Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 16
bộ mặt phán quan.

❊ ❊ ❊

Diệp Linh Cẩm ngẩng đầu lên nhìn, mới vừa rồi hắn còn bày ra nét mặt lãnh khốc mà giờ đây lại cố gắng làm ra vẻ mặt ôn hòa ,làm Diệp Linh Cẩm thiếu chút nữa không nhịn được mà bật cười, vì vậy lại lập tức cúi đầu. Nhưng 'Diệp Linh Cẩm' bên trong lại không chút kiêng kị cười đập bàn

Quan Hoán Chi đang cố gắng làm nét mặt ôn hòa nhưng có chút ẩn nhẫn tức giận. Hắn hít vào một hơi, khuôn mặt giận giữ lại chuẩn bị hiện ra.

Nhan Nhiễm Y ở một bên nhìn thật lâu cuối cùng mới mở miệng: " À....Tại hạ vừa rồi quên không nói, nàng trời sinh đã là ngốc tử, e là không trả lời được vấn đề mà công tử hỏi"

"..........." Quan Hoán Chi giựt giựt khóe miệng, giang hồ quả nhiên không có người hiền lành. Thành kiến về người giang hồ trong lòng hắn lại thêm một tầng nữa.

Hắn không có phát hiện vẻ mặt của hắn hôm nay so với mấy tháng trước tốt hơn nhiều.

'Diệp Linh Cẩm' thở dài, tiểu thần bộ đáng thương.......... Nhan Nhiễm Y khẽ cong khóe miệng, Diệp Linh Cẩm thấy hắn cười hết sức ác liệt. Nàng bỗng nhiên nhớ đến việc hắn keo kiệt cho nàng mặc đồ như nha hoàn dẫn đến chuyện bị bắt cóc đi lấy máu. Vì thế sự đồng tình với tiểu thần bộ cùng với nỗi oán hận kế mẫu chất chứa trong lòng, Diệp Linh Cẩm quyết định đùa dai một phen.

Diệp Linh Cẩm ngơ ngác nhìn Quan Hoán Chi chậm rãi nói: " Mỹ nam ca ca.......Tốt......" Sau đó quay qua nhìn Nhan Nhiễm Y, nói: " Kế mẫu....Hư "

Sau khi Diệp Linh Cẩm nói xong đã cảm thấy mình rõ là muốn đi tìm chỗ chết, không nói đến vụ" Nhiễm Y" nhất định sẽ bị đại xói xám báo thù. Lần này lại đắc tội với Nhan Nhiễm Y, mình nhất định sẽ không có đường sống nha. Hơn nữa bây giờ nàng đang ăn của hắn, dùng đồ của hắn, ngộ nhỡ bị hắn ghét bỏ, hắn ném nàng đi thì làm sao giờ?

Nhan Nhiễm Y:".............."

Tâm tình Quan Hoán Chi chợt tốt lên

" Nhan công tử ngược đãi nha hoàn của mình như vậy sao?" Rất hiếm khi Quan Hoán Chi nói ra những lời này.

' Diệp Linh Cẩm' trong lòng nhất thời tức giận muốn lật bàn (ノ=Д=)ノ┻━┻ Ai là nha hoàn hả?...............Đồ không có mắt nhìn. Vậy mà vừa rồi nàng lại nhất thời mềm lòng đi đắc tội với kế mẫu.

"Diệp cô nương, tại hạ là Quan Hoán Chi, phụ trách ......vụ án" Diệp Linh Cẩm bắt chước nghiêm trang nói chuyện nhưng mà trên mặt cố gắng trở nên ôn hòa với Quan Hoán Chi.

"Tại hạ vừa mới phát hiện, thì ra là nhặt được bảo vật a..." Nhan Nhiễm Y nhếch khóe miệng nói.

Diệp Linh Cẩm cố gắng bắt chước nhưng không thể nào bắt chước giống được vì nàng đang giả ngốc mà. Nói tóm lại là vẻ mặt nhìn hết sực khó coi.

Quan Hoán Chi nhớ khi nãy mình cũng cố gắng làm vẻ mặt ôn hòa, khi quay đầu lại thấy Nhan Nhiễm Y làm mặt khỉ đùa giỡn, khuôn mặt hắn nhất thời đen lại.

"Khụ.....nếu Diệp cô nương đã như vậy, bản quan cũng không nên hỏi điều gì." Quan Hoán Chi bày ra kiểu cách nhà quan :" Bản quan còn một chuyện nữa, chính là đến nói cảm ơn, đa tạ Nhan công tử đã cung cấp manh mối, tên Lâm Viên Ngoại kia nhẹ dạ nghe một người nói cách 7 ngày uống một chén máu tươi của xử nữ sẽ được trường sinh bất lão. "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »