Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2990 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 81
ta ăn hiếp mẹ kế ta gấp trăm ngàn lần.

❊ ❊ ❊

"Muốn ăn cá sao. . . . . ."

Lúc này, Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm kề vai đứng ở trên sàn thuyền, hắn nhìn xuống mặt nước, nói.

Thật ra thì Diệp Linh Cẩm nhìn cá ẩn hiện trong nước, vẫn rất thèm ăn . . . Diệp Linh Cẩm nhanh chóng di dời tầm mắt nhìn mấy người chèo thuyền đang bận rộn phía bên kia. Muốn nói cho Nhan Nhiễm Y: “Ta mới không muốn ăn cá đấy”. . . .

Ngày đó khi rời khỏi Đan Thành, Diệp Linh Cẩm quyết định phải từ từ độc lập. . . . Nhưng lại phát hiện ra khi nàng suy nghĩ muốn ăn cái gì, sẽ có cái đó, tự mình độc lập có chút khó khăn. . . . .

Nhan Nhiễm Y nghiêng đầu, cười rồi liếc mắt nhìn Diệp Linh Cẩm, vừa nhìn về phía mặt nước, sâu kín nói: "Muốn ăn người chèo thuyền?"

". . . . . .". Hắn nhất định là cố ý. . . . . .

Gió thổi trên mặt nước không ngờ rất lớn, chỉ có điều vào đầu mùa hạ, gió nhẹ nhàng thổi tung bay tóc và quần áo của bọn họ. . . . .

"Thật lợi hại. . . . . ." Diệp Linh Cẩm nói.

"Hả? Tại sao?"

"Bọn họ sẽ bắt được cá. . . . . ." Mà ngươi sẽ không!

Tiếng nói của Nhan Nhiễm Y êm dịu hơn so với gió đầu mùa hạ. "Cẩm nhi là muốn ăn cá rồi. . . . "

"Ta muốn học bắt cá .... ". Diệp Linh Cẩm nghiêm túc nhìn Nhan Nhiễm Y.

"Học bắt cá có gì tốt ... Mệt như vậy ... tốt hơn hết là trực tiếp chờ ăn, tránh được phiền toái ...." Nhan Nhiễm Y hướng dẫn từng bước.

". . . . . ." Diệp Linh Cẩm muốn toát mồ hôi. Chưa từng nghe qua: "Cho người con cá không bằng dạy người bắt cá" sao?. . . . . . Nhan Nhiễm Y quả nhiên là chỉ biết gieo họa cho người, thật may là nàng không phải khờ thật, nếu không đã bị lừa rồi.

Nàng muốn là người độc lập!

"Chơi thật thích . . . .". Diệp Linh Cẩm nói.

Nhan Nhiễm Y đưa tay vỗ vỗ đầu của nàng, nói: "Nếu muốn, về sau làm một hồ cá, cho ngươi từ từ chơi đùa. . . . . ."

"………" Rốt cuộc, hắn nghe có hiểu hay không, nàng chỉ muốn học cách bắt cá, không phải muốn chơi đùa.

"Đại Hoàng nói cá trong hồ không thể ăn……". Diệp Linh Cẩm nhớ rõ, "Đại Hoàng" là nha hoàn nhà nàng, đây là lần đầu tiên nàng nói cho Nhan Nhiễm Y về điều này.

Nhan Nhiễm Y khựng lại thật lâu, tựa như là mới nhớ tới "Đại Hoàng" là ai. "Đại Hoàng còn nói cái gì?" Mặt lộ ý cười.

"Đại Hoàng còn nói, muốn ăn cá sẽ phải tự mình bắt. . . ..". Diệp Linh Cẩm ngẩng đầu, nhìn Nhan Nhiễm Y, ánh mắt hơi đờ đẫn, tràn đầy u mê cố chấp nhưng Nhan Nhiễm Y không quay đầu lại nhìn nàng.

Diệp Linh Cẩm vẫn cố chấp nhìn hắn, nàng biết hắn sẽ không sẽ để ý đến cái ý tưởng ngu ngốc của nàng, chỉ thấy tay phải Nhan Nhiễm Y hướng vào trong nước xuất một kích, mặt nước nhất thời văng tung tóe, bọt nước bắn cao, thậm chí lên trên sàn thuyền, làm ướt giầy và phần chân váy của nàng.

Diệp Linh Cẩm hoảng sợ đến sững sờ, ngơ ngác tại chỗ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »