Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 32
tiệc tiễn đưa.

❊ ❊ ❊

"Chúng ta, ba ngày sau rời khỏi nơi này, đi Liễu Thành, sau đó một đường đi thẳng tới Đan thành tìm Bùi gia, suy cho cùng, sau khi Diệp gia gặp chuyện không may, Bùi gia là người thứ nhất chạy tới, hơn nữa muội muội ngươi cũng ở Bùi gia, Bùi gia và Diệp gia qua lại thân thiết, người Bùi gia chứa chấp Diệp Linh Đoạn, người trên giang hồ cũng không thể nói gì hơn".

Cứu Diệp Linh Đoạn chính là Bùi gia hay sao? Diệp Linh Đoạn hẳn là được bảo vệ rất tốt. ..

Diệp Linh Cẩm không hiểu sao Nhan Nhiễm Y lại bắt đầu nói với nàng nhiều như vậy, nhưng mà vất vả lắm Nhan đại sói xám mới để ý nàng khi ở chung với nhau, dù sao nàng cũng nên nể mặt mà?

"Muội muội?"

"Ừ . . . Diệp Linh Đoạn . . . ."

Diệp Linh Cẩm không thể không thừa nhận, lúc Nhan Nhiễm Y không làm chuyện xấu thật rất ôn hòa, làm cho người ta rất thoải mái.

"Đoạn nhi. . .. Tốt. . . . . ." Sau đó lại trầm mặc ăn cơm. . . . . .

Nhan Nhiễm Y hẳn không phải là người thích xen vào việc của người khác, nhưng tại sao nhặt lấy kẻ rất ngốc là nàng, lại còn một mực tìm kiếm chân tướng Diệp gia gặp chuyện không may? Diệp Linh Cẩm vắt hết óc suy nghĩ.

"Ngẩn người cái gì, ăn cơm. . . . . ." Nhan đại sói xám mỉm cười gắp miếng thịt bỏ vào trong chén Diệp Linh Cẩm.

Diệp Linh Cẩm thích nhất là thịt, Nhan Nhiễm Y này thật là rất được lòng nàng. Nếu như Nhan Nhiễm Y che giấu bản chất ác liệt, vẫn nên như thế này thì thật tốt, thật rất thích hợp để làm mẹ. . . . . .

Còn lại ba ngày, Nhan Nhiễm Y không đưa Diệp Linh Cẩm đi lại giang hồ nữa, chính hắn cũng không đi ra ngoài, lúc ăn cơm, Diệp Linh Cẩm liền đến trong phòng Nhan Nhiễm Y. Vì vậy ba ngày nay, tiểu nhị đi vào đưa cơm, nhìn thấy đều là, một công tử áo tím đang đọc sách uống trà, một tiểu nha đầu ở bên cạnh ngẩn người.

Diệp Linh Cẩm cũng rất kinh ngạc, nàng và Nhan Nhiễm Y lại có một ngày có thể an tĩnh ngồi ở trong một gian phòng như vậy.

Ngày cuối cùng ở Lịch Thành, Nhan Nhiễm Y dắt theo Diệp Linh Cẩm mời Bách Hiểu đến quán rượu tương đối nổi tiếng của Lịch Thành bên bờ Trường Giang để ăn cơm cũng xem như là lời chia tay, sau bữa cơm này, bọn họ bắt đầu lên đường rồi.

Bách Hiểu mặc y phục màu xanh nổi bật, sợi tóc buộc tùy ý, mặc dù rất kiều diễm, nhưng lại có mùi vị nữ tử giang hồ cứng cỏi và hào phóng, thoạt nhìn hết sức quyến rũ.

Giơ ly rượu lên "Cảm ơn Bách Hiểu cô nương mấy ngày này đã chiếu cố" Nhan Nhiễm Y vẫn như cũ, mặc áo choàng màu tím viền vàng, phía sau lưng là mặt Trường Giang bao phủ sương mù, càng tăng thêm vẻ tuấn tú của hắn.

"Chỉ là việc rất nhỏ thôi, chuyện Diệp gia bị diệt môn Nhan công tử nhờ ta điều tra không có chút manh mối, nhưng trên giang hồ truyền ra, con gái của Liễu Như Sương, Diệp gia đại tiểu thư vẫn còn sống trên đời, Diệp Linh Cẩm rất có thể còn sống nhưng mà khi tin tức này truyền ra, tiểu nữ tử vẫn còn chưa tra ra, thật thẹn với danh hiệu giang hồ Bách Hiểu Sanh này."

Diệp linh Cẩm khiếp sợ trong lòng. Nàng bị bại lộ rồi?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »