Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 76
ban đêm thăm dò quan phủ.

❊ ❊ ❊

Địch Tinh trợn mắt nhìn hắn một cái, vội vàng quay sang nhìn vẻ mặt của Quan Hoán Chi.

Quan Hoán Chi cau mày, dường như đang suy nghĩ chuyện gì khác.

Diệp Linh Cẩm lặng lẽ nhìn, trong lòng cảm thán: tảng băng dày ba thước, với tình hình hiện tại muốn Quan Hoán Chi chỉ bằng lực lượng trong thời gian ngắn mà có thể thay đổi quan điểm của người Liễu Thành thì không có khả năng.

"Không biết........... Người đầu tiên biết có người chết bởi Trường Sinh dẫn là người nào........" Nhan Nhiễm Y chậm rãi nói.

Quan Hoán Chi ngẩn người, tùy tiện nói: "Địch Tinh............."

"Hả?"

"Ban đêm đến quan phủ thăm dò một chút, xem ghi chép về Liễu Thành, hoặc tìm tư liệu ghi lại về người kia để tìm chút đầu mối......" Quan Hoán Chi nói một cách dứt khoát, không dài dòng dây dưa.

"Tại sao lại là ta?" Địch Tinh chỉ vào mình, không phục nói.

"Lấy công chuộc tội........."

".............."

"Được!" Địch Tinh cắn răng.

Đến khi chuộc được tội, hắn có thể đứng thẳng lưng trước mặt Quan Hoán Chi!

Một lát sau, Quan Hoán Chi và Nhan Nhiễm Y vẫn nhìn chằm chằm Địch Tinh, ý nói là, trời không còn sớm, ngươi nên đi trong lúc nguyệt hắc phong cao (Đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hoả).............

Địch Tinh chĩa ánh mắt nghiêm cứu vào hai người cả nửa ngày rồi cuối cùng..............

"Ai..........Ngốc tử, ngươi xem ta có đáng thương không."

Cuối cùng, hắn lại tìm sự an ủi từ Diệp Linh Cẩm.

Nhưng Diệp Linh Cẩm vốn dĩ không thương hại hắn, ngươi đáng thương nhưng ngươi còn đáng hận hơn, mà người trước mắt này còn vô cùng đáng hận, hơn nữa người của Kinh Phong lâu muốn giết nàng càng khiến nàng vô cùng kinh sợ, mặc dù ngoài mặt đã cố duy trì thái độ bình thường.

Đến cả chơi đùa với ngón tay............Diệp Linh Cẩm cũng lười phải làm.

"Ngươi.............Các ngươi thật là quá đáng............." Địch Tinh vừa tức giận chỉ vào bọn họ, vừa lảo đảo lùi về phía sau, đến khi lùi đến cửa thì để lại một câu: "Lão Tử đi!"

Diệp Linh Cẩm nghe tiếng liền ngẩng đầu lên thì đã không thấy bóng dáng Địch Tinh nữa rồi.

Sau khi Địch Tinh đi, Quan Hoán Chi ngồi lại lên ghế dường như có điều gì đó cần suy nghĩ.

Nhan Nhiễm Y ngồi bên cạnh Diệp Linh Cẩm, thi thoảng nhìn nàng cười cười.

"Chuyện của Liễu Thành........." Quan Hoán Chi thở dài một câu.

Diệp Linh Cẩm biết Quan Hoán Chi cảm thấy bất lực.

"Lần này Quan huynh giao thiệp với giang hồ là vì thảm án diệt môn của Diệp gia.........." Nhan Nhiễm Y bình tĩnh nói.

Không sai............Khi khói mù lượn lờ xung quanh, nhân lúc mọi chuyện còn khó bề phân biệt, phải hiểu rõ được mục tiêu ban đầu của mình thì mới không bị lạc.

Ba người lẳng lặng chờ đợi, hy vọng Địch Tinh có thể mang về tin tức hữu dụng.

Ánh nến lập lòe lòe, Diệp Linh Cẩm nhìn chằm chằm vào ánh nến ngẩn người, cặp mắt có chút sưng lên ê ẩm.

"Ai........Ta đã trở về!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »