Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2873 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 45
đại nhân không chấp kẻ ngốc.

❊ ❊ ❊

Đại nhân không nên chấp kẻ ngốc

"Nhan huynh, nhà chúng ta ở Liễu thành có một trạch viện, mặc dù hơn ba năm không ghé qua, nhưng nếu không chê, vẫn có thể ở lại........." Quan Hoán Chi nhìn Diệp Linh Cẩm một chút rồi sau đó chuyển sang nhìn Nhan Nhiễm Y nói: "Nhìn qua Nhan huynh giống như là một người lão luyện."

Nhan Nhiễm Y nhìn Diệp Linh Cẩm một chút, rồi quay đầu về phía Quan Hoán Chi, cười cười nói: "Như vậy không còn gì tốt hơn..........Không ngờ nhà Quan công tử cách xa đế đô như vậy mà ở Liễu Thành còn có trạch viện." Có tiền như vậy, đều không phải là mồ hôi nước mắt của nhân dân sao.

"................." Quan Hoán Chi cưỡi ngựa đi.

Nhan Nhiễm Y không thèm để ý đến thái độ của Quan Hoán Chi, tiếp tục dựa vào, thoạt nhìn rất là mãn nguyện.

Diệp Linh Cẩm tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Hắc hắc..........Ngốc tử!"

Địch Tinh cùng với bộ mặt sưng phù xuất hiện bên cạnh cửa sổ.

Diệp Linh Cẩm: "......................" "

"Bá" một cái, chiếc rèm rơi xuống dứt khoát, mang theo một trận gió nhỏ. Lần này không phải là Diệp Linh Cẩm trượt tay cũng không phải là do tay nàng run rẩy, mà nàng cố ý, đúng thế là cố ý.

Quay đầu lại thì nhìn thấy vẻ mặt không rõ vui buồn của Nhan Nhiễm Y đang nhìn nàng.

Miệng nàng xụ xuống tận cổ, khuôn mặt lộ vẻ bất mãn nói: "Thần thú....................không thích.................ghét......." Ngược lại với cái miệng thì vẻ mặt lại lộ vẻ lấy lòng: "Mẹ kế tốt nhất!"

"Ngoan............"

Diệp Linh Cẩm cảm thấy Nhan Nhiễm Y dường như đang cười sung sướng. Nhưng nàng không sao hiểu nổi đột nhiên hắn cười như vậy là vì cái gì.

Tuy nhiên, khi bọn hắn đến trạch viện của Quan Hoán Chi, sau một hồi thu dọn, Diệp Linh Cẩm trở lại phòng, trong lúc vô tình nhìn thấy mình trong gương, sau đó đã hiểu ra.

Vốn chỉ đơn giản là búi tóc bị Nhan Nhiễm Y phá tung ra, tất cả tóc bị vén tùy ý lên, rủ xuống vài sợi, giống như hắn chẳng qua tiện tay nhưng nhìn kỹ lại có thể phát hiện ý định của hắn. Vài sợi tóc đen làm nổi bật vẻ khéo léo tinh xảo của khuôn mặt, đôi môi trời sinh mang theo màu đỏ chói mắt, hai mắt sáng rực làm cho khuôn mặt của cô gái trong gương tăng thêm vẻ thướt tha, cũng có một chút phong cách của Nhan Nhiễm Y ở bên trong.

Không thể không nói, kiểu tóc này có thể thay đổi cả một con người.

Trong lòng Diệp Linh thấy mình có lúc nhu mì xinh đẹp có lúc kiêu ngạo, trải qua cảm giác đó, nhìn người trong gương dường như không giống mình khi đang mơ màng, vì thế có lẽ nên cảm tạ Nhan Nhiễm Y? Xuyên không tới thành kẻ ngốc, cho dù là ở Diệp gia thì cũng không ai chải đầu búi tóc cho nàng, mình là một kẻ ngốc, càng không thể để ý vẻ bề ngoài như vậy.............Mà Nhan Nhiễm Y dường như chỉ tùy tiện chỉnh sửa, mà đã có thể hoàn thành một tâm nguyện chôn tận đáy lòng của nàng bấy lâu nay.

Chờ cho tâm tình hồi phục lại, Diệp Linh Cẩm lại bắt đầu suy nghĩ lung tung. Xem ra bản thân nàng cũng không phải là ngu ngốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »