Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2871 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 20
cô bé quàng khăn đỏ giở trò.

❊ ❊ ❊

"Diệp Linh Cẩm" trong lòng khóe miệng co rút. Rốt cuộc cô nương xinh đẹp kia là nữ thần của Địch Tinh hay sao mà Địch Tinh lại nổi giận? Còn nữa Địch Tinh vì sự hành hạ của Nhan Nhiễm Y mà yêu hắn có đúng không? Không ngờ cô bé quàng khăn đỏ Địch Tinh không có nội lực chỉ là thuần túy rảnh rỗi đến mức nội thương, lại muốn đến phá hỏng chuyện tốt của đại sói xám?

Tại sao lại muốn nàng đi chứ..........Nhỡ đâu chọc giận Nhan Nhiễm Y, hậu quả là điều nàng không thể tưởng tượng nổi.....Nàng thà đắc tội với cô bé quàng khăn đỏ còn hơn là đắc tội đại sói xám.

"Tại sao lại không đi?"

Để tránh bị quấy rầy, đem mứt quả ra ăn....

"Nơi đó mẹ kế ngươi có đồ ăn ngon."

Tiếp tục ăn mứt quả.... Chớ làm phiền.....

"Ngoan, ngốc tử, đi nhanh đi!"

Xin chào, hiện tại ta không có chuyện gì ở đây, lát nữa sẽ liên lạc với ngài sau....

"Không cho ngươi ăn mứt quả nữa, đi mau!" Dứt lời, thẹn quá hóa giận cô bé quàng khăn đỏ Địch Tinh cướp lấy xâu mứt quả trong tay Diệp Linh Cẩm, nhưng vì đang ở trên đường nên động tác không thể quá thô lỗ.

Muốn lợi dụng nàng ư? Hừ hừ, kẻ ngốc cũng không phải là có thể lợi dụng.

Diệp Linh vừa cùng hắn tranh cướp, vừa cố ý đưa cô bé quàng khăn đỏ đi về hướng đại sói xám vừa đi.

Cũng may là trên đường náo nhiệt, bọn họ nháo loạn một hồi như vậy cũng không ai chú ý, coi như nhìn thấy cũng cho là người đang đùa bỡn với nhau.

"Hừ...hừ, lần nào cũng là lão tử rơi vào thế hạ phong.....Nhan Nhiễm Y hai ngày nay đều đi tìm cô gái này, chưa kể là thực sự để ý đến nàng hay là còn mưu đồ khác, lần này phải để cho hắn kinh ngạc, để không uổng công ta nhiều ngày không có khinh công như vậy mà vẫn bắt ta đi lừa gạt trêu đùa người khác...." Địch Tinh vừa cướp vừa nói.

( ̄_ ̄' alt='' >' alt='' >' alt='' >) Cô bé quàng khăn đỏ thật là rảnh rỗi đến nội thương. Diệp Linh Cẩm cảm thấy xấu hổ.

"Ngoan, ngốc tử! Lần này thành công lần sau sẽ đưa ngươi đến chỗ tốt hơn." Dứt lời, nhẫn tâm đẩy nàng đi.

Quá bất ngờ, Diệp Linh Cẩm không kịp đề phòng, lùi lại phía sau mấy bước, xâu mứt quả cũng bị bắn ngược trở lại, tiếp xúc thân mật với khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, để lại màu đỏ của đường.

Phía bên này, Nhan Nhiễm Y cũng cùng cô gái xinh đẹp đó đi ra.

Nhất định là đã bị nhìn thấy, trong lòng Diệp Linh Cẩm kêu lên. Không thể bỏ chạy. Vì vậy, không thể làm gì khác nàng liền bày ra bộ mặt thương tâm nhìn xâu mứt quả, sau đó quay đầu đi về phía Nhan Nhiễm Y, làm bộ như nhìn thấy hắn, đi tới.

Thật ra thì khoảng cách giữa hai bọn họ cũng chỉ là khoảng hai mươi ba mươi thước.

"Mẹ kế....." Diệp Linh Cẩm cứ mang bộ mặt như thế đứng bên đường nhìn Nhan Nhiễm Y.

"Nhan công tử, vị cô nương này.....Ngươi có biết không?" Bách Hiểu không hiểu nhìn Diệp Linh Cẩm.

Diệp Linh Cẩm mơ hồ cảm thấy nụ cười dối trá quanh năm không đổi của đại sói xám kia trở nên có chút cứng nhắc: "Ừ....Đúng vậy."

Bách Hiểu nhìn khuôn mặt có dính chút đường đỏ, một tay cầm mứt quả, một tay nắm lấy vạt áo Nhan Nhiễm Y của Diệp Linh Cẩm. Diệp Linh Cẩm quay đầu nhìn nàng nở nụ cười rực rỡ.

"Cô nương này....." Đầu óc có phải có chút không bình thường?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »