vậy."

"Tại hạ thấy bộ dáng bọn họ rất bất ổn, ngược lại lão nhân gia cùng đám trẻ đằng kia, mặc dù chịu đựng cơn đói nhưng tinh thần lại rất tốt. . . . . ." Nhan Nhiễm Y nhìn về phía mấy đứa trẻ còn đang núp bên trong con hẻm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »