Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2939 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 60
ăn một miếng mập mười cân.

❊ ❊ ❊

Lần này Nhan Nhiễm Y trực tiếp dắt Diệp Linh Cẩm về gian phòng của nàng. Diệp Linh Cẩm cảm thấy nếu là bình thường không biết chừng Nhan Nhiễm Y sẽ dắt Diệp Linh Cẩm về gian phòng của hắn ăn xong rồi mới cho nàng trở về.

Chỉ lát sau, nha hoàn bưng tới một chén cháo, một chén cháo có thịt.

Một buổi tối ăn nhiều như vậy sẽ mập lên a.........Hơn nữa còn là thịt.........Trong lòng Diệp Linh Cẩm rơi lệ ┭┮﹏┭┮.

"Không phải là muốn ăn thịt sao.......Ngoan.........Ăn đi.........." Nhan Nhiễm Y ngồi ở phía đối diện Diệp Linh Cẩm.

Thật sự Diệp Linh Cẩm không biết hắn rốt cuộc là có cố ý hay không.........Hoặc là chuyện nàng giả ngốc đã bị bại lộ.

"Ừ........" Diệp Linh Cẩm cầm cái muỗng ăn một miếng rồi lại một miếng. Lúc này càng không nghĩ sẽ mập, trong lòng Diệp Linh Cẩm càng nói một câu: ăn một miếng mập mười cân. ┭┮﹏┭┮.

Thật vất vả mới có thể ăn xong, Nhan Nhiễm Y kêu người vào dọn dẹp một chút.

"Đã ăn no chưa......"

"..........." Ăn để chống đỡ........Chống đỡ đến mức ngay cả ý định buồn bực cũng biến mất, dùng toàn bộ dưỡng khí để tiêu hóa, đại não cũng không cung cấp đủ, không còn cách nào để suy tư, không còn cách nào có thể phiền muộn.

Loại người như Nhan Nhiễm Y chắc chắn sẽ không biết được cái gì gọi là "Đại não không cung cấp đủ dưỡng khí." Trong lòng Diệp Linh Cẩm cảm thán: loài người ngu ngốc a.......

"Đi ngủ sớm một chút đi..........Ngoan........" Động tác được bổ sung vào để tìm ra manh mối.

"Ừ......"

Nhan Nhiễm Y cứ đi như vậy. Sau đó, hắn gọi một nha hoàn đến giúp nàng rửa mặt. Thật ra thì hắn biết mặc dù nàng ngốc nghếch, nhưng vẫn có khả năng tự lo liệu.

Có lẽ dựa vào nguyên tắc "Nha hoàn nhà người khác thì không cần uổng phí" ╮( ̄▽ ̄" )╭ Diệp Linh Cẩm than thở.

Chờ rửa mặt xong xuôi, nha hoàn rời đi, một mình Diệp Linh Cẩm nằm trên giường ngẩn người, không ngủ được........

Vì sao không ngủ được đây...........Một là do có chén cháo kia chống đỡ, hai là do Nhan Nhiễm Y nói hắn từng xem qua phương thuốc Trường Sinh dãn, cuối cùng là quan hệ của cha mẹ hắn và mẹ nàng Liễu Như Sương......có nên tin hay không đây?

Diệp Linh Cẩm tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình là bởi vì người trước đó mới không ngủ được.

Tuy nhiên, nàng cũng nên suy nghĩ thật kỹ.

Nàng chỉ muốn sống thật tốt ở thời đại này, nhưng tại sao dường như lai lịch của mẹ nàng là Liễu Như Sương không hề đơn giản.......Tại sao đang giả bộ ngu ngốc rất tốt, đột nhiên tới một ngày trong nhà cũng bởi vì lý do nàng cảm thấy hết sức buồn cười mà bị huyết tẩy.......Tại sao Nhan Nhiễm Y lại cứu nàng, nàng cảm thấy hắn quá thần bí quá nguy hiểm, không biết hiện tại có nên tiếp tục lệ thuộc vào hắn hay không...........tại sao...........tại sao..........Giang hồ này thật là nguy hiểm nha......

Nàng rất hối hận việc hôm nay nhất thời tò mò như vậy......Nếu không phải biết đến những thứ này thì thật tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »