Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2837 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 68
hình xăm của chim bồ câu.

❊ ❊ ❊

Chỉ có điều, cô bé quàng khăn đỏ vẫn là cô bé quàng khăn đỏ. Có câu nói: “Vết thương mau lành sẽ mau chóng bị lãng quên”.

Quan Hoán Chi vẫn điều tra chuyện Liễu Thành. Bởi vì, lúc đầu tên đạo sĩ kia lưu lại đơn thuốc thậm chí có một phần là Trường Sinh Dẫn, không biết hắn có âm mưu gì, cho nên phải điều tra kỹ càng, nói không chừng cũng có thể tìm được chút manh mối chuyện của Diệp gia.

Địch Tinh dưới sự áp chế của Quan Hoán Chi, bị bắt đi giúp một tay nhưng là, nhiều ngày thăm hỏi, tựa hồ không có kết quả gì.

Diệp Linh Cẩm cả ngày ở trong trạch viện Quan Gia hết sức buồn bực, Nhan Nhiễm Y thường xuyên đến trò chuyện với nàng, mặc dù không nói lời nào nhưng cứ ngồi bên cạnh, dáng vẻ xem ra rất nhàng nhã.

Hôm nay, Diệp Linh Cẩm lại cảm thấy nhàm chán, ở trong sân vừa phơi nắng vừa ngẩn người, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống làm nàng có chút uể oải. Bên cạnh, Nhan Nhiễm Y thoải mái nằm trên chiếc gường nhỏ, ngửa đầu nhắm mắt.

"Rắc, rắc. . . ." Một bóng trắng bay qua đỉnh đầu Diệp Linh Cẩm, dường như là một con chim. Con chim này lướt qua Diệp Linh Cẩm, bay đến đậu trên chiếc giường Nhan Nhiễm Y.

Diệp Linh Cẩm tò mò nhìn. "Chim nhỏ. . . ". Sau lại thấy rõ là một con chim bồ câu.

Nhan Nhiễm Y chậm rãi mở hai mắt ra, ánh mặt trời có chút chói mắt, hắn dùng tay che lại, chờ thích ứng, quay đầu, cầm con chim bồ câu kia lên.

Diệp Linh Cẩm mới biết, chim bồ câu này không phải là chim bồ câu bình thường mà là con bồ câu đưa thư, hơn nữa con chim bồ câu này trên chân của nó tựa hồ bị người ta xăm hoa văn. Chỉ thấy Nhan Nhiễm Y lấy ra một tờ giấy từ trên chân chim bồ câu.

Diệp Linh Cẩm chậm rãi đi lại gần. Đầu tiên là nhìn hình xăm trên chân con chim bồ câu một chút, hoa văn trên chân nó tựa như là một loại cỏ, lại tựa như là một loại hoa.

Loại cỏ này. . . Hoặc nói là hoa văn . . . Diệp Linh Cẩm thật ra là đã có thấy qua. Suy nghĩ trong chốc lát mới nhớ lại đã từng thấy qua trong di vật của Liễu Như Sương. Có lẽ. . . Nhan Nhiễm Y hoặc là cha, mẹ hắn cùng Liễu Như sương thật sự có quan hệ gì?

Lúc Diệp Linh Cẩm ngây người, mắt Nhan Nhiễm Y đã lướt nhanh qua tờ giấy kia, một tia vui vẻ bất đắc dĩ chợt lóe lên trong mắt hắn.

Đợi lúc Diệp Linh Cẩm kịp phản ứng, muốn nhìn lén tờ giấy trên tay Nhan Nhiễm Y, lại chỉ thấy hắn từ từ nắm tờ giấy trong tay rồi chậm rãi buông ra, một nhóm bột như hạt cát từ giữa ngón tay của hắn chảy xuống, sau đó bị gió thổi tán loạn. Từ đầu tới đuôi, Nhan Nhiễm Y một tay gác trên trán, bộ dạng uê oải, buồn ngủ. Diệp Linh Cẩm nhìn như hóa đá.

Con chim bồ câu kia mang hình xăm, vỗ thình thịch hai cánh bay lên bầu trời, lưu lại một trận tiếng vang.

"Cẩm nhi. . . Nhàm chán đến thế sao. . . .". Thanh âm chậm rãi cất lên.

Diệp Linh Cẩm xốc lại tinh thần. "Mẹ kế. . Thật là lợi hại. . ." Những lời này là thật lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »